Category Archives: Cuộc sống

Queen’s birthday!

Tuần này mình được nghỉ cả ngày chủ nhật, cả ngày thứ 2, nghỉ nhiều quá lại thấy muốn đi làm.
Hôm thứ 7 đi làm về, theo bác Thục xuống nhà bác Lan ăn cỗ, bác bảo là để chúc mừng sinh nhật Nữ hoàng. Bác Lan nấu ăn ngon ơi là ngon, mà lại nấu đúng món mẹ thèm. Nói ra thì thấy buồn cười vì chẳng hiểu sao mẹ lại thèm mấy món này: Lòng lợn, dồi trường….toàn nội tạng, miến xào lòng, rồi Cừu Ragu (mẹ chả biết có đúng spelling như thế ko), chân gà nấu kiểu gì mẹ ko biết. Nhẽ ra mẹ không được ăn đâu, và mẹ đắn đo lắm, nhưng bao nhiêu năm nay rồi mẹ chẳng ăn món này, đến lúc mẹ mang Mít trong người thì mẹ thèm kinh khủng món lòng lợn. Mẹ chẳng thể nào kìm được, mà lại cũng yên tâm vì các bác tự làm, sạch sẽ vệ sinh, đồ bên này cũng an toàn, nên mẹ cứ thế chén. Mà ở đây, để có những món này ăn đâu có đơn giản đâu, bác Lan phải đặt trên Sydney về lách cách nhiều công đoạn lắm, nên mẹ nghĩ, Mít cũng may vì được thử món mới :).Mẹ ăn cháo lòng no căng cả bụng lại còn được mang về nữa. Thế là sáng hôm sau mẹ chê cháo gà của bác Thục nấu, chỉ ăn cháo lòng thôi rồi tấm tắc khen ngon. Nhưng sau hai bữa như thế mẹ cũng thấy…ngán rồi. Chắc phải thêm một thời gian nữa mẹ mới dám quay trở lại món này.
Ba Khu mà ở nhà chắc cấm mẹ triệt để luôn, nhưng chắc ba chẳng hiểu cái miệng háu ăn của 2 mẹ con mình con nhỉ. Mà Mít cũng chẳng phản đối gì, nên mẹ tin chắc mọi thứ tốt đẹp.
Mẹ mong ba về lắm, vì mẹ quấy bác Thục suốt gần 2 tuần rồi, bác chẳng làm được gì cả, lại còn bị mẹ cho nghe Thúy Nga ra rả cả ngày. Mẹ trêu bác là mẹ đang “bổ túc văn hóa” cho bác. Bác cũng chẳng nỡ làm giảm cơn phê nhạc của mẹ nên cũng chịu khó lắng nghe :). Mà Mít và mẹ ở với bác Thục, học được nhiều thứ lắm, đặc biệt là từ điển tiếng Việt và truyện tiếu lâm của mẹ tăng một cách chóng mặt. Giờ ba Khu về chắc choáng luôn, mẹ có chuyện để entertain ba Khu rồi đấy Mít nhỉ.
Ba Khu đi 3 hôm nữa là về rồi. Sáng nay mẹ gọi cho ba, nhắc ba chuẩn bị về để mẹ đưa chìa khóa nhà, ba bảo “anh thứ 4 mới về cơ mà” cứ như là ba chả muốn về ấy, y như là mẹ vừa đưa ba về với thực tại. Mẹ buồn cười quá, vì ba quên mất bên US vẫn đang ngày chủ nhật, nhưng ở đây đã ngày thứ hai rồi, mà mẹ tính từng ngày nên mẹ thấy thứ 4 đang ngấp nghé rồi. Hôm rồi mọi người dọa mẹ, ba về thể nào cũng bị cách ly mấy hôm vì từ US về, mẹ lo lắm, hi vọng ko phải và cầu mong mọi thứ tốt đẹp Mít nhỉ?

Ngày nghỉ

Chủ nhật, mình chờ ngày này nhất trong tuần, vì là ngày mình được nghỉ sau một tuần làm việc túi bụi.
Chủ nhật, ngày Khu cũng được nghỉ, hai đứa ngủ nướng cho đến 8.30am mà không phải lo lắng dậy đi làm.
Sáng Khu loay hoay dậy làm vườn, mấy cái mầm tỏi đã mọc nhú lên khỏi mặt đất, hứa hẹn mấy cây tỏi khỏe mạnh. Mấy cây ớt lớn nhanh trông thấy, nhưng lại bị chồn đêm đêm đến phá. Khu phải rào khúc vườn trồng cây lại trông rất hoành tráng.
Mình nghĩ mãi chẳng biết ăn sáng món gì, cuối cùng chợt nghĩ ra cái bánh giò để trong tủ mấy hôm rồi chưa động đến, thế là Khu được ăn miếng bánh mì còn lại, còn mình hâm nóng cái bánh giò ăn ngon lành. Khu pha trà English Breakfast cho cả hai rồi giương tờ báo cuối tuần lên đọc. Mình nhìn thấy buồn cười. Buổi sáng trong lành, nắng rọi qua cửa len vào nhà, có 2 ông bà già ngồi ăn sáng, uống trà, đọc báo, bàn luận mấy cái tin tức về pension. Nghĩ cứ như hai đứa đã sang tuổi lục tuần! Mình bật cười khi bất chợt nghĩ vể điều đó.
Ăn xong là nhiệm vụ shopping, hôm nay phải hoàn thành cho xong cái list shopping. Một cái nồi to để nấu bếp từ, một cái chảo, mấy cái bát to, bát con và đũa. Khu cũng mua một it giống rau về trồng trước nhà.
Hai đứa đi từ 11am cho đến gần 3pm thì mua xong mọi thứ. Mình phải vỗ về Mít bằng một miếng sandwich với xúc xích trong lúc đợi ba Khu đi mua đồ. Thế hai mẹ con mới chịu yên.
Về đến nhà, ăn xong trưa, Khu ra làm vườn, còn mình dọn dẹp đồ đạc shopping. Thế là con lợn của mình hôm nay đã được mổ xẻ để đi shopping, thế mà cũng đủ để mua được một đống đồ. Lại còn mua được một đống giống cấy trồng nữa. Khu đã kịp trồng rau sống, đậu hòa lan, mấy cây xúp lơ và một ít đậu cô ve xanh. Hi vọng sắp tới sẽ có rau trong vườn ăn. Chưa gì mình đã bảo Khu, ngọn và lá đậu hòa lan vừa đắt và ngon hơn cả quả. Thế làm Khu hăng hái trồng một vạt to, chắc nó sẽ sống và sớm ra ngọn, ra lá, và quả để ko phụ công của Khu.
Chiều có cả nhà chị Thu, anh Quân, chị Thục đến chơi. Mình làm gỏi và nấu bún bò Huế. Mọi người ăn hào hứng, hi vọng món mình nấu không tệ lắm :) vì chẳng thấy ai kêu gì cả, ngoài trêu Khu chắc có con gái vì ăn hơi nhạt :). Mình thấy vui vì kể từ khi sang đây, có lẽ gd anh Quân-Thu là vị khách đầu tiên đến chơi. Thực ra vì giờ mới chuyển ra ngoài, chứ trước kia toàn ở trong hall cũng chẳng dám mời ai đến chơi. Hi vọng khi có nhà, mọi ngừoi sẽ đến chơi thường xuyên hơn. Ai cũng lo bà bầu làm nhiều, thực ra mình chẳng làm gì mấy vì các chị phụ hết, mà mình lại còn thấy vui, cười vang hết cả nhà :).
Mấy hôm nay mình không biết có phải Mít đạp hay không mà thỉnh thoảng toàn thấy đau nhói trong bụng. Mình hi vọng là con đạp chứ không phải vì lí do khác. Mà mình cũng chẳng tăng cân nào cả, cứ ở 50kg buổi sáng, 51kg buổi chiều. Thế là 3 tháng có Mít, mẹ cũng chẳng tăng cân nào, mẹ chỉ mong tất cả những gì mẹ ăn cũng vào con được phần nào, con khỏe mạnh là niềm hạnh phúc lớn nhất của ba mẹ.
Thế là hết ngày chủ nhật. Một tuần mới lại bắt đầu. Một tuần với bao nhiêu điều đợi chờ phía trước, ba Khu sẽ đi thứ 6 này, rồi mẹ sẽ chẳng có ai ở bên cạnh, chẳng ai nghe mẹ nói chuyện linh tinh ngoài con cả. Chẳng ai để mẹ bắt nói chuyện với con, áp tai hàng ngày nghe con nói chuyện cả, mặc dù lần nào ba Khu cũng bảo, chỉ thấy cái bụng mẹ réo ầm ĩ. Chẳng ai đưa đón mẹ đi làm, mẹ lại lái xe đi, thể nào cũng quên đường về vài lần cho mà xem con nhỉ?

Chủ nhật

Chủ nhật là ngày duy nhất trong tuần hai đứa được ở nhà. Thế mà cũng chẳng ngủ nướng được, đã thành thói quen đúng 7:45am là bò dậy. Hai đứa lục đục ra làm vườn.
Mấy cây ớt chuyển từ Uni House ra đã được Khu trồng xuống đất hôm qua, sáng nay dậy tưới cây và trồng thêm ít hành, tỏi (mấy củ hành và củ tỏi để lâu không ăn nên mọc hết cả mầm). Hi vọng hành và tỏi chịu được cái lạnh mùa đông. Vì mình nhớ là gần tết ở nhà là mùa hành, mẹ vẫn hay mua hành về muối ăn Tết :). Mình chỉ toàn nhớ ở nhà trồng cây gì, mùa nào, rồi lại ngồi truyền đạt kinh nghiệm lại cho Khu :). Chẳng biết có đúng không, nhưng so far là chưa cây nào bị hư vì trái mùa :).
Hai đứa cũng túc tắc đi bộ đảo xem tình hình xung quanh. Nhà gần ngay khu shopping, mấy cái cửa hàng bán đồ ăn, cửa hàng bánh mì, nhà hàng, cửa hàng thuốc…nhìn chung gần nhiều thứ khá cần thiết, đi bộ chỉ mất 5 phút là đến nơi. Mua được bánh mì còn nóng hổi, vừa nghĩ, sáng sáng chắc chịu khó dậy sớm đi bộ ra mua bánh mì, tập thể dục rồi về ăn sáng là vừa. Nghĩ cho vui thôi, chứ chắc chẳng thực hiện được, vì sáng nào cũng đi làm trễ :).
Mình cũng chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn, nướng bắp ngô, ít khoai lang, trứng rán và bánh mì nóng. Thương Ngố vì lâu lắm rồi mình lại mới có hứng nấu ăn lại, phần vì nghén, sợ mùi thức ăn, phần vì ở trong hall chỉ muốn ăn gì cho nhanh. Thế là hai đứa được một bữa ăn sáng ngon lành. Mít chắc cũng vui vẻ lắm vì chẳng thấy quậy gì mẹ sáng nay cả.
Hôm qua gọi điện về cho mẹ trong lúc nghỉ trưa, mẹ đang bị ốm, ba cũng không khỏe lắm vì cái họng và cái mũi cứ làm ba ho và ngạt thở suốt. Hôm nay cũng nhận được tin nhắn của ba mẹ. Mình rất thích đọc tin nhắn của ba mẹ, vì chẳng hiểu sao mỗi lần đọc tin nhắn của ba thấy yên tâm và thấy giống như ba mẹ ở bên cạnh vỗ về, động viên mình. Mình vẫn luôn là đứa trẻ trong lòng ba mẹ, vẫn luôn làm ba mẹ lo. Mình chỉ mong và cố gắng để mọi thứ tốt đẹp với 2 đứa, để ba mẹ phần nào đỡ lo lắng cho mình trước khi mình có thể lo được gì cho ba mẹ. Nhớ ba mẹ nhiều lắm!
Ngày chủ nhật vèo một cái đã hết. Mai lại bắt đầu một tuần mới. Hi vọng một ngày mới là một ngày tốt đẹp hơn…

Sushi hay guilty?

Hôm nay mình ăn Sushi, ăn xong thì thấy guilty cả ngày.
Nghỉ trưa lang thang tìm đồ ăn, nhìn thấy gì cũng ngán, thế nhưng lại thèm sushi. Bác sỹ đã dặn rồi, không nên ăn đồ sống, mọi thứ phải được nấu chín, sát trùng… trước khi ăn tránh nhiễm một số vi khuẩn cho bé. Nhưng mình thèm quá, cộng thêm chẳng muốn ăn gì. Liếc xuống cái bụng đã bắt đầu thấy nhú nhú một tẹo, lẩm bẩm xin lỗi con, và trách móc bản thân vài câu, mình rẽ vào quán, gọi một hộp Sushi cá hồi và bơ chấm mù tạt ăn ngon lành. Đã thế, còn sợ một hộp sushi ko đủ, mình còn gọi thêm một đĩa miến xào. Lúc cô bồi bàn mang đĩa miến xào đến, nhìn thấy mình đang ăn hộp sushi, cô ấy cứ nghĩ đưa nhầm bàn, loanh quanh mãi đến lúc mình phải lên tiếng người ta mới bỏ xuống bàn cho mình. Đúng là ăn cho 2, mà có lẽ cho 3 thì đúng hơn, vì Khu hì hụi về nhà xào mì ăn một mình. Thôi, mình ăn cho cả 2 ba con vậy :).
Ăn xong hộp sushi và 2/3 đĩa miến xào mình chợt nhận ra kể từ khi có em bé, mình có nhiều excuse cho việc ăn uống, nào là đi ăn tối ở ngoài, ăn trưa ở ngoài, shopping thì cứ thế bỏ đồ vào giỏ vì cứ nghĩ mình sẽ ăn được nhiều, và ăn cả phần cho con nữa. Thương con quá, thương cả chồng nữa, chưa gì đã bị chịu trận rồi. Hôm nay cũng là một excuse, nhưng thấy guilty vì không biết có ảnh hưởng gì đến con không. Mẹ đúng là ko tốt tẹo nào, chỉ vì cái miệng mà bây giờ cứ thấy lo lo. Hi vọng không có chuyện gì xảy ra với con.
Lại nói chuyện ăn uống, hôm nằm mơ thấy có người cho mình ăn me, hai loại me, một loại me ngọt, loại me chua, mình tỉnh dậy thèm kinh khủng mà chẳng biết tìm đâu. Tình cờ trên đường đi tìm nhà, thấy một cái quán mới, ghé vào lại tìm được loại me của Thái lan. Cũng không phải là loại mình thích lắm, nhưng thế còn hơn không. Cái quán này còn bán cả bánh mì saigon nữa. Ăn ngon ơi là ngon, mình cứ thế chén đến lúc nghĩ đến vụ ko được ăn pate lại thấy có lỗi. Đúng là mình!
Mấy tuần nay cũng lo chuyện nhà cửa, cũng may đã tìm được một cái nhà, chỉ có 2 phòng, hơi đắt một chút ($340/tuần) nhưng có vườn và cũng có không gian riêng. Tính sơ sơ những chi phí khác cũng lên gần $500/tuần chỉ riêng tiến nhà, rồi đi lại, ăn uống, các khoản chi tiêu khác cộng vào nữa. Cũng thấy lo lo vì không biết đến lúc mình nghỉ sinh tình hình tài chính có ổn hay không. Bọn Úc này chẳng trả một cắc nào cho nghỉ sinh cả. Thế là gánh nặng lại đổ lên đầu Khu rồi. Hi vọng sẽ có người chuyển vào một phòng để share bớt cost, và mọi thứ work out như hai đứa mong muốn.
Mặc dù chưa kí hợp đồng chính thức, nhưng cũng thấy bớt lo lắng. Khu ko còn phải vừa ho khù khụ, mệt mỏi, vừa phải đi xem nhà. Mà bọn này còn sợ cúm lợn nữa, nên cứ thấy ho là tránh như tránh tà. Mình cũng ko còn giật mình tỉnh dậy nửa đêm rồi nghĩ linh tinh đến nhà cửa mà không ngủ lại được nữa. Nhìn chung đỡ một gánh lo.
Hi vọng là cuối tuần có thể chuyển ra được, thế là mình sẽ có một cái home thay vì sống ở trong hall. Mọi thứ không biết sẽ ra sao, nhưng minh tin sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều. Cứ tin như thế đã.
Thứ 5 này mình sẽ đi siêu âm lần đầu tiên. Hồi hộp quá, không biết con sẽ như thế nào, lần đầu tiên mình được nhìn thấy con. Cầu mong con khỏe mạnh, mọi điều tốt đẹp với con – niềm hi vọng lớn của 2 đứa.

Thương chồng

Hôm qua gọi điện về cho mẹ, mẹ bảo khi mang bầu mình, mẹ nghén 6 tháng trời. Lâu thế cơ đấy, hóa ra mình đã nhõng nhẽo từ hồi ở trong bụng mẹ, hoặc mẹ nhõng nhẽo ba mà lây sang mình 😉 (trêu mẹ tẹo thôi nhé). Mẹ hỏi mình có thích ăn sứa không làm mình thèm rỏ rãi. Nhớ món sứa đầu hè ăn vừa bổ vừa ngon, vị sứa còn nguyên với mùi lá chát muối cùng, khác hẳn với mùi sứa bên này. Những miếng sứa dai và giòn chứ không nhão và đầy nước như ở bên này. Mẹ giã bánh đa nướng bóp cùng với sứa, ăn với rau đinh lăng, rau kinh giới, rau lộc vừng và các loại rau sống trong vườn chấm với bát mắm tôm hấp. Mình thèm quá! Hình như mẹ biết mình thèm, bồi thêm một miếng nữa, có cả đùi ếch om chuối mẻ nếu mình thích ăn. Mình chỉ muốn về với mẹ thôi. Nhớ ba mẹ, nhớ nhà, thèm đồ ăn nữa. Bây giờ về thể nào cũng được ăn cả món chả tôm Thanh Hóa nữa, thể nào mẹ cũng gọi ng ta vào tận nhà quạt cho mình ăn nóng luôn. Thèm chết mất.
Hai tuần nay lại còn đi tìm nhà nữa, bọn agent bên này đúng là chết tiệt, mình chỉ muốn chửi cho chúng một trận, làm việc lề mề mà ngu vật. Tức quá! Đi xem cái nhà nào, cũng phải application, chứng minh tài chính rồi một đống giấy tờ, ngâm cho vài ngày, rồi báo ko được. Điên hết cả ruột. Mình vừa thắc thỏm đợi chờ, vừa ko biết có nên apply cho cái nhà khác hay không, vừa lo lắng tìm nhà nữa….Câu trả lời là vì chủ nhà đã có ng vào, rồi thì chủ nhà bảo ko được. Tất cả đổ lỗi cho chủ nhà, trong khi chủ nhà là một người ko ai biết, ko ai hay. Sao chúng nó ko gật hay lắc, rồi mình đi tìm nhà mới. Mình chỉ thấy mất thời gian chúng nó xem xét hồ sơ, mất thời gian chúng nó contact linh tinh và còn bị nghe mình chửi trong bụng nữa. Chán quá, càng ngày càng thấy bọn Úc lề mề và thiếu linh hoạt. Mình cũng sắp trở thành một ng như thế nếu cứ như thế này.
Lại nói về chuyện nhõng nhẽo, mình dạo này “hành hạ” Khu kinh khủng. Cơm nước, nhà cửa, giặt giũ, đưa đón…một mình anh cáng đáng hết, trong khi vẫn còn ho khù khụ, cái họng sưng vù. Mấy hôm nay lại còn ngồi search mua đồ đạc, furnitures. Mặc dù chưa có nhà, nhưng vẫn phải tìm trước. Ở bên này mọi ngừoi cũng hay cho đồ, hôm qua Khu xin được cái giường to, cái tủ lạnh, cái tủ đựng quần áo và cái bàn. Nhìn chung là đầy đủ những vật dụng cần thiết để bắt đầu. Nhưng khổ một cái Khu phải pick up hôm nay, mà Can thì mưa và lạnh. Giờ vẫn chưa xong, mình thấy thương Khu kinh khủng. Một mình lụi cụi, bạn bè cũng không nhiều. Mình thì chẳng làm được gì ngoài ngồi nhà, chỉ tay và than phiền…
Hi vọng trời đừng đổ mưa nữa, để Khu không bị ướt, cái họng anh vẫn chưa khỏi. Thực ra giờ mình thấy hối hận vì cứ giục anh chuyện nhà cửa chuyển ra. Thấy thương vì mình chẳng làm được gì cho anh cả và hi vọng, thứ 3 này, cái nhà ở Cook sẽ chấp nhận cho 2 đứa thuê. Cái nhà có cái vườn xinh xinh mà chưa gì anh đã tính trồng cây, còn mình tính xem cây gì hợp với mùa đông. Cái nhà có mấy cái phòng xinh xinh mà mình vẫn chưa biết ai sẽ chịu thuê, vì nếu ko có người thuê, tiền thuê nhà đã ngốn sạch tháng lương của anh và lẹm sang tháng lương của mình. Giờ mình chỉ cầu mong ông trời không phụ công anh mà thôi.