Tag Archives: tết

Tết

Lại một cái tết nữa sắp tới con ạ. Tết này nhà mình có thêm một người, nhưng vẫn thiếu rất nhiều. Thiếu ông bà nội ngoại, thiếu họ hàng, làng xóm, thiếu cái không khí chuẩn bị Tết và đón Tết.
Một năm nữa mẹ lại đón tết xa nhà. Ba con dường như không còn nhiều cảm giác về Tết nữa vì bao năm rồi cứ đi biền biệt. Riêng mẹ, năm nào xa nhà mẹ cũng cố gắng trở về vào dịp Tết. Ở gần ba, nhưng năm nào không về Tết, năm đó mẹ thấy thiếu vắng một cách trầm trọng. Dường như cái từ “gia đình” không chỉ dừng lại ở ba mẹ và con, mà với mẹ nó còn rộng hơn nhiều lắm. “Gia đình” là tất cả những máu mủ yêu thương của mẹ, là cái nhà của ông bà mà mỗi lần mẹ về là rộn tiếng người, tiếng cười. Là ông cố, là các cậu các dì, hai bác Yến, Oanh….Ba và con là 2 phần tử trong cái định nghĩa về “gia đình” của mẹ.
Ngày mẹ còn bé, Tết là áo mới, là được mừng tuổi, được đi chúc Tết. Năm mới, cái gì cũng mới, ông quét vôi lại nhà, sửa sang ban thờ. Nhà trên nhà dưới quét dọn sạch sẽ.
Tết là gói bánh chưng, làm giò thủ, nấu thịt đông. Trước ông Cố hay gói bánh chưng cho cả nhà, giờ cố già nhiệm vụ đến tay ông cậu Hiền. Mẹ thường hay được giao nhiệm vụ nặn đậu xanh và rửa lá dong. Ngày ấy mẹ sợ nhiệm vụ rửa lá lắm, vì nhìn đống là cao ngút là mẹ ngán ngẩm rồi. Nhưng mà gói bánh thì vui lắm, có lẽ cái cảm giác chuẩn bị Tết vui hơn Tết nhiều. 29 Tết ông gói giò thủ. Mẹ còn nhớ, ông phải dùng mấy cái khúc gỗ để nẹt giò. Mùi thịt xào làm giò thơm nức mũi. Phiên chợ 30 Tết, bà đi chợ mua bao nhiêu là đồ, hoa quả để làm mâm ngũ quả, rau xanh ăn tết, và cái ấn tượng nhất của mẹ là củ carot. Cả năm, chỉ có Tết mẹ mới thấy bà mua cà rốt về làm dưa món, chả bù bây giờ, ngày nào mẹ cũng ăn cà rốt, cứ y như mẹ vừa đổi sang gien thỏ ấy.
Phiên chợ 30 Tết mới ấn tượng làm sao, người người nườm nượp mẹ cũng học được cách gói bánh cái khuôn bằng lá dừa vuông vắn, ngay ngắn. Năm nào các cháu cũng được một cái bánh tròn vuông nho nhỏ, được buộc bằng lạt màu đỏ để xách đi khoe.
Đêm 30 Tết, cả nhà quây quần đón giao thừa, ông mở chai Champain cả nhà cụng ly chúc mừng năm mới. Ông bà năm nào cũng mừng tuổi các con và cháu. Mẹ là em út nên năm nào cũng được ưu tiên lì xì nhiều hơn cả. Mà có lẽ, chẳng riêng gì lì xì, cái gì ông bà vào hai bác Yến Oanh đều dành cho mẹ phần hơn mà chẳng một ai thắc mắc bao giờ.
Ngày mùng 1 Tết, mẹ luôn cố gắng ngoan ngoãn mặc dù mẹ biết sẽ chẳng bao giờ ông bà mắng mẹ vào ngày đó cả (đấy là cái niềm tin về ngày mùng 1 tết mà đến giờ mẹ vẫn còn tin rất nhiều).
Mùng 2 Tết, cả nhà sẽ tụ họp ở nhà ông Cố. Cả đại gia đình sẽ ăn trưa, rồi chụp ảnh. Năm nào cũng thế, Tết đến con cháu lại quay trở về chúc thọ Cố. Cố cũng gần 100 tuổi rồi mà Cố vẫn minh mẫn, vẫn nhớ và luôn lo lắng cho con cháu.
Ngày xưa mẹ nghĩ, Tết đối với ông bà là nỗi lo lắng nhiều hơn là niềm vui giống mẹ, nhưng bây giờ, có lẽ ông bà mong Tết vì cả nhà được sum họp sau một năm con cháu bôn ba.
Năm nay nhà mình không về, đưa ông Táo lên trời, ông đã gửi thư cho mẹ. Ông bảo, ông để dành bánh chưng nhỏ cho Minh, và không quên để dành lì xì cho Minh đâu. Còn nhà mình có quà gì cho ông bà bây giờ nhỉ? Mẹ gửi về cho ông bà và gia đình là một gói nắng ấm bên này để ông hết ngạt mũi vì lạnh, bà đỡ đau đầu, cả nhà rồng rắn đi chúc Tết mà không phải co ro vì lạnh. Quà của Minh gửi cho ông bà là lời hứa sẽ ngoan, chóng lớn và không khóc nhè để ông bà yên tâm.
Mẹ cầu mong một năm mới cả gia đình ăn Tết vui vẻ, mạnh khỏe, hạnh phúc, vạn sự như ý.

Chúc mừng năm mới.

Ngày đầu năm mới, gia đình Mít gửi lời chúc mừng năm mới đến ông bà, các bác, cô chú, anh chị em gần xa một năm mới hạnh phúc, nhiều niềm vui và đạt được những kế hoạch đề ra cho năm 2010!.
Sáng hai vợ chồng ngồi ăn sáng và nghe radio, chương trình hỏi “”bạn làm gì một thập niên về trước?”. Mẹ giật mình, thời gian trôi qua nhanh quá. 10 năm về trước mẹ mới chân ướt chân ráo bước vào cổng trường đại học. Một con bé ngu ngơ trước vẻ nhộn nhịp của Hanoi. Một con bé thấy mình lạc lõng giữa phố phường và những người xa lạ. Nhìn chung, 10 năm trước, mẹ là một farmer giữa lòng Hànoi. Và bây giờ, 10 năm về sau, mẹ cũng là một farmer ở đất Úc. May mà nước Úc cũng không ít farmer nên mẹ ko thấy lạc lõng lắm :).
10 năm, mẹ có ba và con. Có lẽ đó là achievement lớn nhất trong vòng 10 năm vừa rồi (và mãi về sau). Còn lại, mọi thứ làng nhàng, mọi thứ không có gì là đáng để nói.
Mẹ hi vọng, 10 năm tới khi nhìn lại, mẹ có nhiều thứ để nói hơn. Ôi, mà 10 năm nữa mẹ chuẩn bị sang tuổi 40, thời gian chẳng chờ đợi ai…..