44 năm sau….

Ngồi làm bài nhưng không tập trung, xem 1 đoạn interview về một người đàn ông sau 44 năm ở tù ra. Đoạn video chỉ có 4 phút, nhưng nó đã đánh thức một chút gì đó trong mình, một chút gì đó mà có lẽ lâu lắm rồi mình không để ý đến.
Trong cuộc sống, mình take things for granted quá nhiều….Ngày nào mình cũng có cơ hội được hít thở không khí trong lành, được thoải mái tiếp xúc với sự tự do dưới ánh nắng mặt trời, mọi thứ gần như là điều “nó phải thế” nên mình không appreciate nhiều hơn. Ngày nào mình cũng đi chợ, cũng được tiếp xúc với muôn vàn loại thức ăn khác nhau, và được thoải mái lựa chọn nhưng đồ mình thích mà không phải suy tính vì thế mình xem nó là 1 điều bình thường. Gia đình luôn ở bên cạnh mình, ba mẹ luôn ở bên cạnh, canh chị, chồng con, bạn bè….luôn bên cạnh mình vì thế nên đôi khi mình trở nên ích kỷ hơn, đòi hỏi hơn…..Mình không nhận ra được mình đã may mắn hơn rất nhiều người…
Có những điều mình luôn có nên mình không có ý thức để trân trọng, quý mến nó. Mình luôn đòi hỏi thay vì cảm ơn cuộc đời đã đem lại cho mình những may mắn đó hơn những người khác….Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người đã luôn yêu thương mình!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded