Category Archives: Bạn của gia đình

Lakes Entrance trip

We finally made it!
Công đoạn chuẩn bị mới hoành tráng! 3 nhà cùng đi, tổng cộng là 8 người lớn và 2 người đang lớn, cách đó gần một tuần mọi người đã lên sẵn lịch chuẩn bị mang theo những gì. Chị Lê trêu hai đứa, Mel họp bàn xong phải gửi lên Thủ đô xin phép. He he, cuối cùng nhà mình được phân công chuẩn bị những cái đơn giản, gọn nhẹ nhất chỉ vì ở cái Thủ đô khỉ ho cò không có đủ thức ăn để gáy này, phân công mang nhiều chắc chỉ làm mọi người thấy không yên tâm mà thôi :).
Thế nhưng cuối cùng cũng end up với gần một xe đầy! Toàn đồ ăn là chủ yếu! Cứ như là chuẩn bị đi vào rừng dài ngày! hihihi, nhưng đi với 2 bà chị giỏi budget cũng yên tâm mình không overspending (như mình vẫn thường làm).

Day 1_Khởi hành

Nhà mình bắt đầu khởi hành từ 9.15 am và đến Lakes Entrance lúc 7pm, gần 10 tiếng lái xe. Ngố lên kế hoạch khi đi sẽ đi theo đường dài dọc theo bãi biển, qua một số town nhỏ trên đường xem người ta đón Xmas và lúc về sẽ đi đường ngắn hơn. Đi ngang qua Bateman Bay và qua Eden, chợt nhớ đến bộ phim của Úc “”trở về Eden””. Mình không nhớ rõ có phải người ta quay bộ phim này ở đây không nhưng thừa công nhận Eden là một trong những town nằm bên cạnh bãi biển rất quyến rũ!
Đây là pic chụp ở Eden


Còn đây là pic chụp một sân golf gần bãi biển. Ngố rất thích. hi vọng hai đứa có dịp quay trở lại đây.


Và đây là Lakes Entrance. Cách đây gần 5 năm, trong một lần đi coach lên thăm Ngố, mình đi ngang qua đây, giờ mới thật sự đến, thấy mọi thứ dường đẹp hơn. Có lẽ đây là cửa biển mình thích nhất kể từ khi mình biết đến biển…


Tối đầu tiên ở Metung, mọi người ăn bún dọc mùng và “tráng miệng” bằng một con gà tây 5kg. Đợi gần 5hours cho con gà chín, sau khi ăn sạch bán bún, cả nhà vẫn còn đói run hết cả chân tay. Đến lúc bê được con gà ra, mình và anh Tuấn mắm môi mắm lợi mới nâng nó lên ngang tầm để chụp một cái ảnh. Bõ công chờ đợi! Ăn miếng thịt gà, thấy hứng thú hơn món gà tây ở House dinner! không biết vì công đợi chờ, hay vì không khí Xmas mà mọi người phấn chấn, chén sạch con gà! 8 người ăn 5kg, mỗi người chén 0.6kg thịt cộng với bát bún dọc mùng! thế là đầy đủ cả Tây lẫn Ta Xmas dinner! Đã thế mà suốt trong bữa ăn, ai cũng hào hứng với kế hoạch đi bắt cua, và câu cá. Khổ cái công rèn luyện lâu nay cho cái bụng thon eo của mình!



Đêm đầu tiên ở Metung, ấn tượng nhất là MUỖI. Muỗi bay như tên, rào rào đập vào cửa kính. Lucky, mình vào dạng active, chả lúc nào đứng yên nên muỗi cũng không dám lao vào mục tiêu di động. Nhìn chung Muỗi chỉ là vấn đề của ngày đầu tiên, những ngày sau, ai cũng trong tư thế sẵn sàng đập muỗi nên nó cũng nản, và ít thương tật hơn, chỉ khổ Chel và Tommy, hai đứa là miếng mồi béo bở cho bọn muỗi mấy bữa.
Mình phải làm một giấc cái đã, rồi mới update tiếp được!

Day 2_ Tắm biển và nghỉ ngơi

Sau bữa thịt gà Tây và một giấc ngủ đẫy, mãi 10.30 mọi người mới bò ra khỏi giường và tập hợp đầy đủ.
Nhà Dương_Lê đạt kỷ lục dậy sớm, sáng 7h đã thấy phòng bên cạnh lục đục, bên này cố lờ đi chợp mắt thêm chút nữa, thế mà mở mắt ra đã thấy 10.30.
Ăn sáng hoành tráng bằng mì tôm, hoa quả, caFe, cả hội quyết định có một ngày lazy ở biển. Đây là cảnh mọi người chuẩn bị ra biển…


Đây là cả hội hoành tráng tiến ra Lake Tyres. Thiếu mất một nhân vật vì mải mê chụp ảnh mọi người…
Bãi biển cát mịn và trắng tinh làm mình nhớ bãi biển ở Mũi Né. Nhưng ở đây moi thứ dường như nguyên sơ hơn, không resorts, không ghế ngồi bên bãi biển, không ngại mình lọt sang khuôn viên của các khu resorts khác…Mọi thứ nature and hoang sơ…


Cũng tại đây, mọi người đã phát hiện ra chị Tí “”sát cua””. Chỗ nào có chị Tí, y như rằng có cua. Thế là cả hội quên cả tắm biển, lao vào lùng cua. Khổ thân lũ cua, chắc sau này chúng cũng phải học cách nhận dạng dân Vietnam để mà tránh bị “”luộc”” mất thôi. Nhưng cũng là quy luật tự nhiên, trời sinh cua, trời sinh người thích ăn cua…mình cũng chỉ giúp cua hóa kiếp một cách nhanh hơn mà thôi… Hà hà, mình lại fashion show bằng bộ bikini 2 mảnh, mua năm 2003 tại Úc, nhưng chỉ mặc được một vài lần đi bơi ở St Kilda seabath, 1 lần lao xuống tắm ở Hạ Long. Nhìn chung, mức độ “tự tin” của mình đang giảm xuống một cách đáng báo động. Có lẽ đây cũng là lần cuối cùng mình có đủ can đảm để khoác “”sự nghèo nàn” lên mình. Good fun & nice try.

Chiều tối, cả nhà háo hức mua lưới câu cua và mồi hoành tráng tiến ra biển. Hôm đầu tiên do chưa có kinh nghiệm nên chỉ bắt được 6 con. Ai cũng hoan hỉ vì gần lấy lại được vốn bỏ ra (1 cái vợt và một bộ xương gà tây, tổng cộng $21), nhưng quan trọng hơn là chưa ai trong cuộc đời lại có thể nghĩ rằng mình có thể bắt cua ở biển một cách dễ dàng như thế (đặc biệt là vụ bắt cua bằng tay buổi trưa ở biển). Kết thúc ngày thứ 2 bằng một bữa canh chua cá hồi và thịt nướng ròn của Khu (do chưa đủ số lượng cua cho mỗi người 2 con nên đành để dành đến ngày mai) Cả nhà ăn uống hỉ hả và cùng chờ đợi một ngày thứ 3 với nhiều sản phẩm “biển cung, tự bắt” hơn.

Day 3_Lão Ngư và thành quả

Ngày thứ 3, Theme: Hàu, Cua…
Cả nhà thuê một cái tàu hướng ra biển. Gọi là đi bắt cua, cá, nhưng thực ra cả nhà chuẩn bị thịt bò làm BBQ và đồ ăn rất hoành tráng.



Còn đây là “Lão bà và biển cả”. Mình thích biển đến crazy (đặc biệt là trong đầu lúc này đang nghĩ đến seafood tonight :)



Và chiến lợi phẩm HÀU nướng! Chỉ có trong vòng gần 15 phút mà đã kịp bắt được chừng này Hàu. Cả nhà định vắt chanh ăn sống với mù tạt, nhưng lại quên không mang nước biển về rửa, sợ Hàu không còn ngọt, nên đành cho vào lò cho chắc ăn. Tuy nhiên, mình cũng đã kịp “nếm” hai con ngay trên bãi biển. Vị mặn của biển, vị chát chát của hàu tươi làm mình lâng lâng. Chú Khu phải nói là rất điêu nghệ khi mở vỏ Hàu, sản phẩm mở vỏ Hàu của chú Khu đây!



Còn đây là chiến lợi phẩm CUA. Chú Khu thả cần câu cá, chẳng hiểu sao toàn thấy Cua bám vào. Cộng với số cua ngày hôm qua, thế là cả nhà được một nồi bún riêu cua ngon lành cộng thêm một bát to cua ngồi gặm nữa.


Đúng là cua tươi, nước bún và thịt cua ngọt lịm, ăn đến đâu thấy khác đến đấy.
Kết thúc ngày thứ 3. Lakes Entrance dường như càng ngày càng thú vị hơn. Giờ mình mới thấy câu ai đó đã nói rằng “”con đường đến trái tim phải đi qua cái dạ dày”” ngày càng đúng hơn. Ít ra mình cũng yêu Lakes Entrance hơn sau mấy bữa hải sản tươi như thế này...

Day 4_Buchan Cave và Lake Bunga

Ngày thứ 4. Mọi người chia làm 2 ngả.
Nhà Dương_Lê đi thám thính câu cá ở Nowa Nowa, đây là 1 trong những cửa biển được highly recommend cho câu cá.
Nhà Tuấn_Hà, và nhà mình tiến về động Buchan Cave. Đến đây mới thấy tiếc nuối cho cảnh du lịch của Vietnam. So với những cái động ở Vietnam, Buchan Cave cũng chỉ mới vào dạng thường thường bậc trung, tuy nhiên, cách người ta bảo quản, và cách người ta hướng dẫn làm cho mình cảm thấy mình đang chiêm ngưỡng một nơi rất đặc biệt. Mà cũng phải nói là đặc biệt, vì hầu hết các hang động đều phải mất mấy ngàn năm để tạo thành. Vì thế, người ta phải gìn giữ và bảo quản.



Chẳng bù cho Vietnam, những cái động đẹp tuyệt vời đều bị khách du lịch và dân địa phương đốt đuốc đen ngòm, bẻ những mảnh thạch động mang về làm…kỷ niệm. Ở đây, người hướng dẫn bảo rằng, thậm chí khi mình sờ tay lên những nhũ đá, vân tay và mồ hôi của mình sẽ dính ở đó, ngăn cản quá trình nước bào nhũ đá. Vì thế, những thế hệ sau sẽ không được chiêm ngưỡng những kì công của tạo hóa. Nghe xong mình thấy tiếc cho những cái động ở Việtnam. Đến bao giờ mọi người mới ý thức bảo vệ phong cảnh thiên nhiên! Mình thật sự thấy ngậm ngùi và sót xa. Có thể thế hệ con mình sẽ chỉ còn nghe nói trong sách vở rằng viêtnam có rất nhiều hang động đẹp nổi tiếng từ thời…bố mẹ nó!
Đây là Royal Cave ở Buchan.



Mình hi vọng mọi người sẽ có nghĩ đến trách nhiệm và cả sự trân trọng đối với cảnh đẹp tự nhiên như thế này. Hãy bảo vệ để mình thấy tự hào về những gì nước mình có, và để thế hệ sau cũng có cơ hội chiêm ngưỡng. Đừng để đến lúc mất mới thấy tiếc!
Kết thúc Buchan Cave, mọi người lái xe ra Bunga lake. Lake Bunga thuộc dải Ninety Miles Beach. Cả một dải biển trong xanh không rong rêu và bãi cát trắng mịn dài hút tầm mắt. Đặc biệt là có một cái hồ nằm ngay phía trong của bãi biển, nhiều cá vô kể. Mình và chị Tí đi đến gần, cá con chạy rào rào trên mặt nước. Thế là cả hội chẳng những tắm biển mà còn thám thính được cả chỗ câu cá.
Mình thích bãi biển này kinh khủng. Đây là pic “Biển tình yêu của tôi”


Đây là pics Ngố chụp được trong lúc mình nghịch nước



còn đây là cú nhảy ngoạn mục



Chẳng muốn xa biển chút nào, có thể vì mình sinh vào tháng của Aquarius, vì thế nên mình gắn liền với nước và biển. Ước gì mình có thể mang biển về nhà…
Sau khi tắm biển xong, mọi người lại quay ra biển bắt cua. Lần này thành công hơn, anh Tuấn và Ngố đội mưa đứng đợi cua. Kinh nghiệm là cua cũng chỉ thích ăn ngon. Nó toàn chui vào rọ của mấy cô người Nhật đứng bên cạnh, vì mồi là đùi gà thay vì mấy cái xương gà tiết kiệm của dân mình! Tuy nhiên, cũng bắt được 16 con.
Cua bỏ vào nồi vẫn còn bò loe nghoe




Và đây là bữa tiệc cua cuối cùng của cả hội, Cộng thêm món nem tai của bác Báu. Thế là cả nhà có một bữa tối hoàng tráng.


Mai là ngày cuối của Ngố và mình, hai đứa về sớm hơn một ngày vì mình phải đi làm ngày 29. Tuy nhiên, trước khi về hai đứa quyết định mang theo chiến lợi phẩm của biển về Canberra!

Day 5_Chiến lợi phẩm

Hôm nay hai đứa phải bịn rịn chia tay biển để về rừng.
chiều qua thám thính được chỗ câu cá. Sáng cả nhà lục đục dậy sớm chuẩn bị đi câu.
Chẳng biết trời thương thế nào, ra đến nơi, cá bơi đầy mặt nước, thế là chẳng cần phải cần câu gì nữa, bác Báu “”tay không bắt giặc””, bắt được mấy con cá snapper, và flathead to đùng. Anh Dương thì dùng lưới “”hớt”” cá. Nhiều quá đến mức anh Dương thấy chán chẳng muốn bắt nữa. Cần câu chẳng cần dùng đến, bait mình mua thành thừa.
Tuy nhiên, người đến tắm biển ngày càng đông, thế là cá cũng chạy đi mất. Chỉ trong vòng có tiếng đồng hồ đã bắt đầy hai Esky to đùng. Ngố phải chạy đi mua ice về giữ lạnh cho cá, và mua thùng để đựng cá về Canberra.
Chị Lê quay camera, còn cả nhà mải mê bắt cá, chả ai thèm để ý đến chụp ảnh nữa.

Đây là con cá đầu tiên bắt được và cuối buổi sáng, cả 2 cái esky đều đầy cá, Ngố và mình mang 3 con to đùng về Can.

Hóa ra do cả hội may mắn, cách đây 2 tuần có một đợt lụt ở đây, thế là cá ở biển bơi vào trong hồ. Do nước trong hồ là nước lợ, cá thèm nước muối mặn nên bò vào bờ. Đúng là trúng mánh cá. Ai cũng tiếc rẻ không bắt thêm. Nghe chị Hà nói sáng hôm sau cả nhà sau một buổi tối ăn cá hoành tráng, lại quay trở lại để bắt thêm vài con mang về Mel, nhưng chẳng thấy đàn cá đó đâu cả. Hehe, cơ hội ngàn năm có một! Ông trời không phụ công mình lặn lội đường xá xa xôi…
Kết thúc một kì nghỉ. Hai đứa lại lái xe về Can, 7 hours lái xe, cảnh trên đường đẹp kinh khủng, đồi núi trập trùng hùng vĩ, trâu bò chậm rãi ăn cỏ.



Đây cũng là lần đầu tiên lái xe đường dài sau 4 năm xa Úc. Thấy mọi thứ vẫn không có gì thay đổi nhiều, chỉ có một thứ thay đổi đó là hai đứa già đi! Thấy yêu Úc một cách “đằm” hơn, không còn chặc lưỡi “cái xứ sở chỉ có bò sữa, Kangaroo và farmers” thay vào đó là cảm giác như mình đang khám phá một phần thuộc về mình mà bao lâu nay “”trót”” lãng quên…Chuyến đi thú vị vì đi cùng với những người mình yêu quý và chung một sở thích…cua, cá, hàu… THE END

ACTVOSA BBQ

Chiều nay hội sinh viên ở Can tổ chức BBQ chia tay những người học xong chuẩn bị về nước. Mặc dù mình khá xa lạ với mọi người ở đây (không hiểu vì sao) nhưng vẫn cảm thấy buồn một chút mặc dù các cuộc chia tay tưởng chừng như quá quen thuộc đối với mình.

Tám năm nay, mình gần như chưa có một nơi nào thật sự là nhà. Mỗi nơi mình đến giống như một bến đỗ, một chỗ dừng chân. Lần này mình chắc sẽ dừng ở Canberra lâu hơn một chút, và có thể nó cũng sẽ là “”nhà”” của mình…mà thực sự bây giờ, nơi nào Ngố ở, nơi ấy là nhà rồi.

Nỗi niềm của chú Khu

Hôm qua trên đường từ chỗ Hải về, chú Khu mới “”bày tỏ”” nỗi niềm của chú, nỗi niềm chú cất giấu gần 3 năm nay. Chú kể rằng, khi chú đến bệnh viện đón cu Duy về, chú hào hứng lắm, chú muốn là người đầu tiên (tất nhiên là sau mẹ Giang, ba Đông và mấy cô y tá) được bế Duy. Thế nhưng chị Hương đã tranh bế Duy trước mất. Chú bảo, chú buồn thiu và giận lắm, nhưng chẳng biết làm thế nào được. Thế mà chú không hề nói một câu nào cho đến tận hôm qua, khi sang thăm em (chưa có tên) nhà Hải về chú mới thổ lộ. Mặt chú trông ỉu xìu…trông y như cái cầu Sydney dưới mưa ấy (ngồi ferry từ Manly Island về mà).

Chú Khu nhắc Duy suốt, chú thấy con nhà người ta trên phố chú cũng so sánh. Mình biết chú nhớ Duy lắm, thỉnh thoảng lại nhắc xem có gì mới trên website nhà Đông Giang không. Đúng là chú Khu, chắc Duy chẳng thể nào nhớ chú Khu là ai đâu nhỉ??

Đoàn tụ

Thế là cuối cùng cũng đoàn tụ gia đình, cái gia đình bé tẹo với hai con người này tồn tại 8 năm nay rồi, nhưng có lẽ khoảng thời gian đoàn tụ có thể bằng số năm tồn tại chia đôi. Cái giá cho công việc mình ưa thích và tuổi trẻ vùng vẫy được trả như thế có đắt quá không? – nhiều lúc mình tự hỏi.
Ngố vẫn thế, vẫn gầy và gầy. Mình vẫn từng hạ quyết tâm để Ngố tăng cân, nhưng hình như cái quyết tâm của mình sắp tan theo bong bóng xà phòng rồi. Nhưng chắc ko sao, khi nào công việc ổn định, phấn đấu lên “”xếp”” rồi tăng cân là vừa. Cân chưa tăng thì vẫn còn đó, có ai tăng mất đâu mà sợ. Mình an ủi về cái khoa “”chăm sóc”” Ngố kém cỏi của mình.

Canb bước vào mùa đông. Cả hai ở trong khu kí túc xá của ANU. Những khoảng vườn rộng ngay bên cửa sổ, cây vào mùa thay lá xanh đỏ vàng chen lẫn nhau đẹp, nhưng có vẻ đìu hiu.

Mình vẫn chưa nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ ba mẹ. Mình nhớ công việc của một broker bận rộn tấp nập. Nhớ Saigon quanh năm nắng cháy, nhớ những quán ăn mình hay lê la cùng khách hàng, bạn bè. Nhớ những con đường ngập nước triều lên. Nhớ nhiều lắm….

Nhưng cuộc sống cũng cần có những chuyến đi, cần có con đường để đến cái đích, mà cái đích đó không thể chỉ có một mình. Mình đã tìm được Ngố  8 năm trước đây, và những quãng thời gian xa nhau, mình tin một điều rằng, quãng đường còn lại không thể thiếu một người bạn đồng hành như Ngố. Sẽ chẳng có gì là hoàn hảo cả, và cuộc sống là những ngày tháng tự hoàn thiện mình. Trên tất cả, cả hai sẽ luôn cố gắng….như đã luôn từng làm Ngo nhỉ?

Một mùa đông bắt đầu, mùa đông này sẽ bớt lạnh hơn phải không Ngố??

Xmas Break

Xmas2005_002.JPG

So, another Christmas holiday, it officially start today. I have been so looking forward to holiday all the time before, but this time it is so different. Yet, I know the atmosphere around me is all lighting up for. The weather is very cold and foggy. The houses along the road are all decorated with flashing lights, Christmas songs a all around on TV or on radio, which I listen to very morning and evening. But I don’t really enjoy the taste of Xmas at the moment. I am here without my family. They all are at very far distant away.

I am so looking forward to see them in 8 weeks time. I am going home for Lunar New Year.

But for now, I am here in Southampton with friends, who have been my family since I first arrived more than two years ago. I have been enjoy every moment of happiness and celebrations, late night card games and the food. I feel being at home when we are together for special occasions like Xmas, New Year and many other times. We have been a very big family that we create for ourselves. We are all apart of it.We are having a Xmas party tomorrow where we will all meet with our food and presents. We all then exchanges presents by draw from the box. Then we will play group games. It has been always great.

I will have a couple of days off maybe for resting during this holiday, after that I will have to prepare my report. I will have to submit it after the holiday period which ends on 3rd January. I have a couple of chapters more to complete and some correction. I will have to work hard for this despite of many tempting things that I can do.

Anyway, my complaints are not good at the moment. I should be cheering.

Merry Christmas and Happy New Year to everyone.