10 phút linh tinh

Cái se lạnh đầu thu lại về trên phố! Canberra như cô gái mơ màng trong sắc thu buổi chiều tà. Ngoài cửa sổ cây tường vi đổ lá vàng, cây phong nhật bản chuyển sang màu đỏ rực rỡ, những cành hồng giờ chỉ còn trơ mấy đài hoa đã rụng hết. Cây cỏ im lìm chuẩn bị cho mình vào kỳ nghỉ đông.
Quấn chân trong cái cái chăn mỏng, bên cạnh cái lò sưởi trong phòng khách, lắng nghe Minh ngồi gõ từng phím đàn piano, phím đều, phím ngắt quãng, vấp váp luyện tập bản nhạc của con, chợt thấy những cái “không hoàn hảo” cũng trở nên hoàn hảo.
Cầu thị để hướng về những điều tốt đẹp hơn, và cũng hoàn thiện bản thân hơn, nhưng có lẽ, chấp nhận được những điều “chưa hoàn hảo” và nhìn nhận được mọi thứ như chính bản thân nó cũng là một thử thách đối với mình.
Thấy phục chồng trong khoản “chấp nhận” vô cùng. Anh luôn rất fair trong cái nhìn nhận của anh, không judgement, không thêm, không bớt.. Anh chấp nhận vợ là vợ (!) mà không đòi hỏi 1 sự thay đổi nào. Chấp nhận từ việc vợ hay quên, chậm chễ, chậm chạp, ham chơi, và luôn nhường việc cho anh…..Mình quả thật rất may mắn…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded