Tag Archives: khóc

Khóc

Thật hay là một đứa trẻ bé tẹo đã biết dùng tiếng khóc để kêu gọi sự chú ý, để đòi hỏi những nhu cầu.
Phải nói là tiếng khóc luôn làm người ta chú ý trước tiếng cười. Con cứ cười xem, còn lâu mẹ mới cho con bú, còn lâu mẹ mới cho con ngủ. Nhưng con cứ cất tiếng khóc, thể nào con cũng có mẹ ở bên ngay. Chao ôi, tạo hóa ban cho đứa trẻ sơ sinh một trí khôn mà nhiều người có lẽ không xem đó là “khôn” mà xem đó là sự khó chịu.
Mẹ phải học ba nhiều lắm,
Con khóc, con quấy, ba xem đó là một sự phát triển của con. Ba dỗ con nhẹ nhàng, ba chơi với con….Theo ba, đó là con phát triển, con muốn biết thêm (khám phá) cảm giác của ba mẹ, và muốn được vỗ về, yêu thương. Con cười và chơi vui khi có ba (hoặc mẹ) đến bên con, bế con lên thay vì tiếp tục khóc, khó chịu hay cáu bẳn. Điều đó chứng minh ba có lý, con đang phát triển, con hiểu, và con biết rằng ba mẹ yêu con, và muốn con vui vẻ. Và con biết làm cách nào để dành được sự để ý của ba mẹ.
Con khóc, mẹ (và số đông mọi người) cho là con hư, nhưng thực ra không phải như thế. Con muốn mọi người để ý đến con, cái đó rất là bình thường, thậm chí một người lớn cũng thường xuyên làm một cái gì đó, kể cả việc silly nhất để kêu gọi sự chú ý. Huống hồ gì con, con mè nheo, con khóc cũng đáng yêu, và đáng được yêu như con cười.
Tuy nhiên, khi con lớn lên, mẹ sẽ dạy con rằng, có nhiều cách để con có thể diễn đạt sự mong muốn được chú ý tốt hơn, hiệu quả hơn. Ví dụ như, thay vì con khóc, con hãy cười, con hãy đến bên và yêu thương mọi người. Khi con khóc, mọi người đến bên con, chỉ vì tiếng khóc trong tâm trí, suy nghĩ của mọi người là thứ âm thanh thường đi kèm với những cảm giác khó chịu mà con người không muốn cảm nhận thấy. Người ta sẽ đến với con, dỗ dành con, nhưng rồi sẵn sang để con qua một bên, và không để ý đến con nữa khi con dứt khóc. Tuy nhiên, với nụ cười, và sự gần gũi, cách biểu lộ tình cảm này sẽ làm người khác dễ chịu, người ta sẽ tự nhiên đến bên con, cảm nhận được sự vui vẻ, thanh thản khi ở bên con. Người ta dành nhiều thời gian với con hơn.
Vì thế, thay vì khóc, con hãy cười, hãy quan tân, hãy gần gũi một cách thật tâm, mọi người sẽ luôn ở bên con. Và bản thân con sẽ tìm thấy sự thoải mái, thư giãn trong nụ cười của con nữa. Nghĩ được đến đây thì mẹ mới nghĩ lại bản thân, sao mỗi lần con khóc, mẹ không ôm con một cái, không cười với con, ở bên con, để con cảm thấy ở bên mẹ thật vui vẻ, và hạnh phúc. Tạo cho con một thói quen luôn vui vẻ, thay vì khóc nhè?
Nhưng mẹ muốn nói ở đây là ba con. Khác với mẹ, ba luôn kiên nhẫn, luôn đến bên con mỗi khi con khó chịu hay khóc. Mẹ cằn nhằn, mẹ cáu bẳn, mẹ khó chịu. Nhìn chung, mẹ tệ lắm. Nhưng mẹ mới nhận ra được điều này, nên chắc con sẽ thấy mẹ thay đổi, vì mẹ yêu con.
Mẹ sẽ không quát con nữa đâu (thỉnh thoảng thôi, nhưng mẹ sẽ cố kiềm chế), mẹ sẽ học ba con….

Mít khô và Mít ướt

Khi Mít là Mít khô,
DSCN3121
Mít nhìn mẹ cười thật tươi, cái miệng móm mém làm mẹ mắc cười.
Mít hấp háy cái miệng, nói vài câu bâng quơ, ba bảo Mít nói lại vì ba chẳng hiểu gì cả. Còn mẹ ra chiều hiểu con lắm, gật gù, ừ hử với Mít, chứ thực ra mẹ cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Mít nhìn xung quanh, mắt hau háu cứ như chưa bao giờ nhìn thấy những cái đó. Mà có gì đâu, cái trần nhà thì ngày nào Mít chẳng nhìn lên, cái bóng đèn thì đêm nào mẹ chẳng bật, cái thảm con chơi thì ngày nào con chẳng phải úp mặt vào để tummy time…có cái gì mới đâu mà lúc vui vẻ con cứ làm như mọi thứ xung quanh đều lạ lẫm, đáng yêu.
Khi Mít khô, Mẹ chỉ muốn thơm lấy thơm để Mít, cái mùi trẻ con thơm thơm, cái làn da mịn, mát lạnh…..muốn rúc đầu vào cổ Mít để nghe tiếng Mít cười khục khặc trong cổ họng, muốn cà cái mũi vào miệng con, để con liếm liếm nôn nôn….
Mít gãi đầu gãi tai, khi ấy là mẹ biết Mít chuyển sang trạng thái Mít ứơt. Mít ướt. Con trai gì mà ướt ghê con ạ (mẹ chả có cái ảnh nào để minh chứng Mít ướt cả, vì lúc đó mẹ cong đuôi lên dỗ con rồi)
Mít khóc, nước mắt chảy dài,
Thỉnh thoảng mếu máo, chưa kịp khóc nước mắt đã lưng tròng.
Mít mẹ ướt rượt trước khi đi ngủ, con gắt ngủ ỏm tỏi lên, nước mắt cứ đầy ứ trong mắt, rồi chảy dài. Con khóc ngủ kinh lắm, mà hầu như lúc nào đi ngủ con cũng khóc. Mẹ chẳng hiểu vì sao muốn ngủ con lại phải khóc cả.
Con dỗi khi con ọ ọe mà mẹ chưa kịp rửa tay.
Mít ướt, mẹ cuống quít lau mặt cho con, mẹ cong đuôi lên dỗ con…mà chẳng hiểu sao, thỉnh thoảng, nhìn Mít ướt, mẹ cũng ướt rượt như con.
Thỉnh thoảng,
Mít gào làng gào nước
Mít nhắm mắt, há miệng khóc
Mít làm sót ruột mẹ, mà mắt cứ khô rang.
Lại chỉ có mẹ là ướt.
Mít ơi là Mít của mẹ, Mít ướt, Mít khô, Mít như thế nào ba mẹ cũng yêu con, cũng muốn ôm con vào lòng. Nhưng mẹ vẫn thích Mít của mẹ làm Mít khô nhiều hơn con ạ.