CON LÀ MỘT THỰC THỂ TÁCH RỜI

(Đông Vy)
Đó là lúc tôi nằm trên bàn sanh, cắn răng đợi bác sĩ khâu tầng sinh môn. Tôi thở một hơi dài, thầm nghĩ : “Mình có một đứa con! Kỳ diệu sao, đứa trẻ bé bỏng và xinh đẹp đó thuộc về mình!”.
Và ngay lúc đó, khi tôi nhìn con đang được cô y tá cân đo dưới ánh đèn vàng sưởi ấm, thậm chí còn chưa thẩm thấu hết niềm hạnh phúc đang dâng tràn, trái tim tôi chợt đau nhói với ý nghĩ “Mình sai rồi!”.
Khi bạn có một ngôi nhà, có nghĩa là bạn sở hữu một ngôi nhà. Bạn được quyền bán đi, xây lại, sơn tường, phá cửa…Nhưng khi bạn có một đứa con, không có nghĩa là bạn sở hữu đứa con của mình. Ta hoàn toàn không có quyền chi phối cuộc đời con mình, theo những cách ta hằng mơ tưởng. Quyền duy nhất mà ta có, là yêu thương.
Ngay phút đầu tiên nhìn thấy con trai mình, tôi đã nhận ra điều đó. Con không thuộc về tôi. Con là một thực thể tách rời.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù chỉ dài 49cm và nặng chưa đầy 2,7kg, nó cũng không thuộc về tôi, không thuộc về ba nó hay bất cứ ai khác.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù tôi có thể tự hào đã nuôi dưỡng nó suốt 6 tháng trời hoàn toàn bằng sữa mẹ, và vẫn không dứt sữa cho đến hơn hai năm sau, thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Dù khi ba tôi vào Sài Gòn thăm cháu ngoại đầu lòng, đã thốt lên rằng: “Ôi, hình như con người là sinh vật yếu ớt nhất trên trái đất! Con chó con một tháng đã biết đi, còn con người một tháng vẫn nằm khóc oe oe thế này, lệ thuộc hoàn toàn vào người khác!” thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Ngay từ lúc chào đời, con chỉ thuộc về chính bản thân nó mà thôi!
Nhận thức đó ngày càng trở nên mạnh mẽ, và khắc sâu trong trái tim tôi. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con nhìn đời theo đúng cách ta nhìn. Vì con không thuộc về ta, ta không thể trả giá thay khi con phạm sai lầm. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con phải thực hiện ước mơ của chính bản thân ta.
Và…vì con không thuộc về ta, ta không thể đau đớn thay khi con đau đớn.
Khi tôi đọc blog của Ben, nhận thức đó trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi hiểu được nỗi đau của người mẹ ấy, và những người mẹ khác nữa có con đang đau bệnh. Giá như con thuộc về ta, như cái tay, cái chân, để khi nó trầy xước thì ta đau thay nó. Nhưng không được, không phải, con không thuộc về ta. Ta có thể ở ngay bên cạnh, đồng hành và yêu thương. Ta có thể động viên, la mắng, giải thích, ôm ấp, cười hay khóc cùng con. Nhưng ta không thể vui buồn, nhận thức, học hỏi, hạnh phúc, đớn đau, dũng cảm, chịu đựng hay khôn ngoan thay con được…
Vì con là một thực thể tách rời. Nhận thức ấy nhiều khi làm ta buồn không thể tả, làm ta đau nhói trong tim, nhưng nó giữ cho ta tỉnh táo.
Khi tôi làm một cái sticker cho tủ sách gia đình, in tên hai vợ chồng. Có người đã hỏi: “Sao không in cả tên Thuyên? Vì những cuốn sách này rồi cũng thuộc về nó thôi mà!”. Tôi trả lời: “Đúng vậy, những cuốn sách này và nhiều thứ khác rồi sẽ thuộc về Thuyên, cũng như những đứa em của nó sau này. Nhưng nếu nó muốn, nó sẽ phải tự in tên mình ”
Sau này tôi cũng sẽ nói với con tôi như vậy. Ba mẹ có thể sinh con ra, nhưng không thể sống thay con được. Ba mẹ có thể đặt cho con một cái tên đẹp, nhưng sẽ không tạo nên danh tiếng thay con. Ba mẹ yêu thương con hơn bất cứ thứ gì trên đời, nhưng những lời con có thể nói với thế giới này, ba mẹ sẽ không nói thay con!
Cũng như tất cả mọi người, con là một thực thể tách rời. Vì thế, hãy có trách nhiệm với chính bản thân mình!

Minh hat karaoke

“Nhật ký của mẹ”_Hiền Thục

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn yêu con…”
(Con Cò_Chế Lan Viên)
Mẹ cảm ơn cô Trang đã cho cái link bài hát lên để một buổi sáng thứ 6 của mẹ bỗng trở nên “bâng khuâng” (cái cảm giác mẹ chịu chẳng tìm lời để tả được). Bái hát quá đơn giản mà chạm vào gần hết các dây thần kinh của mẹ, và mẹ tin là chạm vào cả những ai đã, và chuẩn bị là mẹ. Mẹ hi vọng bà Ngoại và bà Nội cũng có thể xem được bài hát này (Bà ngoại dạy mẹ học thuộc lòng bài “Con Cò” của Chế Lan Viên từ khi mẹ còn bé xíu :) , giờ mẹ vẫn nhớ đấy bà Ngoại ạ)
Hiền Thục viết rất ngôn từ rất mộc mạc, nhạc cũng đơn giản. Thế nhưng mẹ nghe cứ thấy lạnh lạnh ở gáy, cứ như ngày xưa đọc bài “áo bông che bạn”.

Có lẽ đi suốt cuộc đời cũng không thể viết hết những điều mẹ muốn dành cho con, muốn viết cho con, muốn cho con hiểu mẹ yêu con đến nhường nào.
Hành trình làm mẹ của mẹ mới qua 2 đoạn đường (như mẹ trích dưới đây). Và mẹ tin mẹ sẽ luôn tìm thấy niềm hạnh phúc trên con đường có con (và ba Khu) làm bạn đồng hành.

“”Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con…

“Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:”Mẹ ơi!”
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa…
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, bước chân đầu tiên trên đường đời…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân…
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa…”

Nào, mẹ cố lên! Xong cái application ngày hôm nay để trai(s) của mẹ cũng vui nhé.

Dành thời gian cho Minh

Còn 2 tháng nữa là con trai tròn 2 tuổi. Cái ngày mẹ tung tăng vào viện đi đẻ với duy nhất một điều mong mỏi là con trai chào đời khỏe mạnh, chịu ăn, chịu bú, chịu chơi mới thế mà đã gần 2 năm rồi đấy. Giờ thì ngoài những điều mong mỏi như ban đầu mẹ còn vài mong mỏi không kém phần so với những mong mỏi kia. Mẹ mong Minh ngoan, và biết.
Nhưng như thế nào là ngoan? Mẹ nghĩ, cái “ngoan” cũng nhiều thứ để bàn cãi lắm, nhưng đến giờ phút này, với mẹ, Minh ngoan là Minh không hét lên “NO” mỗi lần mẹ hướng dẫn Minh phải làm một việc gì đó. Ngoan là Minh không đưa tay lên và đập vào mặt mẹ. Ngoan là Minh không cố tình gây chiến với mẹ bằng cách quăng đồ đi, mặc dù mẹ đã bảo là không được làm như thế.
Minh có thế “cãi” mẹ, nếu như con có lý do. Mẹ sẵn sàng nghe lý do của con, và thực ra mẹ thấy Minh luôn tìm cách bao biện cho các hành vi của mình. Con làm một tràng líu lo, gật đầu lia lịa ra chiều là “mẹ có hiểu không”. Nói thật là mẹ không hiểu, nhưng mẹ lắng nghe, và mẹ tôn trọng ý kiến của con.
Minh có thể không vừa ý với quyết định phạt của mẹ. Con được phép khóc, được phép cúi mặt gằm gẵm xuống và liếc nhìn ba mẹ một cách thách thức (như con vẫn đang làm). Mẹ cũng có lúc như thế thì sao con lại không nhỉ? Tuy nhiên, con có thể có tất cả những hành động như thế, nhưng con phải biết rằng, mẹ phạt con là cách cuối cùng mà mẹ có thể nghĩ đến, và mẹ sẽ phạt khi những trò đùa của con gây nguy hiểm cho con, và có thể cho người khác! Con đau là điều làm mẹ đau nhất. Mỗi lần phạt con là một lần mẹ buồn thiu…
Minh là cậu bé biết mình muốn gì rất rõ ràng. Con không dễ dàng bỏ qua những điều con muốn. Con cũng đưa ra chỉ dẫn cho mẹ cũng rất rõ ràng. Con biết đòi cho bằng được bằng mọi cách. Con biết hỏi mẹ “giúp”, biết nói “cám ơn” một cách ngọng nghịu, biết lôi tay mẹ và yêu cầu mẹ làm giúp Minh một số thứ con muốn.
Mẹ cũng phải kiểm điểm lại là mẹ dành ít thời gian cho Minh quá. Sai lầm của mẹ tính đến giờ phút này là để ba Khu dạy con, vì ba Khu cương quyết hơn, và cứng rắn hơn, ba cũng kiên nhẫn hơn. Nhưng giờ thì mẹ thấy có nhiều sai lầm nếu mẹ để cho ba dạy con hết. Có thể mẹ không cứng rắn được như ba, nhưng mẹ nghĩ mẹ cũng có thể “phát xít” như bà ngoại của Minh được, và tính đến giờ thì việc “phát xít” của bà cũng rất có tác dụng. Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thêm một chút mắm muối vào cách phát xít của bà cho hợp với tình hình hơn, nhưng rõ ràng, dạy con là một quy trình cần phải rõ ràng và bài bản mà mẹ thấy bà ngoại làm rất tốt các quy trình đó.
Thế nhưng, mẹ vẫn lơ tơ mơ lắm. Một ngày của mẹ chỉ có tối đa là 4 tiếng dành cho con. 1 tiếng buổi sáng con dậy thì mẹ lại lụi cụi lo ăn sáng, ăn trưa, chuẩn bị đi làm…3 tiếng buổi chiều con về thì mẹ lại nấu cơm, dọn dẹp đồ, rửa bát….và muốn nghỉ ngơi một tẹo. Thế thì còn lúc nào để chơi với con, dạy con bây giờ? Mẹ chẳng biết phải bố trí thời gian thế nào cho hợp lý cả.
Mục tiêu của mẹ trong vòng 2 tháng tới sẽ dạy Minh thêm một số từ mới và nhận biết được các chữ cái. Minh có vẻ thích vẽ vời, thích hoa chân múa tay, và ô tô. Còn mỗi lần mẹ dạy chữ, dạy số là Minh bỏ ngay, chẳng thèm để ý luôn.
Mẹ sẽ dành thời gian đọc cho Minh nghe nhiều hơn.
Thế đã con nhé, nhưng mẹ hứa là sẽ dành thời gian cho con nhiều hơn.
Mẹ yêu con nhiều lắm.

Đôi khi

Đôi khi chợt thấy xa lạ với chính mình. Những điều tưởng chừng như rất thân quen trở nên lạ lẫm. Thêm một lần tự hỏi mình là ai? Sao thời gian có thể làm thay đổi con người đến vậy.
Đôi khi chợt nhớ những điều đáng quên, và chợt quên những điều phải nhớ.
Ký ức là con dao hai lưỡi bén ngọt, mình lỡ tay cắt vào hiện tại, ai xóa dùm mình những vết sẹo của tương lai….?
Đi tìm một dòng sông
Để rửa sạch nỗi nhớ
Đi tìm một cành cây
Để hong khô nỗi buồn.

Hết nhớ rồi lấy chi để nhớ,
hết buồn rồi có phải sẽ vui?

Search
Album tree

Expand all | Collapse all


Random photos
Longleat_2006-07_021.JPG
ANU_5_7_08_uyen taken 070
DSCN2971
DSC_0080
More photos

Newest Image

DSC_1223

DSC_1223

Random Album

Ngay 1
 
 

Ngay 1

Newest Album

Nam thu 3 -Thang 25-27
 
 

Nam thu 3 -Thang 25-27

Album of the Day

Thang 13
 
 

Thang 13