All posts by Mousey

Khóc

Thật hay là một đứa trẻ bé tẹo đã biết dùng tiếng khóc để kêu gọi sự chú ý, để đòi hỏi những nhu cầu.
Phải nói là tiếng khóc luôn làm người ta chú ý trước tiếng cười. Con cứ cười xem, còn lâu mẹ mới cho con bú, còn lâu mẹ mới cho con ngủ. Nhưng con cứ cất tiếng khóc, thể nào con cũng có mẹ ở bên ngay. Chao ôi, tạo hóa ban cho đứa trẻ sơ sinh một trí khôn mà nhiều người có lẽ không xem đó là “khôn” mà xem đó là sự khó chịu.
Mẹ phải học ba nhiều lắm,
Con khóc, con quấy, ba xem đó là một sự phát triển của con. Ba dỗ con nhẹ nhàng, ba chơi với con….Theo ba, đó là con phát triển, con muốn biết thêm (khám phá) cảm giác của ba mẹ, và muốn được vỗ về, yêu thương. Con cười và chơi vui khi có ba (hoặc mẹ) đến bên con, bế con lên thay vì tiếp tục khóc, khó chịu hay cáu bẳn. Điều đó chứng minh ba có lý, con đang phát triển, con hiểu, và con biết rằng ba mẹ yêu con, và muốn con vui vẻ. Và con biết làm cách nào để dành được sự để ý của ba mẹ.
Con khóc, mẹ (và số đông mọi người) cho là con hư, nhưng thực ra không phải như thế. Con muốn mọi người để ý đến con, cái đó rất là bình thường, thậm chí một người lớn cũng thường xuyên làm một cái gì đó, kể cả việc silly nhất để kêu gọi sự chú ý. Huống hồ gì con, con mè nheo, con khóc cũng đáng yêu, và đáng được yêu như con cười.
Tuy nhiên, khi con lớn lên, mẹ sẽ dạy con rằng, có nhiều cách để con có thể diễn đạt sự mong muốn được chú ý tốt hơn, hiệu quả hơn. Ví dụ như, thay vì con khóc, con hãy cười, con hãy đến bên và yêu thương mọi người. Khi con khóc, mọi người đến bên con, chỉ vì tiếng khóc trong tâm trí, suy nghĩ của mọi người là thứ âm thanh thường đi kèm với những cảm giác khó chịu mà con người không muốn cảm nhận thấy. Người ta sẽ đến với con, dỗ dành con, nhưng rồi sẵn sang để con qua một bên, và không để ý đến con nữa khi con dứt khóc. Tuy nhiên, với nụ cười, và sự gần gũi, cách biểu lộ tình cảm này sẽ làm người khác dễ chịu, người ta sẽ tự nhiên đến bên con, cảm nhận được sự vui vẻ, thanh thản khi ở bên con. Người ta dành nhiều thời gian với con hơn.
Vì thế, thay vì khóc, con hãy cười, hãy quan tân, hãy gần gũi một cách thật tâm, mọi người sẽ luôn ở bên con. Và bản thân con sẽ tìm thấy sự thoải mái, thư giãn trong nụ cười của con nữa. Nghĩ được đến đây thì mẹ mới nghĩ lại bản thân, sao mỗi lần con khóc, mẹ không ôm con một cái, không cười với con, ở bên con, để con cảm thấy ở bên mẹ thật vui vẻ, và hạnh phúc. Tạo cho con một thói quen luôn vui vẻ, thay vì khóc nhè?
Nhưng mẹ muốn nói ở đây là ba con. Khác với mẹ, ba luôn kiên nhẫn, luôn đến bên con mỗi khi con khó chịu hay khóc. Mẹ cằn nhằn, mẹ cáu bẳn, mẹ khó chịu. Nhìn chung, mẹ tệ lắm. Nhưng mẹ mới nhận ra được điều này, nên chắc con sẽ thấy mẹ thay đổi, vì mẹ yêu con.
Mẹ sẽ không quát con nữa đâu (thỉnh thoảng thôi, nhưng mẹ sẽ cố kiềm chế), mẹ sẽ học ba con….

Sushi hay guilty?

Hôm nay mình ăn Sushi, ăn xong thì thấy guilty cả ngày.
Nghỉ trưa lang thang tìm đồ ăn, nhìn thấy gì cũng ngán, thế nhưng lại thèm sushi. Bác sỹ đã dặn rồi, không nên ăn đồ sống, mọi thứ phải được nấu chín, sát trùng… trước khi ăn tránh nhiễm một số vi khuẩn cho bé. Nhưng mình thèm quá, cộng thêm chẳng muốn ăn gì. Liếc xuống cái bụng đã bắt đầu thấy nhú nhú một tẹo, lẩm bẩm xin lỗi con, và trách móc bản thân vài câu, mình rẽ vào quán, gọi một hộp Sushi cá hồi và bơ chấm mù tạt ăn ngon lành. Đã thế, còn sợ một hộp sushi ko đủ, mình còn gọi thêm một đĩa miến xào. Lúc cô bồi bàn mang đĩa miến xào đến, nhìn thấy mình đang ăn hộp sushi, cô ấy cứ nghĩ đưa nhầm bàn, loanh quanh mãi đến lúc mình phải lên tiếng người ta mới bỏ xuống bàn cho mình. Đúng là ăn cho 2, mà có lẽ cho 3 thì đúng hơn, vì Khu hì hụi về nhà xào mì ăn một mình. Thôi, mình ăn cho cả 2 ba con vậy :).
Ăn xong hộp sushi và 2/3 đĩa miến xào mình chợt nhận ra kể từ khi có em bé, mình có nhiều excuse cho việc ăn uống, nào là đi ăn tối ở ngoài, ăn trưa ở ngoài, shopping thì cứ thế bỏ đồ vào giỏ vì cứ nghĩ mình sẽ ăn được nhiều, và ăn cả phần cho con nữa. Thương con quá, thương cả chồng nữa, chưa gì đã bị chịu trận rồi. Hôm nay cũng là một excuse, nhưng thấy guilty vì không biết có ảnh hưởng gì đến con không. Mẹ đúng là ko tốt tẹo nào, chỉ vì cái miệng mà bây giờ cứ thấy lo lo. Hi vọng không có chuyện gì xảy ra với con.
Lại nói chuyện ăn uống, hôm nằm mơ thấy có người cho mình ăn me, hai loại me, một loại me ngọt, loại me chua, mình tỉnh dậy thèm kinh khủng mà chẳng biết tìm đâu. Tình cờ trên đường đi tìm nhà, thấy một cái quán mới, ghé vào lại tìm được loại me của Thái lan. Cũng không phải là loại mình thích lắm, nhưng thế còn hơn không. Cái quán này còn bán cả bánh mì saigon nữa. Ăn ngon ơi là ngon, mình cứ thế chén đến lúc nghĩ đến vụ ko được ăn pate lại thấy có lỗi. Đúng là mình!
Mấy tuần nay cũng lo chuyện nhà cửa, cũng may đã tìm được một cái nhà, chỉ có 2 phòng, hơi đắt một chút ($340/tuần) nhưng có vườn và cũng có không gian riêng. Tính sơ sơ những chi phí khác cũng lên gần $500/tuần chỉ riêng tiến nhà, rồi đi lại, ăn uống, các khoản chi tiêu khác cộng vào nữa. Cũng thấy lo lo vì không biết đến lúc mình nghỉ sinh tình hình tài chính có ổn hay không. Bọn Úc này chẳng trả một cắc nào cho nghỉ sinh cả. Thế là gánh nặng lại đổ lên đầu Khu rồi. Hi vọng sẽ có người chuyển vào một phòng để share bớt cost, và mọi thứ work out như hai đứa mong muốn.
Mặc dù chưa kí hợp đồng chính thức, nhưng cũng thấy bớt lo lắng. Khu ko còn phải vừa ho khù khụ, mệt mỏi, vừa phải đi xem nhà. Mà bọn này còn sợ cúm lợn nữa, nên cứ thấy ho là tránh như tránh tà. Mình cũng ko còn giật mình tỉnh dậy nửa đêm rồi nghĩ linh tinh đến nhà cửa mà không ngủ lại được nữa. Nhìn chung đỡ một gánh lo.
Hi vọng là cuối tuần có thể chuyển ra được, thế là mình sẽ có một cái home thay vì sống ở trong hall. Mọi thứ không biết sẽ ra sao, nhưng minh tin sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều. Cứ tin như thế đã.
Thứ 5 này mình sẽ đi siêu âm lần đầu tiên. Hồi hộp quá, không biết con sẽ như thế nào, lần đầu tiên mình được nhìn thấy con. Cầu mong con khỏe mạnh, mọi điều tốt đẹp với con – niềm hi vọng lớn của 2 đứa.

Crab tonight

Hôm nay là ngày cuối làm việc cho kì nghỉ lễ Phục Sinh (Easter) và cũng bắt đầu nghỉ giữa kì cho sinh viên.Mình nghỉ cho đến tận thứ 4 tuần tới mới đi làm lại, hi vọng mọi người sẽ có mấy ngày nghỉ vui vẻ và tận hưởng những ngày đầu thu ở Can. Can vẫn luôn được biết đến nhiều nhất với mùa thu, cái mùa đẹp nhất trong năm ở Can.
Mấy tuần nay công việc cũng không nhiều lắm, mình vẫn thường nán lại office đến khi Ngố về để được Ngố đi đón. Ngố vẫn đều đều sáng đưa mình đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng mình lại đòi về nhà ăn trưa, Ngố lại lọc cọc đến office đón về nhà. Thương Ngố quá, nhưng cũng thấy mình hạnh phúc với sự chu đáo của Ngố.
Hôm nay Ngố đến đón, mình rủ rê Ngố đi ăn hàng. Hôm thứ 3 mình cũng rủ Ngố đi ăn đồ Tàu, nhưng đến cái quán favourite thì nó đóng cửa vào thứ 3, cuối cùng hai đứa, Tory, Amir và Amir vào quán Thái ăn. Mọi người cứ tấm tắc khen ngon, trong khi đó mình thấy cái quán Thái này là một trong những cái quán dở nhất mình từng ăn. Nghĩ đến mấy món mình thèm ăn ở hàng Tàu, mình chán đến tận cổ mấy món Thái gọi ra.

Phục thù lại hôm rồi, hôm nay mình rủ Ngố đi ăn tiếp. Định bụng nếu Jimmy đóng cửa sẽ nhảy sang Rubby, chắc cũng chẳng đắt hơn là bao, mà trông cũng bắt mắt, lịch sự. Nhưng Jimmy mở cửa, người đông nghìn nghịt, chắc có lẽ vì mai là holiday nên người ta đi ăn nhiều. Đợi mãi cũng đến lượt hai đứa có thể order được, mình gọi ngay một con cua rang muối ớt to đùng, một đĩa cá white bait rán ròn và rau. Nhìn sang bàn bên, người ta gọi một con tôm hùm, đưa lên bàn khói bốc nghi ngút. Nghĩ cũng thèm, nhưng nhìn đến cái giá $98/kg, mình bấm bụng, để dành đến bao giờ nó hạ giá vậy. Đồ ăn ngon kinh khủng, chẳng phải vì cái quán nấu ngon, vẫn bình thường như mọi lần, nhưng lần này mình được ăn món mình thích, mà Ngố lại ko phải nấu ăn, rửa bát. Mình cũng đỡ thấy guilty.

Mình bình thường cũng chẳng thích thú gì món cua, thế mà hôm nay hì hụi ăn. Ăn hết một con cua hơn 1.5kg, người ta dọn vỏ đi rồi, mà nhìn sang bàn bên cạnh, thấy họ hì hụi gặm cái càng cua mình lại thèm thuồng. Chẳng hiểu từ bao giờ mình xấu ăn đến thế. Rút kinh nghiệm vụ 2kg tôm, lần này mình kìm nén lòng tham chỉ ăn một con cua thôi còn lại để dành cho lần tới.

Ngồi ăn mình huyên thuyên hết chuyện này đến chuyện khác, chẳng hiểu sao hôm nay mình nhiều chuyện đến thế. Ngố im lặng làm thính giả, anh vẫn thường như thế, nhiều lúc nghĩ lại, anh mà cũng nói như mình thì chẳng biết cái nhà có khác cái chợ nhiều không, còn mình mà cũng im lặng như anh, chắc giống cái tu viện quá. Cũng may, quy luật bù trừ vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống, và làm cho cuộc sống cũng cân bằng hơn :)

Mai xuống Mel, mình đã kịp làm một cái thực đơn, thể nào cũng phải ăn bằng được món bánh cuốn, món bánh xèo,dồi trường luộc, hoa quả linh tinh. Mình cũng có thể làm được món này, nhưng chẳng hiểu sao mình thấy ko ngon bằng ng ta làm, mà thường thì hì hụi làm xong mình cũng chẳng muốn ăn nữa. Mình sẽ mua thêm một đống đồ khô về ăn dần và chuẩn bị một số đồ trong trường hợp chuyển ra ngoài. Nhìn chung mình bắt đầu thấy thời gian trôi qua nhanh….

thứ 7_28/03

Hôm nay mình được nghỉ. Ngày thứ 7 ở nhà hiếm hoi, kể từ tháng 4 trở đi, mình đi làm luôn cả ngày thứ 7. Thế là coi như không còn ngày thứ 7 nữa. Bình thường Ngố vẫn đi làm ngày thứ 7, mình ở nhà cũng chả biết làm gì cả, đợi Ngố thì thấy ngày dài đằng đẵng. Phòng thì bé bằng cái mắt muỗi, dọn vù một cái là xong, nên cũng chẳng cần ngày thứ 7 làm gì.

Sáng nay được nghỉ, mình cố bò dậy sớm làm đồ ăn sáng cho Ngố đi làm. Dạo này mình nấu ăn cũng dở ẹc. Toàn cho nhiều muối thôi. Hôm nào Ngố cũng kêu mặn. Chắc tại mình ngày một mặn mà thêm nên thế. Nhưng đúng là cái taste của mình dạo này có vấn đề. Có lẽ vì thế, nên đầu bếp toàn là nam thì phải. Phụ nữ thường dễ thay đổi…

Hôm qua Ngố đến trường tiểu học để chơi với bọn trẻ con và làm mấy cái thí nghiệm linh tinh cho bọn trẻ con nghịch. Đây là cái chương trình mà từ lâu chỗ Ngố và các trường bên này thực hiện. Mấy năm trước thì người ta đưa trẻ con đến trường, nhưng năm nay lại đi đến các trường làm. Ngố bảo bọn trẻ con thích lắm, Ngố vừa nói xong thì chúng đã nhao nhao giơ tay hỏi. Đứa nọ hỏi, đứa kia hỏi…chắc Ngố mệt lắm.

Tối hai đứa rủ nhau đi xem “”Australia””. Bộ phim này chiếu lâu rồi, nhưng hôm qua 2 đứa mới xem. Bộ phim buồn cười quá, ngày xưa nghe quảng cáo, thấy hấp dẫn, đến lúc trình chiếu, ai cũng chê, và ko dc rating cao. Hôm qua xem xong, cả rạp cười ầm ĩ một số cảnh. Đúng là “phim”, báo hại mình phải chạy cái bụng ăn no đau không chịu được.

Chính thức dọn từ cái Yahoo 360 về nhà này. Chắc sẽ commit hơn, lâu nay lan man quá, toàn yahoo, facebook mà ít khi đả động đến cái nhà này. Trong khi đó vẫn phải trả tiền hàng tháng để maintain nó. Nhiều lúc mình thấy, mình học kinh tế, tài chính, kế toán….học chán chê mà chả làm cái gì kinh tế tẹo nào.

Lại ngồi đợi Ngố về…..

Met

May tuan nay minh met qua, met ra roi chan tay, luc nao cung thay nhu hut hoi, thieu sinh khi.

Cong viec cung khong phai nang nhoc lam, moi thu thay minh van handle tot, chi toi met va chan an. Khong biet minh phai lam gi cho qua tinh trang nay.

Ngo dao nay ban kinh khung, luc nao cung ban ron tren phong lab, viet bai, roi di day, roi di den cac truong de lam demo cho bon hoc sinh, lai di lam them thu 7 nua. Hau nhu ngay nao cung phai thuc den khuya de cham bai va viet. Ngo sut gan 2kg, ma binh thuong Ngo cung chang to beo gi. Bay gio con 53kg minh nhin khong chiu noi.

Da the minh lai con met nua, the la mot minh Ngo cang dang moi chuyen, com nuoc, nha cua, tuoi cay va chiu dung su trai tinh cua minh luc met moi. Thuong Ngo nhieu lam, nhung chang biet lam cach nao ca.

Minh chi cau mong Ngo dung stress qua, dung om. Tat ca moi thu chi con trong cho vao Ngo nua thoi.

Dao nay cong viec cung nhan roi, sinh vien bat dau vao hoc cung it ban ron hon. Hi vong moi thu work out nhu hai dua plan, hi vong va hi vong….cuoc song la nhung chuoi hi vong noi tiep…..