Archive for the ‘Mousey’ Category

Giáng Sinh

Năm nay cả nhà quyết định ở lại Can đón Giáng sinh. Năm nay nhà mình có nhà mới, thế là mẹ hăm hở lôi cây Noel ra trang trí.
Cây Noel được cô Nhật mua từ mấy năm trước, mấy năm sau lại mới được dùng đến. Mẹ dựng cây Noel lên lại nhớ cô đấy cô Nhật ạ. Trước khi trang trí mẹ cứ lo, không biết Minh có nghịch không, có vặt lá, bẻ cành và làm vỡ đồ trang trí của mẹ không, thế nhưng Minh rất ngoan. Thỉnh thoảng đến mân mê mấy cái quả trang trí mà không lôi xuống làm vỡ. Con mẹ lớn rồi đấy, biết nghe lời hơn.
Ba nhắc ba chụp cho mẹ cái ảnh để mẹ viết bài, thế là hôm nay nhân lúc mẹ vắng nhà hai trai của mẹ ở nhà hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao. Mẹ đi làm về ba hí hửng khoe mỗi lần chụp ảnh là Minh lại nói “Cheese” rồi làm điệu để ba chụp ảnh. Con trai lớn quá.

New home Xmas 2011

DSC_1065

DSC_1072

DSC_1085_2

2 tuổi Minh biết những gì?

2 tuổi, Minh biết gọi tên phần lớn các con vật bằng tiếng Anh, và một số bằng cả tiếng Việt. Minh bắt chước chim cánh cụt đi, bắt chước khỉ khẩy tay, và voi tung vòi len hú hú. Nhìn điệu bộ của con rất sinh động, và buồn cười. Ba Khu và mẹ phải tăng cường dạy con tiếng Việt chứ không thì nguy. Minh sang lớp lớn 3 ngày/tuần, và Minh làm các cô ngạc nhiên vì khả năng nhận biết và đọc tên các con vật của Minh. Các cô cũng rất hài lòng về việc Minh rất có nề nếp. Mẹ nghĩ là các cô có vẻ rất thích con vì các cô có vẻ rất hào hứng khi nói chuyện về con, rồi cách các cô tiếp cận con, chơi với con….
Hôm mẹ đến đón Minh ở lớp bé, cô giáo Minh bảo, có em bé khóc, Minh đến xoa vào lưng em và bảo “it’s ok” (không sao đâu (em)) rất nhẹ nhàng, cô bảo nhìn đáng yêu lắm. Mẹ đến đón Minh thấy có một bạn lớn định đến bắt nạt Minh, bạn đến gần Minh khóc giả vờ kêu gọi sự chú ý. Mẹ để yên, thấy cậu bạn tiền gần thêm chút nữa, Minh hét lên ‘its not nice” (như thế là không tốt), Minh nói to và bước ra xa, vừa đi vừa nói cho đến lúc cô giáo đến giảng hòa.
Minh thấy ba ăn sáng xong, phán ngay “Ba xong” và chua thêm một câu tiếng anh “all done”!
Ngồi trên xe đến trường, mẹ bảo “Minh gọi mẹ đi”, Minh quay sang “Mẹ yêu ơi”. Mẹ ngất, tỉnh dậy sướng âm ỉ cả ngày.
Minh bước lên/xuống cầu thang và đếm, một, hai, ba…cho đến mười, thỉnh thoảng bằng tiếng Anh nữa.
Khả năng nhại bài hát của Minh thì trên tài mẹ. Minh hát một bài mẹ chả hiểu bài gì, thỉnh thoảng mẹ nghe được mấy câu “four, five” (bốn năm) rồi “yêu bà lắm” sau đó mẹ loại nghe loáng thoáng mortobike and truck. Chả biết Minh hát bài gì, nhưng mẹ nghe được mấy từ như thế mẹ nghĩ là Minh bịa lời bài hát.
Minh thích xe máy (motorbike) kinh khủng. Ngủ cũng ôm motorbike, ăn cũng cầm motorbike, chơi cũng chơi motorbike.
À, Minh còn biết tranh mẹ của ba Khu. Ba Khu ôm mẹ, Minh xắn đến lôi mẹ về phía mình và kêu lên “mine, mine” (của con). Cái gì cậu muốn giành cho mình là cậu hét lên “mine”.
Nhưng Minh cũng biết lắng nghe. Bảo Minh cũng nghe (trừ những lúc Minh cáu lên).
Mẹ bảo Minh ra ôm mẹ, em ra ôm cổ gục vào vai mẹ rất tình cảm. Mẹ bảo thơm mẹ, Minh chu cai miệng lên thơm vào má mẹ, rồi đòi thơm cả vào môi mẹ mới chịu.
Minh lúc nào cũng rất ngoan và luôn làm ba mẹ hạnh phúc. Ba mẹ cảm ơn con rất nhiều.

Không ngủ được

4am Mẹ vẫn chưa ngủ được, ba Khu thì ban này bật máy điện thoại lên kiểm tra giờ, thế là mẹ biết ba cũng chưa ngủ được! Không biết vì sao, nhưng có lẽ cả hai đều đang háo hức, lo lắng và đủ mọi thứ linh tinh trong đầu.
Mai là ngày hoàn thành thủ tục và giao chìa khóa nhà. Thứ 6 là nhà mình chuyển vào nhà mới. Mọi thứ đã được sắp xếp và chuẩn bị đúng theo kế hoạch! Thế nhưng cái feeling thì chẳng theo kế hoạch gì cả! Mẹ chẳng tưởng tượng được mọi thứ lại nhanh đến thế, mất hai tuần để quyết định mua nhà, và 2 tuần để tìm nhà và quyết định mua!
Thế là nhà mình có nhà rồi đấy Minh ạ, cái nhà đầu tiên ba mẹ tự mua được cho mình! Sự cố gắng của ba mẹ cuối cùng cũng ra một thành quả! Mẹ thật sự là rất vui. Không biết Minh có thích như mẹ không? Mẹ tin là Minh sẽ thích. Mẹ sẽ cho Minh được treo tất cả những tranh hoa quả, con vật lên tường. Minh sẽ được leo lên leo xuống cầu thang đến khi nào Minh chán thì thôi. Mẹ sẽ cho Minh tự trang trí cái phòng của con, khi con có thể làm được :D ! Còn ba Khu sẽ có cái gara để làm những cái ba Khu thích, và ba Khu có thể cải tạo cái gì ba muốn (dưới sự đồng ý của mẹ, haha).
Mai nhà mình sẽ nhận được chìa khóa, đồ đạc cũng đã được pack gần hết để chuyển đi. Mọi thứ đã được lên danh sách sẵn sàng. Vậy mà mẹ vẫn chẳng ngủ được, ba Khu chắc cũng thế.
Mẹ rất vui! Nhưng cũng mệt quá. Mua nhà xong là hai vợ chồng mua sắm tủ lạnh, máy giặt, giường…..gần như từ A-Z nên cả 2 tháng vừa rồi hai vợ chồng cứ như con thoi. May mà ba Khu làm mọi thứ rất khoa học nên cũng giảm thiểu thời gian và công sức. Thế mà vẫn đuối như quả chuối chín!
Chỉ còn đêm nay ở nhà này rồi nhà mình chuyển sang nhà mới. Mẹ chưa biết Minh có quen không, nhưng mẹ hi vọng con trai mẹ sẽ sớm thích nghi.
Cảm ơn ba Khu thật nhiều và cảm ơn Minh đã cho ba mẹ động lực để cố gắng.
Minh của mẹ người lớn chưa
DSC_0362
Mà Minh nói được nhiều lắm rồi, nói các dấu tiếng việt “chuẩn không cần chỉnh”" (có chỉnh một tẹo ;) ). Minh hát hò thì cười mẹ cừoi vỡ bụng. Cảm ơn con trai luôn mang lại nụ cười đến cho mẹ,

“Nhật ký của mẹ”_Hiền Thục

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn yêu con…”
(Con Cò_Chế Lan Viên)
Mẹ cảm ơn cô Trang đã cho cái link bài hát lên để một buổi sáng thứ 6 của mẹ bỗng trở nên “bâng khuâng” (cái cảm giác mẹ chịu chẳng tìm lời để tả được). Bái hát quá đơn giản mà chạm vào gần hết các dây thần kinh của mẹ, và mẹ tin là chạm vào cả những ai đã, và chuẩn bị là mẹ. Mẹ hi vọng bà Ngoại và bà Nội cũng có thể xem được bài hát này (Bà ngoại dạy mẹ học thuộc lòng bài “Con Cò” của Chế Lan Viên từ khi mẹ còn bé xíu :) , giờ mẹ vẫn nhớ đấy bà Ngoại ạ)
Hiền Thục viết rất ngôn từ rất mộc mạc, nhạc cũng đơn giản. Thế nhưng mẹ nghe cứ thấy lạnh lạnh ở gáy, cứ như ngày xưa đọc bài “áo bông che bạn”.

Có lẽ đi suốt cuộc đời cũng không thể viết hết những điều mẹ muốn dành cho con, muốn viết cho con, muốn cho con hiểu mẹ yêu con đến nhường nào.
Hành trình làm mẹ của mẹ mới qua 2 đoạn đường (như mẹ trích dưới đây). Và mẹ tin mẹ sẽ luôn tìm thấy niềm hạnh phúc trên con đường có con (và ba Khu) làm bạn đồng hành.

“”Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con…

“Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:”Mẹ ơi!”
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa…
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, bước chân đầu tiên trên đường đời…
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân…
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa…”

Nào, mẹ cố lên! Xong cái application ngày hôm nay để trai(s) của mẹ cũng vui nhé.

Dành thời gian cho Minh

Còn 2 tháng nữa là con trai tròn 2 tuổi. Cái ngày mẹ tung tăng vào viện đi đẻ với duy nhất một điều mong mỏi là con trai chào đời khỏe mạnh, chịu ăn, chịu bú, chịu chơi mới thế mà đã gần 2 năm rồi đấy. Giờ thì ngoài những điều mong mỏi như ban đầu mẹ còn vài mong mỏi không kém phần so với những mong mỏi kia. Mẹ mong Minh ngoan, và biết.
Nhưng như thế nào là ngoan? Mẹ nghĩ, cái “ngoan” cũng nhiều thứ để bàn cãi lắm, nhưng đến giờ phút này, với mẹ, Minh ngoan là Minh không hét lên “NO” mỗi lần mẹ hướng dẫn Minh phải làm một việc gì đó. Ngoan là Minh không đưa tay lên và đập vào mặt mẹ. Ngoan là Minh không cố tình gây chiến với mẹ bằng cách quăng đồ đi, mặc dù mẹ đã bảo là không được làm như thế.
Minh có thế “cãi” mẹ, nếu như con có lý do. Mẹ sẵn sàng nghe lý do của con, và thực ra mẹ thấy Minh luôn tìm cách bao biện cho các hành vi của mình. Con làm một tràng líu lo, gật đầu lia lịa ra chiều là “mẹ có hiểu không”. Nói thật là mẹ không hiểu, nhưng mẹ lắng nghe, và mẹ tôn trọng ý kiến của con.
Minh có thể không vừa ý với quyết định phạt của mẹ. Con được phép khóc, được phép cúi mặt gằm gẵm xuống và liếc nhìn ba mẹ một cách thách thức (như con vẫn đang làm). Mẹ cũng có lúc như thế thì sao con lại không nhỉ? Tuy nhiên, con có thể có tất cả những hành động như thế, nhưng con phải biết rằng, mẹ phạt con là cách cuối cùng mà mẹ có thể nghĩ đến, và mẹ sẽ phạt khi những trò đùa của con gây nguy hiểm cho con, và có thể cho người khác! Con đau là điều làm mẹ đau nhất. Mỗi lần phạt con là một lần mẹ buồn thiu…
Minh là cậu bé biết mình muốn gì rất rõ ràng. Con không dễ dàng bỏ qua những điều con muốn. Con cũng đưa ra chỉ dẫn cho mẹ cũng rất rõ ràng. Con biết đòi cho bằng được bằng mọi cách. Con biết hỏi mẹ “giúp”, biết nói “cám ơn” một cách ngọng nghịu, biết lôi tay mẹ và yêu cầu mẹ làm giúp Minh một số thứ con muốn.
Mẹ cũng phải kiểm điểm lại là mẹ dành ít thời gian cho Minh quá. Sai lầm của mẹ tính đến giờ phút này là để ba Khu dạy con, vì ba Khu cương quyết hơn, và cứng rắn hơn, ba cũng kiên nhẫn hơn. Nhưng giờ thì mẹ thấy có nhiều sai lầm nếu mẹ để cho ba dạy con hết. Có thể mẹ không cứng rắn được như ba, nhưng mẹ nghĩ mẹ cũng có thể “phát xít” như bà ngoại của Minh được, và tính đến giờ thì việc “phát xít” của bà cũng rất có tác dụng. Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thêm một chút mắm muối vào cách phát xít của bà cho hợp với tình hình hơn, nhưng rõ ràng, dạy con là một quy trình cần phải rõ ràng và bài bản mà mẹ thấy bà ngoại làm rất tốt các quy trình đó.
Thế nhưng, mẹ vẫn lơ tơ mơ lắm. Một ngày của mẹ chỉ có tối đa là 4 tiếng dành cho con. 1 tiếng buổi sáng con dậy thì mẹ lại lụi cụi lo ăn sáng, ăn trưa, chuẩn bị đi làm…3 tiếng buổi chiều con về thì mẹ lại nấu cơm, dọn dẹp đồ, rửa bát….và muốn nghỉ ngơi một tẹo. Thế thì còn lúc nào để chơi với con, dạy con bây giờ? Mẹ chẳng biết phải bố trí thời gian thế nào cho hợp lý cả.
Mục tiêu của mẹ trong vòng 2 tháng tới sẽ dạy Minh thêm một số từ mới và nhận biết được các chữ cái. Minh có vẻ thích vẽ vời, thích hoa chân múa tay, và ô tô. Còn mỗi lần mẹ dạy chữ, dạy số là Minh bỏ ngay, chẳng thèm để ý luôn.
Mẹ sẽ dành thời gian đọc cho Minh nghe nhiều hơn.
Thế đã con nhé, nhưng mẹ hứa là sẽ dành thời gian cho con nhiều hơn.
Mẹ yêu con nhiều lắm.

Album tree

Expand all | Collapse all


Random photos
Beulieu67
IoW_2006-06_092
DSC_0019
DSC_0431
More photos

Newest Image

DSC_1091

DSC_1091

Random Album

Bournemounth and New Forest
 
 

Bournemounth and New Forest

Newest Album

New home Xmas 2011
 
 

New home Xmas 2011

Album of the Day

Summer time
 
 

Summer time