“Nhật ký của mẹ”_Hiền Thục

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn yêu con…”
(Con Cò_Chế Lan Viên)
Mẹ cảm ơn cô Trang đã cho cái link bài hát lên để một buổi sáng thứ 6 của mẹ bỗng trở nên “bâng khuâng” (cái cảm giác mẹ chịu chẳng tìm lời để tả được). Bái hát quá đơn giản mà chạm vào gần hết các dây thần kinh của mẹ, và mẹ tin là chạm vào cả những ai đã, và chuẩn bị là mẹ. Mẹ hi vọng bà Ngoại và bà Nội cũng có thể xem được bài hát này (Bà ngoại dạy mẹ học thuộc lòng bài “Con Cò” của Chế Lan Viên từ khi mẹ còn bé xíu :) , giờ mẹ vẫn nhớ đấy bà Ngoại ạ)
Hiền Thục viết rất ngôn từ rất mộc mạc, nhạc cũng đơn giản. Thế nhưng mẹ nghe cứ thấy lạnh lạnh ở gáy, cứ như ngày xưa đọc bài “áo bông che bạn”.

Có lẽ đi suốt cuộc đời cũng không thể viết hết những điều mẹ muốn dành cho con, muốn viết cho con, muốn cho con hiểu mẹ yêu con đến nhường nào.
Hành trình làm mẹ của mẹ mới qua 2 đoạn đường (như mẹ trích dưới đây). Và mẹ tin mẹ sẽ luôn tìm thấy niềm hạnh phúc trên con đường có con (và ba Khu) làm bạn đồng hành.

“”Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con…

“Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:”Mẹ ơi!”
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa…
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, bước chân đầu tiên trên đường đời…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân…
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa…”

Nào, mẹ cố lên! Xong cái application ngày hôm nay để trai(s) của mẹ cũng vui nhé.

Dành thời gian cho Minh

Còn 2 tháng nữa là con trai tròn 2 tuổi. Cái ngày mẹ tung tăng vào viện đi đẻ với duy nhất một điều mong mỏi là con trai chào đời khỏe mạnh, chịu ăn, chịu bú, chịu chơi mới thế mà đã gần 2 năm rồi đấy. Giờ thì ngoài những điều mong mỏi như ban đầu mẹ còn vài mong mỏi không kém phần so với những mong mỏi kia. Mẹ mong Minh ngoan, và biết.
Nhưng như thế nào là ngoan? Mẹ nghĩ, cái “ngoan” cũng nhiều thứ để bàn cãi lắm, nhưng đến giờ phút này, với mẹ, Minh ngoan là Minh không hét lên “NO” mỗi lần mẹ hướng dẫn Minh phải làm một việc gì đó. Ngoan là Minh không đưa tay lên và đập vào mặt mẹ. Ngoan là Minh không cố tình gây chiến với mẹ bằng cách quăng đồ đi, mặc dù mẹ đã bảo là không được làm như thế.
Minh có thế “cãi” mẹ, nếu như con có lý do. Mẹ sẵn sàng nghe lý do của con, và thực ra mẹ thấy Minh luôn tìm cách bao biện cho các hành vi của mình. Con làm một tràng líu lo, gật đầu lia lịa ra chiều là “mẹ có hiểu không”. Nói thật là mẹ không hiểu, nhưng mẹ lắng nghe, và mẹ tôn trọng ý kiến của con.
Minh có thể không vừa ý với quyết định phạt của mẹ. Con được phép khóc, được phép cúi mặt gằm gẵm xuống và liếc nhìn ba mẹ một cách thách thức (như con vẫn đang làm). Mẹ cũng có lúc như thế thì sao con lại không nhỉ? Tuy nhiên, con có thể có tất cả những hành động như thế, nhưng con phải biết rằng, mẹ phạt con là cách cuối cùng mà mẹ có thể nghĩ đến, và mẹ sẽ phạt khi những trò đùa của con gây nguy hiểm cho con, và có thể cho người khác! Con đau là điều làm mẹ đau nhất. Mỗi lần phạt con là một lần mẹ buồn thiu…
Minh là cậu bé biết mình muốn gì rất rõ ràng. Con không dễ dàng bỏ qua những điều con muốn. Con cũng đưa ra chỉ dẫn cho mẹ cũng rất rõ ràng. Con biết đòi cho bằng được bằng mọi cách. Con biết hỏi mẹ “giúp”, biết nói “cám ơn” một cách ngọng nghịu, biết lôi tay mẹ và yêu cầu mẹ làm giúp Minh một số thứ con muốn.
Mẹ cũng phải kiểm điểm lại là mẹ dành ít thời gian cho Minh quá. Sai lầm của mẹ tính đến giờ phút này là để ba Khu dạy con, vì ba Khu cương quyết hơn, và cứng rắn hơn, ba cũng kiên nhẫn hơn. Nhưng giờ thì mẹ thấy có nhiều sai lầm nếu mẹ để cho ba dạy con hết. Có thể mẹ không cứng rắn được như ba, nhưng mẹ nghĩ mẹ cũng có thể “phát xít” như bà ngoại của Minh được, và tính đến giờ thì việc “phát xít” của bà cũng rất có tác dụng. Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thêm một chút mắm muối vào cách phát xít của bà cho hợp với tình hình hơn, nhưng rõ ràng, dạy con là một quy trình cần phải rõ ràng và bài bản mà mẹ thấy bà ngoại làm rất tốt các quy trình đó.
Thế nhưng, mẹ vẫn lơ tơ mơ lắm. Một ngày của mẹ chỉ có tối đa là 4 tiếng dành cho con. 1 tiếng buổi sáng con dậy thì mẹ lại lụi cụi lo ăn sáng, ăn trưa, chuẩn bị đi làm…3 tiếng buổi chiều con về thì mẹ lại nấu cơm, dọn dẹp đồ, rửa bát….và muốn nghỉ ngơi một tẹo. Thế thì còn lúc nào để chơi với con, dạy con bây giờ? Mẹ chẳng biết phải bố trí thời gian thế nào cho hợp lý cả.
Mục tiêu của mẹ trong vòng 2 tháng tới sẽ dạy Minh thêm một số từ mới và nhận biết được các chữ cái. Minh có vẻ thích vẽ vời, thích hoa chân múa tay, và ô tô. Còn mỗi lần mẹ dạy chữ, dạy số là Minh bỏ ngay, chẳng thèm để ý luôn.
Mẹ sẽ dành thời gian đọc cho Minh nghe nhiều hơn.
Thế đã con nhé, nhưng mẹ hứa là sẽ dành thời gian cho con nhiều hơn.
Mẹ yêu con nhiều lắm.

Đôi khi

Đôi khi chợt thấy xa lạ với chính mình. Những điều tưởng chừng như rất thân quen trở nên lạ lẫm. Thêm một lần tự hỏi mình là ai? Sao thời gian có thể làm thay đổi con người đến vậy.
Đôi khi chợt nhớ những điều đáng quên, và chợt quên những điều phải nhớ.
Ký ức là con dao hai lưỡi bén ngọt, mình lỡ tay cắt vào hiện tại, ai xóa dùm mình những vết sẹo của tương lai….?
Đi tìm một dòng sông
Để rửa sạch nỗi nhớ
Đi tìm một cành cây
Để hong khô nỗi buồn.

Hết nhớ rồi lấy chi để nhớ,
hết buồn rồi có phải sẽ vui?

Và con trai đã vui trở lại

Sau phép thử mẹ cuối cùng của đêm ngày thứ 4, và sau khi chạm được cái ngưỡng chịu đựng cuối cùng của mẹ, chiều hôm thứ 5 tuần trước Minh đã giảm sốt mặc dù vẫn còn lụ khụ ho.
Chiều thứ 6 mẹ cho Minh đến thăm các bạn ở lớp lại, gặp bạn Allen, Minh gọi ầm ỹ và cười khì với bạn ngay. Sáng thứ 7 Minh đến thăm bác sỹ một lần nữa thì phát hiện ra hai cái tai đều bị viêm và cái họng cũng bị viêm luôn. Thế là thêm một liều kháng sinh mạnh nữa!
Tuy nhiên, cái vụ viêm tai và họng là sau, còn Minh sốt gì vẫn là một ẩn số. Và phần lớn bác sỹ, mẹ và mọi người đều cho rằng minh sốt virus.
Mặc dù mẹ nghe nói và biết đứa trẻ nào cũng phải trải qua một trận sốt virus như thế này, nhưng khi đến lượt Minh mẹ vẫn cảm thấy bất an, lo lắng. Ngày và đêm lúc nào cũng thắc thỏm giật mình lo sợ. Mẹ stress ghê.
Mẹ được các bác và các cô chú động viên nhiều mấy hôm Minh ốm. Hôm nay mẹ mới có thời gian ngồi trả lời và update tình hình của Minh để mọi người biết. Gia đình Minh cảm ơn các bác, các cô chú rất nhiều. Mẹ Minh được mọi người chia sẻ kinh nghiệm và hỏi han cũng cảm thấy đỡ lo và đỡ tủi thân :) (chả biết vì sao cứ mỗi lần Minh ốm là mẹ tủi thân ghê lắm cơ, hehe).
Mẹ học được một điều sau trận ốm của Minh: Sức khỏe là điều đáng quý, nhưng sức khỏe không thuộc về mình, vì mình giữ gìn, nâng niu nó mà nhiều lúc nó chẳng nghe theo mình. Niềm tin là thứ duy nhất trong con người mình thuộc về mình và nghe theo mình. Sức khỏe có thể lên, xuống, tốt xấu tùy theo thời tiết, môi trường, và thời gian. Nhưng nếu có một niềm tin vững chắc, thì thời tiết chẳng thể nào thay đổi được, và thời gian càng làm niềm tin được mạnh mẽ hơn, vững chãi hơn.
Mẹ tin cả nhà mình sẽ luôn ở bên cạnh nhau, chia sẻ những lúc vất vả ốm đau và những niềm vui khi cả nhà khỏe mạnh. Niềm tin của mẹ được củng cố hơn sau những lần lao đao như thế này.
Mẹ tin sau mỗi lần ốm con trai lại trưởng thành hơn, lớn hơn và biết nhiều thứ hơn. Thế nhưng, để trưởng thành hơn, con không cần phải ốm như thế nữa đâu con nhé. Ba mẹ yêu Minh nhiều lắm

Minh yêu thương của mẹ

Minh yêu thương.
Mẹ viết cho con những dòng chữ này nhân lúc con ngủ thiếp đi. Mẹ yêu Minh quá mà sự sợ hãi thì cũng tỉ lệ thuận với tình yêu của mẹ dành cho Minh. Mẹ biết làm thế nào để dẹp đi sự sợ hãi của mình bây giờ?
Minh ốm gần 1 tuần rồi. Mẹ không biết con sốt vì sao, mà mẹ chỉ biết cái máy đo nhiệt độ luôn ngấp nghé 40 độ và cao hơn. Cái mặt con đỏ lựng lên, môi con đỏ lựng và rộp trắng. Mắt con nhìn mẹ mỏi mệt chẳng còn một chút nghịch ngợm lí lắc nào của Minh cả.
Con không còn cười, nói bi bô nữa mà thay vào đó là hấm híc khóc, là đòi bế, là khóc ngặt nghẽo mỗi lần ép con ăn, uống. Con giãy căng người lên mỗi lần ba mẹ đưa cái xi lanh sữa hay thuốc và nước lại gần con. Mẹ sờ tay vào người con cứ như sờ vào cái ấm tích vừa đổ nước sôi pha trà. Nóng và khô!
Thương Minh quá. Con cũng sốt mấy lần kể từ khi sinh ra, nhưng lần này là nặng và lâu nhất. Sốt gì mà gần một tuần trời, cứ như thế chẳng hạ chút nào.
Minh đến thăm bệnh viện 2 lần trong mấy ngày qua nhưng cả hai lần đều chẳng làm mẹ cảm thấy yên tâm chút nào cả. Con vẫn sốt, và bác sỹ vẫn chẳng có câu trả lời nào để mẹ cảm thấy an lòng. Giá như bác sỹ cũng được học qua một lớp tâm lý để có thể hiểu được mẹ lo cho Minh thế nào để đưa ra một lời giải thích làm mẹ an lòng thì tốt biết mấy. Mẹ cảm giác như chính bác sỹ cũng chẳng biết Minh bị sốt vì sao, cái đó càng làm mẹ sợ hơn!
Minh chẳng ăn, chẳng uống gì! Mẹ trách mình đã trót lỡ cai sữa cho con. Giờ thấy con đòi “ti ti” mẹ sót cả ruột.
Mẹ sợ lắm, sợ quá đâm ra quẫn. Cả ngày kiểm tra nhiệt độ cho con. 5 phút lại đo một lần. Mỗi lần nghe tiếng máy tút tút báo hiệu nhiệt độ sốt là mẹ lại sợ.
Mẹ yêu Minh nhiều lắm Minh biết không. Mẹ nhớ cái điệu bộ nghịch ngợm của con, nhớ tiếng cười của con, nhớ cái giọng bi bô mummy, daddy, nhớ cái dáng đi siêu vẹo của con. Con khỏe, con làm mọi thứ để ba mẹ vui, giờ con ốm sao mẹ không biết làm gì để con mẹ vui và khỏe trở lại? Mẹ mới thấy con dành cho ba mẹ quá nhiều niềm hạnh phúc, con biết làm thế nào để ba mẹ vui, còn mẹ giờ mẹ cũng mới biết mẹ chỉ biết nhận điều đó ở con mà không biết làm thế nào cho con cả.
Cũng như con rắn lột mình để lớn, con cũng phải trải qua những lúc ốm đau mới tạo nên cho mình một cơ thể khỏe mạnh. Nhưng con ốm mẹ buồn lắm. Mà có ốm thì con cũng đừng ốm lâu và nặng như thế con yêu.
Mẹ cầu mong Minh của mẹ chóng khỏe để cả nhà lại vui vẻ con nhé. Cố lên con trai.

Search
Album tree

Expand all | Collapse all


Random photos
Uyen's_birthday_2006_32
Paris_2006-06_012
2006-05_British_Museum_106
IoW_2006-06_034
More photos

Newest Image

DSC_1091

DSC_1091

Random Album

Southampton
 
 

Southampton

Newest Album

New home Xmas 2011
 
 

New home Xmas 2011

Album of the Day

Summer time
 
 

Summer time