Category Archives: Gia đình

Ông bà ngoại

Minh chưa được nhìn thấy ông bà ngoại từ khi con sinh ra. Mẹ cũng chẳng biết làm thế nào để con có thể hình dung ra gương mặt, giọng nói của ông bà.
Nhưng dù chưa gặp ông bà, dù chưa được một ngày nằm trong lòng ông bà, nghe ông bà vỗ về, con vẫn luôn là cậu bé mà ông bà gửi gắm nhiều tình yêu thương nhất.
Ông gửi cho mẹ bài thơ ông viết dành tặng cho các cháu yêu quý của ông bà. Con trai của mẹ cũng là một niềm vui lớn của ông bà đấy con ạ.

Ông và Cháu

Cháu là ánh bình minh
Ông là hoàng hôn còn lại

Cháu là hoa
Ông là trái

Cháu vươn tới ngày mai
Ông mong ngày chậm lại

Cháu là họa mi vờn cao tiếng hót
Ông là cụ thổ cẩm nơi dẽ lúa, bờ khoai

Ông với cháu là hai
Nhưng trái tim cùng chung nhịp đập
Mắt ngước nhìn một hướng – Tương lai…

Mẹ nhớ, từ khi mẹ còn bé, hàng năm bà ngoại gom lại những quyển vở cũ, rạch những trang giấy trắng còn thừa, đóng cho mẹ một cuốn sổ rất đẹp, và bà viết hàng chữ “Tích lũy văn học” rất đẹp ở ngay trang đầu tiên. Bà cũng viết mấu cho mẹ một vài câu thơ, hay một bài văn ngay trong những trang đầu tiên để mẹ có hứng thú ghi chép. Mẹ luôn tự hào so với các bạn cùng lứa vì chỉ có mẹ mới có một cuốn sổ ghi chép cẩn thận như thế. Bà ngoại tạo cho mẹ một thói quen đọc sách, một thói quen biết rung động trước những bài viết hay, biết trân trọng những tâm hồn qua những trang sách.
Còn ông ngoại, cái giọng Hà Tĩnh đặc sệt (y như cái vị trà xanh xứ Nghệ) bao nhiêu năm xa quê vẫn chẳng thay đổi một chút nào. Ấy thế mà khi đọc thơ lại truyền cho mẹ được cái độ sâu nhất của cảm xúc. Ông đi đâu xa về cũng nhớ mua cho mẹ một cuốn sách, khi thì câu chuyện cổ tích, lúc thì tập thơ Phạm Hổ, Trần Đăng Khoa…nhưng mẹ thích nhất vẫn là dòng chữ ông nắn nót viết ngay trang đầu tiên “Tặng con….Xuân/hè/Thu/Đông/hay nhân dịp nào đó…..Ba…” Lần tới về, mẹ sẽ tìm lại trong tủ sách của ông bà những cuốn sách này. Mẹ muốn giữ lại tuổi thơ của mẹ, và đó cũng là một phần tình cảm của ông bà gửi gắm trong tuổi thơ của mẹ….
Giờ mẹ chẳng còn là cô bé ẩm ương cái miệng lúc nào cũng xòe xòe như cái quạt (theo lời của ông) vòi vĩnh ông bà như ngày xưa nữa. Nhưng giờ mới bắt đầu là thời gian của con. Mẹ chỉ mong, tuổi thơ của con cũng được hạnh phúc như tuổi thơ của mẹ…và khi con lớn lên, mỗi khi con mệt mỏi, con biết rằng sẽ luôn có những điểm tựa để con tiếp tục vững bước.

Bà về

Bà về!
Sau 6 tháng hoàn thành nhiệm vụ hai bên nội ngoại giao phó, bà lên đường về nước.
Cả nhà cảm ơn ông bà nhiều lắm, cảm ơn bà đã chịu khó xa nhà, xa ông, sang Úc với Minh. Cảm ơn ông đã “chia sẻ” bà với cả nhà, đảm nhận tất cả mọi việc ở nhà một mình, từ bán hàng, ăn cỗ, cho đến nấu cơm dọn dẹp ở nhà.
6 tháng trôi qua thật nhanh với bố mẹ và Minh, nhưng có lẽ, nó dài lắm với bà. Vì ngoài nhà mình ra, xung quanh bà toàn những người xa lạ, họ nói tiếng Kangaroo, giao tiếp kiểu Kangaroo, cái gì cũng khác với ở nhà, khác với cuộc sống hàng ngày của bà ở bên ông.
Bà yêu Minh, thương bố mẹ, thế là bà chẳng ngại điều gì. Đồ dùng trong nhà bà học cách sử dụng, ra ngoài, cái gì không biết bà hỏi. Một điều mẹ thấy, chưa bao giờ bố mẹ nghe bà than phiền một câu về cuộc sống bên này. Nhiều lúc bố mẹ cũng dò hỏi bà, thế nhưng câu trả lời của bà luôn làm bố mẹ thấy yên tâm và đỡ áy náy. Bố mẹ biết bà buồn lắm, cũng nghĩ là nếu bà muốn về sớm hơn, chắc bố mẹ cũng để bà về. Bà luôn bảo, bà sang với Minh bà ở đến khi nào Minh lớn khôn, đi trẻ, bố mẹ đỡ vất vả rồi bà về.
Bà chăm cho Minh từng tí một. Bố mẹ nhiều khi còn kệ con, chứ bà thì không thế, bà lo cho con từ mặc cái áo, cái quần cho ấm, con ngã, bà vội vàng nâng dây, con khóc, có bà ở bên. Con khó chịu, bà bế con…Minh đi nhà trẻ 5 tuần, thì bà theo Minh 4 tuần, còn một tuần con nghỉ ốm, bà ở nhà chăm con. Bà sẵn sàng làm tất cả cho Minh mà chẳng ngại gi. Mọi người ở chỗ Minh học, ai cũng thán phục bà, ai cũng quý bà hết. Còn bố mẹ thì thấy mình thật may mắn khi có bà sang.
Minh bắt đầu đi trẻ không có bà sáng hôm thứ 2. Con khóc nhiều lắm, vì bình thường bà ngồi bên cạnh cho con chơi, thỉnh thoảng con quay lại nhìn bà, thấy bà ở bên cạnh là con lại yên tâm chơi tiếp. Bà về, con cứ nhìn quanh rồi khóc. Các cô kể lại với mẹ là con khóc rất nhiều, bỗng dưng con thở dài một cái, rồi nín khóc luôn. Cứ y Chí Phèo xưa mắng mãi mà chẳng ai thèm mắng lại, nên thôi vậy. Mẹ nghe các cô kể chuyện cứ buồn cười mãi. Chiều con chịu khó chơi hơn, và không khóc nhè. Tuy nhiên, đến chiều, bố của bạn Lynn đến, con nhầm tưởng là ba Khu, thế là con khóc inh lên cho đến khi cô Kate bế con lên con mới chịu nín. Các cô bảo con ngoan, chịu chơi và ít khóc hơn các cô nghĩ. Đấy là nhờ mấy tuần có bà đi cùng nên con cũng quen dần với các cô ở trường.
Hôm qua con lại đến trường, mẹ chào con đi làm trước, ba Khu đợi một chút mới đi. Mẹ gọi điện sang xem con có khóc không, nhưng con không khóc nhiều lắm và đi ngủ đúng theo lịch trình mẹ ghi buổi sáng. Trưa ba gọi điện sang thì con đang ăn trưa, các cô đút cho con ăn. Cô Marichu (mẹ không biết có viết đúng tên cô không) bảo rằng con hay bò ra cửa, cứ đứng như đợi chờ bà hay bố mẹ đến, rồi con khóc khi không thấy ai cả. Mẹ nghe xong thương con quá chừng. Thế là con mẹ lớn và biết hơn nhiều rồi đấy.
Hôm nay con đến trường. Con vẫn là “”door man”” như ngày hôm qua đợi bố mẹ đến, nhưng con có vẻ quen dần, và ngoan hơn. Chiều bố mẹ đón con về, thấy mắt khô ráo, con cười hớn hở bò lại bên chân mẹ. Yêu con lắm ý.
Kể từ hôm bà về, con ngoan lắm, không quấy bố mẹ nhiều. Đi học về là tự chơi một mình, tự nói một mình, thỉnh thoảng gọi mẹ í ới rồi thấy mẹ lờ đi con lại tự chơi một mình. Sáng sớm con cũng tự chơi, rồi mè nheo để đòi ngồi ghế ăn sáng, cứ y như bữa sáng của bố mẹ. Tối về hôm nào ông bà nội cũng vào skype, nhìn con chơi, con ăn và nói chuyện với con. Cả nhà vui lắm khi ông bà nội nối mạng và chiều chiều lên mạng nói chuyện với cả nhà. Mẹ ước gì ông bà ngoại cũng vào mạng được thường xuyên, Minh sẽ có cơ hội nói chuyện với ông bà, và mẹ cũng đỡ nhớ ông bà hơn.
Mẹ biết bà nội về nhà mình sẽ vất vả hơn rất nhiều, Minh sẽ ít được chiều chuộng hơn, bố mẹ sẽ không được ngủ nướng mà phải dậy sớm hơn. Mẹ sẽ phải học cách quản lý thời gian và làm việc hiệu quả hơn để vừa có thời gian chơi với con nhiều hơn. Thế nhưng, bà sẽ được ở nhà với ông, có hàng xóm láng giềng ở bên cạnh. Bà sẽ vui hơn và quan trọng hơn là bà vẫn được nhìn thấy Minh qua skype, vẫn nói chuyện với Minh. Ngược lại, Minh vẫn nghe giọng của bà, vẫn biết luôn có bà ở bên cạnh.
Bố mẹ và Minh cảm ơn ông bà rất nhiều, và cả nhà lúc nào cũng mong ông bà khỏe mạnh, và thường xuyên có mặt trên mạng để Minh được nói chuyện, kể chuyện ở trường và ở nhà ông bà nghe.
Đây là hai bà cháu ở trên Sydney
DSC_0924
DSC_0927
Đây là Minh giúp bà pack đồ, Minh định đóng gói luôn cả Minh để về VN với bà
DSC_0885
Còn đây là hai bà cháu đùa ở Botanical Garden, Sydney
DSC_0943

Chúc mừng sinh nhật ba Khu

Hôm nay sinh nhật ba Khu đấy, mặc dù theo lời ba nói, thì ngày sinh nhật chính xác là hôm chủ nhật cơ. Nhưng mẹ lười nên cứ lần lữa mãi, giá như cái tuổi của ba cũng có thể lần lữa được, thì chắc chả bao giờ mẹ thèm nhớ sinh nhật ba con nhỉ?
Sáng mẹ đi làm, ba vẫn còn ngủ. Mẹ chỉ kịp chúc mừng sinh nhật “birthday boy” rồi ba chân bốn cẳng chạy cho kịp giờ (thực ra là cho không bị trễ quá thôi, chứ có ngày nào là mẹ kịp giờ đâu).
Thế là ba Khu tròn 30 rồi đấy. Bà nội bảo phải là 31 rồi, nhưng mẹ chỉ công nhận 30 tuổi thôi, vì nếu tính như bà nội, ba Khu chắc phải ngồi tính ngược lại với bà nội cái ngày sinh nhật chính xác của ba Khu thì bà chắc chả nhớ đâu, hehe. Thế nên, ba Khu vẫn chỉ 30 thôi.
30 tuổi, con và mẹ một bên, PhD một bên làm oằn lưng ba.
SN ba, mẹ mua một cái bánh Tiramisu ngon lắm, nhưng mua xong rồi mẹ mới nhận ra đấy là cái bánh mẹ thích. Ngẫm nghĩ lại xem ba thích bánh gì thì mẹ…pó tay. Lớn lên con đừng dễ tính như ba mà làm vợ con hư con nhé (hehe).
Thôi, mẹ lười viết lắm, mặc dù có ối cái để viết cho cái tuổi 30 của ba con. Mẹ con mình chúc ba luôn đẹp “chai” như lâu nay mặc cho thời gian lượn lờ lướt qua. Chúc ba Khu luôn là “best daddy” trong gia đình mình nhé.
Hai mẹ con yêu ba thật nhiều….

Cháu và bà nội

Thế là bà nội sang với Minh được một tuần rồi đấy. Hôm ông bà ngoại gọi điện hỏi thăm, chỉ sợ Minh chưa quen bà không theo. Thế nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Bà nội vừa bước chân vào nhà, nhìn thấy Minh là hai bà cháu vào cuộc ngay. Ông bà ngoại chắc cũng yên tâm hơn nhiều lắm khi có bà nội sang với Minh. Bà ngoại bảo để bao giờ bà nội hết phép thì bà ngoại cắt phép chị Trúc Linh sang chăm Minh thay bà nội :).
Đây là Minh hớn hở hỏi thăm bà nội đi đường có mệt không, rồi cười toe toét với bà ngay mấy phút gặp mặt.
DSC_0197
Cậu còn ngóc cả đầu dậy để chào bà, và đòi bà bế ngay.
DSC_0199
Giờ thì Minh có fan mới là bà rồi, lúc nào cũng bà, mẹ và bà còn nghe cậu mếu máo giọng cứ như gọi bà ơi nữa cơ. Minh cho ba mẹ ra rìa luôn, bà và mẹ mà ngồi nói chuyện với cậu, thể nào cậu cũng đánh mắt nhìn bà cười, mẹ phải gọi cậu mãi, cậu mới quay lại nhìn mẹ.
DSC_0220
Còn ba Khu thì thì hạn chế tối đa việc bà bế Minh, vì ba sợ Minh quen, đến lúc bà về chẳng ai bế được Minh thì Minh khóc tội con.
Hai bà cháu cứ rủ rỉ suốt cả ngày, đêm. Cái vụ ngủ lại phải bàn thêm. Bà thì muốn cho Minh chơi lúc nào buồn ngủ thì đi ngủ cho ngon. Ba thì muốn Minh đi ngủ sớm, đúng giờ. Hai hôm ba để bà và mẹ cho Minh ngủ, hai mẹ con cứ nói chuyện bên tai Minh, còn cậu thì hóng hớt cười cợt, thế là công ba bao nhiêu ngày tháng luyện con ngủ sớm của ba thành công cốc. Hôm nay ba lại cho cậu ngủ lại, cậu khóc ầm ĩ, bà ngồi nhà ngoài không chịu nổi, mẹ không dám lên tiếng, hehe.
Ba giải quyết được vụ tắm táp cho Minh, cái chậu tắm giờ bé tẹo, Minh chẳng còn nằm tắm vừa nữa, thế là ba chuyển sang tắm ngồi cho Minh.
DSC_0207
Từ dạo bà sang, ba mẹ được ngủ nướng, vì bà dậy sớm, ba mẹ cứ giao Minh cho bà rồi yên tâm nướng cho đến khi bà sợ hai đứa đi làm trễ gọi dậy mới bò ra khỏi giường.
Có bà nội sang, ba mẹ khỏe re. Nhưng lại thương ông ở nhà một mình. Chắc ông cũng mong bà lắm. Ông cho Minh mượn bà ít lâu ông nhé. Ông nhớ phải ăn uống và giữ gìn sức khỏe cẩn thận, bao giờ ông nhớ bà quá, ông nhớ bảo ba mẹ Minh ông nhé.

Tết

Lại một cái tết nữa sắp tới con ạ. Tết này nhà mình có thêm một người, nhưng vẫn thiếu rất nhiều. Thiếu ông bà nội ngoại, thiếu họ hàng, làng xóm, thiếu cái không khí chuẩn bị Tết và đón Tết.
Một năm nữa mẹ lại đón tết xa nhà. Ba con dường như không còn nhiều cảm giác về Tết nữa vì bao năm rồi cứ đi biền biệt. Riêng mẹ, năm nào xa nhà mẹ cũng cố gắng trở về vào dịp Tết. Ở gần ba, nhưng năm nào không về Tết, năm đó mẹ thấy thiếu vắng một cách trầm trọng. Dường như cái từ “gia đình” không chỉ dừng lại ở ba mẹ và con, mà với mẹ nó còn rộng hơn nhiều lắm. “Gia đình” là tất cả những máu mủ yêu thương của mẹ, là cái nhà của ông bà mà mỗi lần mẹ về là rộn tiếng người, tiếng cười. Là ông cố, là các cậu các dì, hai bác Yến, Oanh….Ba và con là 2 phần tử trong cái định nghĩa về “gia đình” của mẹ.
Ngày mẹ còn bé, Tết là áo mới, là được mừng tuổi, được đi chúc Tết. Năm mới, cái gì cũng mới, ông quét vôi lại nhà, sửa sang ban thờ. Nhà trên nhà dưới quét dọn sạch sẽ.
Tết là gói bánh chưng, làm giò thủ, nấu thịt đông. Trước ông Cố hay gói bánh chưng cho cả nhà, giờ cố già nhiệm vụ đến tay ông cậu Hiền. Mẹ thường hay được giao nhiệm vụ nặn đậu xanh và rửa lá dong. Ngày ấy mẹ sợ nhiệm vụ rửa lá lắm, vì nhìn đống là cao ngút là mẹ ngán ngẩm rồi. Nhưng mà gói bánh thì vui lắm, có lẽ cái cảm giác chuẩn bị Tết vui hơn Tết nhiều. 29 Tết ông gói giò thủ. Mẹ còn nhớ, ông phải dùng mấy cái khúc gỗ để nẹt giò. Mùi thịt xào làm giò thơm nức mũi. Phiên chợ 30 Tết, bà đi chợ mua bao nhiêu là đồ, hoa quả để làm mâm ngũ quả, rau xanh ăn tết, và cái ấn tượng nhất của mẹ là củ carot. Cả năm, chỉ có Tết mẹ mới thấy bà mua cà rốt về làm dưa món, chả bù bây giờ, ngày nào mẹ cũng ăn cà rốt, cứ y như mẹ vừa đổi sang gien thỏ ấy.
Phiên chợ 30 Tết mới ấn tượng làm sao, người người nườm nượp mẹ cũng học được cách gói bánh cái khuôn bằng lá dừa vuông vắn, ngay ngắn. Năm nào các cháu cũng được một cái bánh tròn vuông nho nhỏ, được buộc bằng lạt màu đỏ để xách đi khoe.
Đêm 30 Tết, cả nhà quây quần đón giao thừa, ông mở chai Champain cả nhà cụng ly chúc mừng năm mới. Ông bà năm nào cũng mừng tuổi các con và cháu. Mẹ là em út nên năm nào cũng được ưu tiên lì xì nhiều hơn cả. Mà có lẽ, chẳng riêng gì lì xì, cái gì ông bà vào hai bác Yến Oanh đều dành cho mẹ phần hơn mà chẳng một ai thắc mắc bao giờ.
Ngày mùng 1 Tết, mẹ luôn cố gắng ngoan ngoãn mặc dù mẹ biết sẽ chẳng bao giờ ông bà mắng mẹ vào ngày đó cả (đấy là cái niềm tin về ngày mùng 1 tết mà đến giờ mẹ vẫn còn tin rất nhiều).
Mùng 2 Tết, cả nhà sẽ tụ họp ở nhà ông Cố. Cả đại gia đình sẽ ăn trưa, rồi chụp ảnh. Năm nào cũng thế, Tết đến con cháu lại quay trở về chúc thọ Cố. Cố cũng gần 100 tuổi rồi mà Cố vẫn minh mẫn, vẫn nhớ và luôn lo lắng cho con cháu.
Ngày xưa mẹ nghĩ, Tết đối với ông bà là nỗi lo lắng nhiều hơn là niềm vui giống mẹ, nhưng bây giờ, có lẽ ông bà mong Tết vì cả nhà được sum họp sau một năm con cháu bôn ba.
Năm nay nhà mình không về, đưa ông Táo lên trời, ông đã gửi thư cho mẹ. Ông bảo, ông để dành bánh chưng nhỏ cho Minh, và không quên để dành lì xì cho Minh đâu. Còn nhà mình có quà gì cho ông bà bây giờ nhỉ? Mẹ gửi về cho ông bà và gia đình là một gói nắng ấm bên này để ông hết ngạt mũi vì lạnh, bà đỡ đau đầu, cả nhà rồng rắn đi chúc Tết mà không phải co ro vì lạnh. Quà của Minh gửi cho ông bà là lời hứa sẽ ngoan, chóng lớn và không khóc nhè để ông bà yên tâm.
Mẹ cầu mong một năm mới cả gia đình ăn Tết vui vẻ, mạnh khỏe, hạnh phúc, vạn sự như ý.