Category Archives: Minh

Mẹ viết về con trai. Mẹ muốn lưu lại những ngày tháng đánh dấu sự trưởng thành của con, những niềm vui con mang đến trong cuộc sống của ba mẹ. Ba mẹ yêu con ngày hôm qua, hôm nay và cả ngày mai…

Giải tỏa

Mẹ phải giải tỏa tâm lý một tẹo chứ không thì mẹ lại xì-trét mất. Mà nguyên nhân chẳng phải gì khác ngoài cậu giai nhỏ của mẹ.
Bình thường cậu ấm của mẹ ngoan lắm, ở nhà chơi cứ như một con chó con ấy, bò hết trong nhà lại ra ngoài nhà, lúc bò, lúc lăn, lúc chui vào xó xỉnh, nhìn chung là mẹ chả có gì phải xì-trét hay phàn nàn hết. Dạo này con dựa đứng lên rồi thả hai tay đứng chơi được một lúc nữa, thế là thêm trò cho con chơi. Ăn cũng thun thút, phải đút thật nhanh chứ không là cậu hét ầm ỹ. Con ăn cũng khá, và chịu ăn đủ mọi thứ thượng vàng (cháo, cơm, rau, hoa quả, sữa chua…), hạ cám (bốc dưới đất bỏ mồm từ hạt gạo mẹ đánh rơi, đến đôi dầy của daddy).
Thế nhưng cuối tuần rồi con sốt, ho như ông già ấy. Chủ nhật mẹ đi làm, ba gọi điện thông báo con ho rồi nôn hết đồ ăn ra. Ba bảo, Minh dũng cảm lắm, ho lần đầu, thức ăn dội ngược lên miệng, con dừng lại, rồi nuốt xuống. Nhưng chưa kịp xuống hết thì cơn ho nữa ập đến, thế là a le hấp, mọi thứ theo nhau trào ra. Mẹ nghe mà sót xa và tự an ủi, ít ra con trai mẹ cũng đã cố gắng để nuốt vào (mặc dù ….mẹ cũng thấy ghê ghê, hic hic). Mặc dù cả nhà háo hức hẹn lên thăm nhà chú Kiên, ba đành phải gọi điện hủy bữa tối 😀 và lịch chơi wii lại đến dịp khác.
Thứ 2 (hôm qua) con đi học lại. Con khóc từ lúc ba mẹ đưa con đến (khoảng 9.15), 10.30 mẹ gọi điện con vẫn khóc. 11.30 cô giáo con gọi điện cho mẹ. Con chê không chịu ăn tea time với các bạn, không chịu ngủ và chỉ khóc thôi. Mẹ bỏ dở việc chạy sang với con. Con ôm mẹ rồi lại dấm dứt khóc, nấc, quyết không dời khỏi tay mẹ. Thậm chí mẹ đặt con xuống sàn, con cũng không chịu. Con sợ giống như buổi sáng daddy dỗ con chơi dưới sàng rồi daddy đi hay sao ý. Mẹ đoán thế thôi, vì bao giờ mẹ cũng đi trước daddy. Chả phải vì mẹ phải đi làm, mẹ phải vội vàng đâu, mà vì mẹ chẳng thể nào đi nổi nếu con khóc.
Con ở trên tay mẹ chơi, nhưng cái mắt thì lờ đờ vì buồn ngủ. Bình thường, con sẽ đi ngủ khoảng 10.30, thế mà 12h con vẫn chưa ngủ. Mẹ lại vật lộn với con để đặt con xuống xe đẩy để ngủ. Lại một trận khóc nữa, rồi con mới chịu ngủ, giấc ngủ chập chờn, giật mình thanh thách.
Con ngủ, mẹ lại quay về làm việc tiếp. Mẹ chả làm được gì cả buổi chiều, đã thế, chiều đến lại còn bị các cô nhắc nhở là phải bảo con uống thuốc gì, con thế nào, rồi còn có ý bảo mẹ là tuần trước con uống thuốc mà mẹ giấu không nói. Mẹ giận luôn, vì cái gì mẹ cũng nói, tuần trước đi học con không uống thuốc, mãi đến cuối tuần con mới uống, và mẹ mang thuốc đến trường dặn các cô cho con uống buổi trưa. Mẹ bực mình vì mẹ đang không vui sẵn, nhưng mẹ cũng feelling rằng các cô nghĩ mẹ không trung thực “khai báo”. Nhìn chung là đến giờ mẹ vẫn khó chịu. Nhưng các cô cẩn thận như thế thì cũng tốt cho con mẹ, con nhỉ?
Có lẽ, cái sự khóc của con cũng chẳng có gì drama lắm. Thế nhưng, với mẹ, nó bứt ruột bứt gan. Mọi người khuyên mẹ, cứ gửi con lại, rồi đừng nghĩ gì đến, cứ thế sẽ thấy mọi thứ nhẹ nhàng, hoặc mặc định là nó nhẹ nhàng. Mẹ ước gì mẹ làm được điều đó. Thế nhưng, mẹ chẳng làm được việc gì. Mẹ nghĩ đến con mặt con đầm đìa nước mắt, nước mũi, mẹ lại đau thắt tim, lại muốn được ôm con vào lòng mà vỗ về, lại tự trách mình.
Nhưng mẹ không hiểu, tại sao con lại khó đến như thế? Chị Sami ngày nào cũng lấy đồ cho con chơi. Mấy bạn con, ai cũng vui vẻ, cười đùa. Con có nhiều đồ chơi hơn, có nhiều người chăm sóc hơn, có nhiều chỗ để khám phá hơn, và con luôn có ba mẹ nghĩ đến con, vậy sao con lại khóc?
Chả nhẽ mẹ lại tự an ủi mình, rằng vì con nhớ ba me, rằng chẳng đâu bằng nhà mình, chẳng ai bằng ba mẹ mình? Ba mẹ lúc nào cũng yêu con hết, con trai ạ, thế nhưng con cần có những người khác yêu thương con, và con cần học cách làm quen, yêu thương người khác như các cô giáo, các bạn ở lớp, và những người xung quanh.
Mẹ biết làm thế nào bây giờ?
Sáng nay mãi gần 10h mới đưa con đến trường. Daddy bế con ra xe, con nhất định không chịu, cả daddy cả mẹ phải dùng vũ lực mới ép con ngồi xuống ghế, cài dây an toàn. Cứ như con biết là con phải đến trường và phản đối kịch liệt.
Ôi con tôi, nửa ngày của mẹ trôi qua, chỉ đầy những suy nghĩ về con, mà chẳng biết làm cách nào. Làm sao để con đi trẻ vui vẻ như ở nhà. Làm sao để mẹ không có cảm giác mẹ lừa con mỗi buổi sáng đến trường. Làm cách nào để con hiểu, con ở đâu, con làm gì mẹ cũng nghĩ đến con, cũng yêu con, và mong con vui vẻ, để rồi con tìm thấy niềm vui ở những nơi con đến, những người bạn ở xung quanh con mà không phải nước mắt lưng tròng?

Minh đi nhà trẻ

Trước khi kể chuyện Minh đi nhà trẻ mẹ phải kể sơ qua tình hình nhà mình để làm bật lý do vì sao phải gửi Minh vào nhà trẻ.
Ba Khu đang trong giai đoạn nước rút, tháng 9 là phải xong rồi, không xong thì mẹ cũng không biết như thế nào? Về? Ở? Làm gì? tương lai? nhìn chung là phụ thuộc vào cái nghề Pizza Hut Delivery (PhD) của ba Khu là chủ yếu. Từ lâu lắm rồi bụng mẹ bảo dạ mẹ “thuyền theo lái, gái theo chồng”, đã bay qua được cái mấy cái biển lớn sang Úc theo chồng thì theo cho trót và vui vẻ, hạnh phúc với sự lựa chọn của mình. Chồng làm nghề Pizza Hut Delivery khổ cực vất vả đêm ngày, cứ hễ có order (paper) nào là lại cong đuôi đêm ngày làm. Được cái, bận rộn mấy ba chưa bao giờ quên rằng mình có một nách vợ, một nách con. Vì thế, mẹ cũng vui vẻ, hạnh phúc, đặc biệt là từ khi mẹ cũng làm được một cái bằng “”sinh đẻ”” thì mẹ cũng tạm gác tất cả những gì gọi là “giấc mơ viển vông” sang một bên hơn.
Quả thật, nhìn thấy sự vất vả của ba, mẹ trách mẹ rất nhiều, vì nhẽ ra ba đã xong cái PhD lâu rồi, vi vu bên Anh, Minh có chị An, anh Duy chơi cùng, bác Đông Giang biết đâu lại thương tình cho nhà mình ở cái góc vườn, ngày ngày hai mẹ con tưới cây, chăm vườn cho hai bác thay vì năm nào cũng đi thuê nhà đến mệt người như bây giờ :). Nhưng mẹ chọn quay trở lại Úc. Thế là ba lại bắt đầu lại từ đầu, mà đã thế, nhà mình lại ở Thủ Đô, xa xôi chốn quê nhà Melbourne nên Minh cũng chẳng được chơi với anh Tommy, chị Thỏ. May mà có hai bác Tuấn Tí, dù ở xa vẫn luôn là chỗ dựa, niềm an ủi của mẹ, nên mẹ chỉ trách mẹ kéo dài thời gian của ba Khu thôi, chứ mẹ cũng phần nào vui vẻ rồi.
Quay lại cái tháng 9 của ba, giờ ba đang viết bài cấp tốc, làm thí nghiệm cấp tốc cho kịp thời gian.
Trong khi ấy thì mẹ đi làm, mẹ tham việc hơn là chăm con :D, chắc mọi người ở chỗ mẹ nghĩ thế, vì lúc nào cũng thấy mẹ ở trường, từ 9h sáng cho đến hơn 5h tối, 5 ngày một tuần, thỉnh thoảng thêm ngày cuối tuần.
Bà nội cũng sắp về, chắc cuối tháng 8 bà về. Mẹ thấy ba mẹ ích kỷ nếu bắt bà ở thêm. Ông ở nhà một mình vất vả mà bắt bà xa ông mãi thì mẹ thấy thương ông bà lắm. Bà mà chăm Minh thì còn hơn bố mẹ chăm con. Mặc dù đôi lúc bố mẹ cũng làm bà suy nghĩ, bà buồn, nhưng bố mẹ biết chắc chẳng có ai có thể kiên nhẫn, yêu con cháu, và chiều Minh hơn bà.
Hơn nữa, Minh cũng toàn ở nhà, bố mẹ đi làm, hai bà cháu lụi cụi ở nhà, mẹ cũng muốn con có bạn, có tiếp xúc với nhiều người hơn….
Thế là Minh đi trẻ.
Minh bắt đầu đi từ hôm 21/07 , 3 hôm đầu chỉ đi cho quen thôi, từ hôm 26/07 Minh mới chính thức là thành viên trong babies room. Từ hôm đầu tiên đến giờ, ngày nào Minh đi trẻ, bà cũng phải đi cùng Minh. Nghĩ thương bà, đến nơi người ta toàn nói tiếng Anh, cả ngày ngồi ở chỗ nhà trẻ chắc cũng buồn và mệt lắm, thế mà bà chẳng nề hà gì. Mẹ thương bà lắm, thế mà đến cuối ngày đón Minh, bao giờ bố mẹ cũng làm bà buồn, toàn những câu góp ý từ nhà trẻ để Minh quen nhanh hơn. Từ lâu lắm rồi, mẹ trở nên cục mịch, nói gì là cứ thẳng đuồn đuột, đôi lúc gay gắt nữa, thành thử, toàn làm bà buồn.
Minh đi nhà trẻ mãi vẫn chưa quen, khóc lóc om xòm, không chịu ăn, không chịu ngủ, hay khóc nhè. Cái khó của Minh là ăn và ngủ, và ăn. Ở nhà con cũng không chịu ăn, ngủ hôm nào cũng khóc lóc inh ỏi. Đến lớp còn tệ hơn, vì toàn những gương mặt lạ, hơn nữa, mặc dù các cô cũng rất tốt, nhưng chẳng ai kiên nhẫn và yêu con như bà, nên con vẫn chưa quen, và khóc ròng.
Minh đi trẻ chính thức được 1 tuần thì con bắt đầu ốm. Con sốt hai hôm thì hết sốt, nhưng cái mũi vẫn bị ngạt và nước mũi thì nhiều hơn nước dãi, hai thứ nước lòng thòng chảy đầy miệng và cằm. Mỗi lần mẹ lau mũi cho con, con sọ lắm, toàn gạt tay mẹ ra. Thế nhưng sau này, mỗi lần nói là “mẹ lau mũi cho Minh” thì con để yên cho mẹ lau. Chứng tỏ là con cũng hiểu :D. Cái khoản này, nhiều lúc mẹ cứ đùng đùng vật con ra để quẹt ngang nước mũi, nhưng dạo này mẹ đỡ hơn rồi, mỗi lần làm gì cho con mẹ đều nói với con, và con tỏ ra rất hiểu, và hợp tác (trừ cái khoản thay bỉm :D).
Hôm nay nữa là gần 2 tuần con ốm, sau 3 tuần đi học. Hôm thứ 7 vừa rồi cô Giang và chú Nghĩa từ Sydney xuống chơi, cả nhà đưa bà và Minh đi chơi cùng, thế là đêm về con sốt đùng đùng, mẹ cặp nhiệt độ hơn 40 độ, mẹ sợ quá, lột phăng hết quần áo của con ra, rồi cho con uống thuốc. Đầu sáng con cũng đỡ hơn và ngủ được một chút, nhưng mẹ khám phá ra cái miệng của con bị nhiệt, lở đầu vòm miệng và lưỡi, hai tay và chân lại xuất hiện một số chấm đỏ đặc biệt là hai tay.
Sáng nay con mẹ định đưa con đi trẻ, nhưng mẹ thấy lo lo, nên đưa con đi khám bác sỹ. Con tỏ ra rất cui vẻ, và hợp tác khi bác sỹ khám bệnh cho con. Con không khóc, người ta soi tai, kiểm tra nhiệt độ, con ngồi yên và thỉnh thoảng lại nhìn bà bác sỹ. Kết quả sau 3 tuần đi nhà trẻ của con là: 2 lần sốt, cái tai trái bị viêm (nhẹ), và có khả năng bị bệnh miệng, tay & chân hoặc sởi. Tuy nhiên, mẹ hi vọng Minh chỉ là bị bệnh Miệng, tay chân thay vì bị sởi, vì ở chỗ con học đang có cái dịch đó. Mẹ phải đợi thêm vài ngày nữa để xem cái kết quả người ta thử xem con có bị sởi không.
Mẹ vẫn biết Minh đi học thể nào cũng bị ốm, đây là trận ốm đầu tiên của con, nhưng con ốm lâu quá làm mẹ sót ruột.
Tuần này Minh lại ở nhà với bà. Cũng may mà ông đã mắc internet, thế là bà ở nhà cũng có người nói chuyện cho đỡ buồn hơn là suốt cả ngày chỉ nói chuyện với Minh.
Mẹ hi vọng Minh khỏe sớm, và đi trẻ trở lại trước khi bà về.
Mẹ yêu Minh nhiều lắm lắm. Mẹ dạo này lười lắm, mãi mới viết được một bài cho con.
.

Tháng thứ 8

Mới ngày nào mẹ như con chim cánh cụt, giờ chim cánh cụt con đã 8 tháng rồi đấy. Nhanh ghê.
8 tháng con biết làm những gì?
Con biết bò, bò lổm ngổm khắp cả nhà. Cái nhà rộng ơi là rộng, thế là con tha hồ lê la. Con lê hết nhà trong lại ra nhà ngoài, hết xó bàn đến xó để giày. Ba quây cái giá để giày lại nhưng cũng không ăn thua với con…Con thích gì là bò đến ngay. Mấy ngày đầu con bò bằng 1 đầu gối và một bàn chân, cứ đầu gối kéo bàn chân lê la. Mẹ gọi con bò ngồi. Ba và mẹ dạy con bò, cả hai bò trước con một đoạn thì kêu la oai oái vì đau đầu gối. Thế mà vẫn muốn con bò bằng đầu gối. Mà con tiến bộ nhanh lắm, chỉ vài ngày sau là hết bò ngồi, biết dùng 2 đầu gối để di chuyển luôn. Giờ thì con thường xuyên đụng đầu vì chui vào gầm bàn, gầm ghế.
À, nói đến chuyện đụng đầu, con cứ bò đến gần tường, hay bàn, hay bất kì một miếng ván nào to to là con đập đầu vào vì con thích nghe tiếng cộp cộp đụng đầu của con. Con tuổi trâu nên chắc có họ hàng với bò tót, ba con bảo thế :). Sáng ngủ dậy, con phải húc mấy cái vào tường rồi toét miệng cười, mặc cho bố mẹ nhăn nhó vì thương con và bị dựng dậy sớm.
Con biết đứng, mặc dù chưa tự đứng mà không phải vịn, nhưng con…liều lắm. Cứ hễ hở ra là muốn thả hai tay, rồi lăn quay ra đất. Con vịn vào khắp mọi nơi để đứng lên, từ thành cũi, chân bàn, chân ghế, chân bà, chân ba chân mẹ, rồi cả cái miếng gỗ chắn không cho con ra bếp. Cái miếng gỗ cao ngất, con cũng bám vào, đứng lên, và cố kiễng chân lên để nhìn ra bếp gọi mẹ. Hôm nào con ngủ trong cót, cứ tỉnh dậy là con vịn cót đi men rồi đến ngay trước chỗ thành nhìn ra giường ba mẹ gọi ầm ĩ. Dạo này con còn biết bám vào cái xe và chậm chững đi theo cái xe, bà cứ đi bên cạnh để xem con có trượt chân thì bà đỡ dậy. Bây giờ bà là cái chân của con, 30 năm nữa, con là cái chân của bà nhé con trai.
Con bắt chước thêm rất nhiều thứ. Con liếm mép, rồi thè cái lưới ra giữa hai cái môi trông buồn cười lắm.
Con biết chặc lưỡi kêu to.
Con đã mọc 6 cái răng, 2 cái to như răng của mẹ, 4 cái mới chồi ra nhưng tương lai to như răng ba Khu, còn 2 cái nữa chuẩn bị nhú lên. Trộm vía, con vẫn ăn chơi ngoan, chỉ thỉnh thoảng mài răng lúc ti mẹ làm mẹ đau điếng mà thôi.
Hôm rồi ba để con tự bước vào trong chậu tắm, con loay hoay thò được một cái chân vào, nhưng không biết làm cách nào để đưa nốt cái chân còn lại vào chậu, cả nhà cứ nhìn con, chuyển hết tư thế này rồi đến tư thế khác, cuối cùng, mẹ định nhấc chân con bỏ vào thì tự dưng con rút chân vào êm ru, cả nhà nhìn con ngưỡng mộ :). Con ngồi trong chậu tắm, cứ đậm tay xuống nước, nước bắn tung tóe, con thích chí cười khanh khách. Nhìn yêu lắm ý. Dạo này tắm cho con phải kê một miếng ni lông thật to ở dưới để con tha hồ đập nước.
Con ăn tất cả mọi thứ, ban ngày bà ở nhà, bà cho con ăn sữa chua, ăn hoa quả, uống sữa. Tối về hôm nào cả nhà ăn cơm mẹ cũng phải làm cho con rau để ăn. Hôm nào mẹ quên là con nhắc luôn, đòi bằng được. Mà con chịu khó ăn linh tinh lắm, chỉ có sữa và bột là con chê thôi. Rau gì cho vào miệng con cũng ăn, mẹ nấu cá, đến bữa ăn mẹ đút cả miếng vào miệng cho con, thế mà con cũng ăn lem lẻm. Con còn thích ăn cả đậu phụ nữa. Ăn linh tinh thì thế, chứ bột mẹ nấu mà không nghiền mịn ra là con nhất định không ăn. Mẹ chịu không hiểu nổi. Ngày nào cả nhà ăn cơm con cũng ngồi ở ria gặm rau. Con gặm chăm chỉ, thỉnh thoảng mỏi quá, con nghiêng đầu lên thành ghế…gặm tiếp.
Sáng ba mẹ đi làm con không còn đòi khóc như trước nữa, có vẻ như con hiểu hơn về việc bố mẹ phải đi làm.
Mẹ thấy con trai lớn hơn từng ngày, nhiều lúc tỏ ra rất hiểu biết :D, thế nhưng vẫn còn ti mẹ, tối mẹ về thì chỉ bám mẹ thôi, mặc dù theo bà suốt cả ngày. Đúng là cái đuôi của mẹ.
Con cũng khác nhiều, chỉ điệu cười tít mắt giống mẹ là chả khác chút nào. Yêu con trai nhiều lắm lắm lắm

Tháng thứ 7

Mẹ vừa viết tháng thứ 6 chưa kịp ráo mực, đã thấy sang tháng thứ 7 rồi. Nhanh thật con nhỉ? Nhưng nhìn con lớn, khôn mẹ còn thấy nhanh hơn nữa.
Con biết lạ. Cái này thì mẹ chả thích chút nào! Nhưng dù sao cũng là một bước tiến vượt bậc của con. Hôm 1/6, hội SV tổ chức party cho các cháu, ba đưa con vào chơi vì mẹ phải đi làm. Lúc mẹ về qua, ai cũng bảo con khóc tưng bừng. Cứ ai hỏi là khóc, thấy ai đến gần là con khóc, khóc cho đến lúc mẹ về vẫn còn chưa quen. Bác Thu lần nào cũng bế con, con cũng theo ngồi ngoan ngoãn, giờ bác hỏi, con nhìn bác khóc inh ỏi. Nhìn cái mặt con nhìn các anh các chị chơi ngơ ngác thương chưa?
DSC_0277
Con học đứng trước khi học bò. Cứ đặt ở đâu có chỗ dựa là con đứng lên. Con đứng thẳng chân, và có vẻ khá lành nghề. Con còn “”vượt rào”” từ trong cũi, chúi đầu bật sang giường bố mẹ. Bà và ba được một phen hú vía.
DSC_0381
Còn con bò thì giống y như con sâu đo, cứ cong chân lên, chúi đầu xuống và bật sang chỗ khác.
DSC_0351
Tối nay ba tắm cho con, vừa gội được đầu xong, cho con xuống để lau đầu và thay áo, con đã bật tanh tách khắp cả cái ghế salong. Ba gọi mẹ vào, nhìn con buồn cười quá, nửa trên mặc áo, nửa dưới “”khỏa chân”” di chuyển khắp cả cái ghế.
Ba Khu là favourite của con. Cứ nhìn thấy ba ở đâu là con đòi theo. Ba mẹ đi làm về là con giơ tay lên. Tối đặt con ngủ trên giường, đặt xuống con lấy tay kéo áo ba mẹ, khóc đòi theo.
Mấy hôm nay cả nhà căng thẳng lắm. Chả là ba mẹ tập ngủ cho con, để con tự ngủ, và ngủ ngoài cot của con. Tưởng đơn giản, nhưng con khóc thì thôi rồi, con khóc, bà khóc, còn ba mẹ tỏ ra bản lĩnh, có ai biết được lòng ba mẹ đau như cắt đâu cơ chứ. Lúc nào rảnh rỗi mẹ sẽ cập nhật tình hình về chuyện ngủ nghê của con.
Đây là con trai mẹ đi thăm nhà Quốc Hội với chị Jen con chú Phan Anh-Tuyết ở trên Sydney xuống chơi. Trông hai chị em yêu chưa?
DSC_0400
Con trai chăm chú nhìn cái thảm ở trong nhà quốc hội
DSC_0432
Còn đây, bác Giang ơi, Minh mặc chật mất rồi :)
DSC_0247
Yêu con trai nhiều lắm,

Khỉ con bắt chước.

Dạo này mẹ đi làm cả ngày, tối về mới được nhìn thấy con trai. Mẹ chẳng theo dõi sát sao sự phát triển của con nữa. Chỉ biết là thỉnh thoảng con làm mẹ choáng vì sự thay đổi của con.
Con là một bằng chứng để chứng minh thuyết tiến hóa của Dawin. Theo Dawin, con có liên quan đến họ nhà khỉ, mà khỉ thì bắt chước rất giỏi. Con cũng chẳng kém là mấy.
Thứ nhất là cái vụ thè lưỡi này con biết từ hồi tháng thứ 3. Bà và mẹ thỉnh thoảng mới lè lưỡi trêu con. Ai dè, một buổi sáng con dậy sớm, nằm ngọ ngoạy không cho ba mẹ ngủ, ba bật đèn lên, thấy ngay cái lưỡi con thè ra. Đầu tiên chỉ một tẹo, rồi dài dần, dài dần. Đầu tiên thì rụt rè, nhưng càng về sau con càng hứng chí, lè ra liên tục. Ba mẹ nhìn thấy choáng toàn tập. Bẵng đi một thời gian con không thè lưỡi, mà thay vào phun mưa. Hôm bác Long xuống chơi, bác thè lưỡi cho con, mẹ tưởng con quên rồi, ai dè, bế con vào đi ngủ, con lè lưỡi ra rồi cười với mẹ. Mẹ choáng.
Thứ 2, dạo này con mẹ còn biết thổi nguội cái ti giả rồi mới cho vào miệng. Bình thường khi cho Minh ăn bột mỗi lần đút cho con, theo thói quen mẹ đưa thìa lên thổi. Chẳng biết con học từ lúc nào, mà thay vì trước đây Minh phun mưa phù phù giờ con thổi hơi rất nhẹ nhàng. Khi thấy con làm thế, mẹ cứ nghĩ là do Minh vừa khám phá ra một trò mới, ai dè, mẹ phát hiện ra, con khỉ của mẹ bắt chước mẹ và bà lúc thổi bột cho con. Mà buồn cười lắm cơ, con giơ cái ti giả lên cao, thổi hơi vài cái, rồi cho đúng cái đầu ti vào miệng. Con làm như thế với cả cái bình sữa nữa. Mẹ thấy rất thú vị với trò mới này của Minh.
Thứ 3, Minh nhai. Dạo trước mẹ hay cho Minh ăn trước cả nhà để đi ngủ sớm. Nhưng Minh ăn ít lắm, mà đến lúc cả nhà ăn con nhìn rất thèm thuồng. Thế là mẹ cho con ăn cùng cả nhà luôn, cứ một miếng cho mẹ, một miếng cho con. Con ăn bột thôi, thế nhưng con nhai rất thành thạo. Không phải kiểu chép chép miệng để nuốt bột đâu nhé, mà miệng con trệu trạo, thỉnh thoảng còn tóp tép. Thỉnh thoảng ngồi buồn con cũng nhai. Mẹ cứ sợ có gì trong miệng con, thế nhưng không phải, chỉ là con buồn miệng nên nhai thôi. Cái này thì đúng là con Trâu của mẹ. Nhai suông với cái hàm trên chỉ toàn lợi, và 2 cái răng hàm dưới. Yêu lắm ý.
DSC_0095_1
Minh cũng sử dụng tay thành thạo lắm. Con cầm nắm, nâng vật, ôm hai tay. Biết nắm chặt lúc sợ, biết ôm cổ mẹ lúc ngủ và tay sờ soạng miệng, mũi, mắt, tai ba mẹ. Còn đây là cái điệu ngồi ghế của con khi đi dạo. Nhìn có bệ vệ không cơ chứ.
DSC_0140
Hai cái răng của Minh cũng mọc cao hơn, thế là con tha hồ gặm nhấm, mọi thứ, trừ tay của con. Con cào mặt ba mẹ, còn mặt con thì tuyệt nhiên không một vết cào mặt. Hết thời con làm Chí Phèo mặt mình, giờ con làm Chí Phèo trên mặt ba mẹ.
Chiều nay cả nhà đi ra ngoài chơi, ba cho con chơi cầu trượt, cho con ngồi đu quay. Chắc con chưa biết sợ, nên cái mặt tỉnh bơ khi trượt cùng ba, hay ngồi trên đu quay một mình để ba mẹ đưa đi đưa lại.
DSC_0163DSC_0168
Minh còn là một con mọt sách nữa cơ đấy. Một con mọt sách đúng nghĩa nhé, đấy là con ăn sách. Cứ để sách gần con, thể nào con cũng vơ vào miệng và gặm nhấm. Con gặm hết cả báo, cả sách, có lẽ đó là món con yêu thích nhất, vì dễ gặm nhất trong các món đồ chơi của con.
DSC_0128
Cái phao chơi của con. Cứ ở trong thì con đòi ra ngoài, mà cho ra ngoài thì lại đòi vào trong. Ở bên trong thì con nhào ra ngoài được, vì cái cái đệm chân cho con. Nhưng từ ngoài vào trong thì phần lớn thời gian con treo lơ lửng như thấy này vì chân ngắn quá. Sau đó là nhìn cả nhà cầu cứu. Hi vọng chân con dài hơn chút nữa con có thể đạp chui vào trong.
DSC_0109DSC_0114
Con cũng thich Nhìn chung con là một cậu bé rất happy. Lúc nào cũng cười được, và khi cười thì rất tươi. Đã thế mắt con còn …ghê nữa cơ.
DSC_0096_1
DSC_0102_1
Nhưng khi con khóc, con la làng thì cũng điệu như con cười…(chỉ có chú Việt, cô Trang có mấy cái ảnh con khóc thôi, vì hôm con dọa cô chú mà. Để mẹ xin rồi post lên cho đủ bộ cười-khóc)
Yêu con thật nhiều…..