Category Archives: Suy ngẫm

CON LÀ MỘT THỰC THỂ TÁCH RỜI

(Đông Vy)
Đó là lúc tôi nằm trên bàn sanh, cắn răng đợi bác sĩ khâu tầng sinh môn. Tôi thở một hơi dài, thầm nghĩ : “Mình có một đứa con! Kỳ diệu sao, đứa trẻ bé bỏng và xinh đẹp đó thuộc về mình!”.
Và ngay lúc đó, khi tôi nhìn con đang được cô y tá cân đo dưới ánh đèn vàng sưởi ấm, thậm chí còn chưa thẩm thấu hết niềm hạnh phúc đang dâng tràn, trái tim tôi chợt đau nhói với ý nghĩ “Mình sai rồi!”.
Khi bạn có một ngôi nhà, có nghĩa là bạn sở hữu một ngôi nhà. Bạn được quyền bán đi, xây lại, sơn tường, phá cửa…Nhưng khi bạn có một đứa con, không có nghĩa là bạn sở hữu đứa con của mình. Ta hoàn toàn không có quyền chi phối cuộc đời con mình, theo những cách ta hằng mơ tưởng. Quyền duy nhất mà ta có, là yêu thương.
Ngay phút đầu tiên nhìn thấy con trai mình, tôi đã nhận ra điều đó. Con không thuộc về tôi. Con là một thực thể tách rời.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù chỉ dài 49cm và nặng chưa đầy 2,7kg, nó cũng không thuộc về tôi, không thuộc về ba nó hay bất cứ ai khác.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù tôi có thể tự hào đã nuôi dưỡng nó suốt 6 tháng trời hoàn toàn bằng sữa mẹ, và vẫn không dứt sữa cho đến hơn hai năm sau, thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Dù khi ba tôi vào Sài Gòn thăm cháu ngoại đầu lòng, đã thốt lên rằng: “Ôi, hình như con người là sinh vật yếu ớt nhất trên trái đất! Con chó con một tháng đã biết đi, còn con người một tháng vẫn nằm khóc oe oe thế này, lệ thuộc hoàn toàn vào người khác!” thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Ngay từ lúc chào đời, con chỉ thuộc về chính bản thân nó mà thôi!
Nhận thức đó ngày càng trở nên mạnh mẽ, và khắc sâu trong trái tim tôi. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con nhìn đời theo đúng cách ta nhìn. Vì con không thuộc về ta, ta không thể trả giá thay khi con phạm sai lầm. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con phải thực hiện ước mơ của chính bản thân ta.
Và…vì con không thuộc về ta, ta không thể đau đớn thay khi con đau đớn.
Khi tôi đọc blog của Ben, nhận thức đó trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi hiểu được nỗi đau của người mẹ ấy, và những người mẹ khác nữa có con đang đau bệnh. Giá như con thuộc về ta, như cái tay, cái chân, để khi nó trầy xước thì ta đau thay nó. Nhưng không được, không phải, con không thuộc về ta. Ta có thể ở ngay bên cạnh, đồng hành và yêu thương. Ta có thể động viên, la mắng, giải thích, ôm ấp, cười hay khóc cùng con. Nhưng ta không thể vui buồn, nhận thức, học hỏi, hạnh phúc, đớn đau, dũng cảm, chịu đựng hay khôn ngoan thay con được…
Vì con là một thực thể tách rời. Nhận thức ấy nhiều khi làm ta buồn không thể tả, làm ta đau nhói trong tim, nhưng nó giữ cho ta tỉnh táo.
Khi tôi làm một cái sticker cho tủ sách gia đình, in tên hai vợ chồng. Có người đã hỏi: “Sao không in cả tên Thuyên? Vì những cuốn sách này rồi cũng thuộc về nó thôi mà!”. Tôi trả lời: “Đúng vậy, những cuốn sách này và nhiều thứ khác rồi sẽ thuộc về Thuyên, cũng như những đứa em của nó sau này. Nhưng nếu nó muốn, nó sẽ phải tự in tên mình ”
Sau này tôi cũng sẽ nói với con tôi như vậy. Ba mẹ có thể sinh con ra, nhưng không thể sống thay con được. Ba mẹ có thể đặt cho con một cái tên đẹp, nhưng sẽ không tạo nên danh tiếng thay con. Ba mẹ yêu thương con hơn bất cứ thứ gì trên đời, nhưng những lời con có thể nói với thế giới này, ba mẹ sẽ không nói thay con!
Cũng như tất cả mọi người, con là một thực thể tách rời. Vì thế, hãy có trách nhiệm với chính bản thân mình!

Hạnh phúc là…

Chiều, ngồi vơ vẩn chợt nhớ đến bài viết mình định post lên lâu rồi nhưng quên mất!
Chiều hôm trước (lâu lẩu lầu lâu rồi) mình đến nhà một người đồng nghiệp chơi. Mình mang theo một chút đồ ăn góp cùng với mấy món cô bạn đồng nghiệp nấu. Hai cô ăn tối rồi tám đủ thứ chuyện trên đời,
Cô vừa lấy chồng. Đám cưới của cô được tổ chức tại khuôn viên của trường, mình được mời đi, và được mời ngồi ngay bên cạnh cô ( mình chỉ dự lễ còn không dự tiệc vì bận một số việc chiều hôm đó). Chồng cô làm nghiên cứu ở Nhật, còn cô làm nghiên cứu ở ANU. Chồng cô hơn cô 20 tuổi. Nếu mọi người nhìn đến, sẽ nghĩ đó là một sự khập khiễng. Cô trẻ trung, cao và xinh xắn, còn chồng cô đã ngoài 50, nhỏ nhắn và có phần già cỗi, khắc khổ .
Thế nhưng nhìn họ rất hạnh phúc. Hạnh phúc của họ là vài lần gặp nhau trong vòng vài tuần mỗi năm.
Hạnh phúc không phải là sự ngang bằng, không phải là sự môn đăng hộ đối về tuổi tác, về sự nghiệp về gia đình.
Hạnh phúc từ trong ánh mắt họ dành cho nhau, từ bước chân họ bước cùng nhau, một người bước chậm hơn để đợi người kia, một kẻ bước nhanh hơn cho kịp người bạn đời.
Hạnh phúc ở ánh mắt hân hoan của ông, cúi xuống gỡ rối cái vạt váy cho cô dâu, mặc dù, ở tuổi của ông, việc cúi xuống không còn là dễ dàng
Hạnh phúc qua những lá thư ông gửi cho cô. Những bức thư được viết ngắn gọn, trên những tấm bưu thiếp rất lạ, mà có khi cũng không phải là tấm bưu thiếp. Thế nhưng những dòng chữ ông gửi nhưng luôn giữ nụ cười trên môi cô.
Ông viết cho cô trên một tấm thiệp hình một miếng dưa hấu, một cái quạt con con, một cái ảnh ghi lại khoảnh khắc của hai người….với vài câu hỏi ngắn gọn, vài câu sơ lược những gì ông làm trong ngày. Trên tấm thiệp hình cái quạt, ông kể chuyện thời tiết ở Nhật nóng quá, ông phải đi mua quạt, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể gửi một chút nắng ấm sang xua đi cái khí hậu lạnh lẽo mùa đông ở nơi cô đang sống (vì Can đang là mùa đông khi Nhật vào hè). Hay như trong lá thư viết trên tấm thiệp hình ¼ miếng dưa hấu. Ông kể rằng, ông vừa ăn miếng dưa hấu trưa nay, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể chia sẻ với cô….
Nhìn chung, cái tình cảm của một nhà nghiên cứu cũng khác, và cái cách ông thể hiện cũng khác, thế nhưng, nghe cô kể xong, mình thấy thật vui. Vui vì những câu chuyện luôn làm mình cười, cười vì sao những cái nhỏ nhoi trong cuộc sống như thế, người ta dễ dàng bỏ qua, hoặc cho là dở hơi…thế nhưng ông vẫn làm, ông hạnh phúc khi được làm nó, và đặc biệt là cô hạnh phúc khi nhận được sự quan tâm của ông như thế.
Hạnh phúc đôi khi cũng giản dị thật.
Chiều nay mình tặng chồng một tiếng đồng hồ hạnh phúc bằng cách tắt cái đài tự động chồng nhé (một tiếng thôi), và không sai chồng trong vòng 1 tiếng .
Có làm nổi không nhỉ?

Khóc

Thật hay là một đứa trẻ bé tẹo đã biết dùng tiếng khóc để kêu gọi sự chú ý, để đòi hỏi những nhu cầu.
Phải nói là tiếng khóc luôn làm người ta chú ý trước tiếng cười. Con cứ cười xem, còn lâu mẹ mới cho con bú, còn lâu mẹ mới cho con ngủ. Nhưng con cứ cất tiếng khóc, thể nào con cũng có mẹ ở bên ngay. Chao ôi, tạo hóa ban cho đứa trẻ sơ sinh một trí khôn mà nhiều người có lẽ không xem đó là “khôn” mà xem đó là sự khó chịu.
Mẹ phải học ba nhiều lắm,
Con khóc, con quấy, ba xem đó là một sự phát triển của con. Ba dỗ con nhẹ nhàng, ba chơi với con….Theo ba, đó là con phát triển, con muốn biết thêm (khám phá) cảm giác của ba mẹ, và muốn được vỗ về, yêu thương. Con cười và chơi vui khi có ba (hoặc mẹ) đến bên con, bế con lên thay vì tiếp tục khóc, khó chịu hay cáu bẳn. Điều đó chứng minh ba có lý, con đang phát triển, con hiểu, và con biết rằng ba mẹ yêu con, và muốn con vui vẻ. Và con biết làm cách nào để dành được sự để ý của ba mẹ.
Con khóc, mẹ (và số đông mọi người) cho là con hư, nhưng thực ra không phải như thế. Con muốn mọi người để ý đến con, cái đó rất là bình thường, thậm chí một người lớn cũng thường xuyên làm một cái gì đó, kể cả việc silly nhất để kêu gọi sự chú ý. Huống hồ gì con, con mè nheo, con khóc cũng đáng yêu, và đáng được yêu như con cười.
Tuy nhiên, khi con lớn lên, mẹ sẽ dạy con rằng, có nhiều cách để con có thể diễn đạt sự mong muốn được chú ý tốt hơn, hiệu quả hơn. Ví dụ như, thay vì con khóc, con hãy cười, con hãy đến bên và yêu thương mọi người. Khi con khóc, mọi người đến bên con, chỉ vì tiếng khóc trong tâm trí, suy nghĩ của mọi người là thứ âm thanh thường đi kèm với những cảm giác khó chịu mà con người không muốn cảm nhận thấy. Người ta sẽ đến với con, dỗ dành con, nhưng rồi sẵn sang để con qua một bên, và không để ý đến con nữa khi con dứt khóc. Tuy nhiên, với nụ cười, và sự gần gũi, cách biểu lộ tình cảm này sẽ làm người khác dễ chịu, người ta sẽ tự nhiên đến bên con, cảm nhận được sự vui vẻ, thanh thản khi ở bên con. Người ta dành nhiều thời gian với con hơn.
Vì thế, thay vì khóc, con hãy cười, hãy quan tân, hãy gần gũi một cách thật tâm, mọi người sẽ luôn ở bên con. Và bản thân con sẽ tìm thấy sự thoải mái, thư giãn trong nụ cười của con nữa. Nghĩ được đến đây thì mẹ mới nghĩ lại bản thân, sao mỗi lần con khóc, mẹ không ôm con một cái, không cười với con, ở bên con, để con cảm thấy ở bên mẹ thật vui vẻ, và hạnh phúc. Tạo cho con một thói quen luôn vui vẻ, thay vì khóc nhè?
Nhưng mẹ muốn nói ở đây là ba con. Khác với mẹ, ba luôn kiên nhẫn, luôn đến bên con mỗi khi con khó chịu hay khóc. Mẹ cằn nhằn, mẹ cáu bẳn, mẹ khó chịu. Nhìn chung, mẹ tệ lắm. Nhưng mẹ mới nhận ra được điều này, nên chắc con sẽ thấy mẹ thay đổi, vì mẹ yêu con.
Mẹ sẽ không quát con nữa đâu (thỉnh thoảng thôi, nhưng mẹ sẽ cố kiềm chế), mẹ sẽ học ba con….