44 năm sau….

Ngồi làm bài nhưng không tập trung, xem 1 đoạn interview về một người đàn ông sau 44 năm ở tù ra. Đoạn video chỉ có 4 phút, nhưng nó đã đánh thức một chút gì đó trong mình, một chút gì đó mà có lẽ lâu lắm rồi mình không để ý đến.
Trong cuộc sống, mình take things for granted quá nhiều….Ngày nào mình cũng có cơ hội được hít thở không khí trong lành, được thoải mái tiếp xúc với sự tự do dưới ánh nắng mặt trời, mọi thứ gần như là điều “nó phải thế” nên mình không appreciate nhiều hơn. Ngày nào mình cũng đi chợ, cũng được tiếp xúc với muôn vàn loại thức ăn khác nhau, và được thoải mái lựa chọn nhưng đồ mình thích mà không phải suy tính vì thế mình xem nó là 1 điều bình thường. Gia đình luôn ở bên cạnh mình, ba mẹ luôn ở bên cạnh, canh chị, chồng con, bạn bè….luôn bên cạnh mình vì thế nên đôi khi mình trở nên ích kỷ hơn, đòi hỏi hơn…..Mình không nhận ra được mình đã may mắn hơn rất nhiều người…
Có những điều mình luôn có nên mình không có ý thức để trân trọng, quý mến nó. Mình luôn đòi hỏi thay vì cảm ơn cuộc đời đã đem lại cho mình những may mắn đó hơn những người khác….Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người đã luôn yêu thương mình!

Xe mới

Được chồng mua cho em Subaru, thế mà còn chê ỏng ẹo. Nàng ý đôi khi toàn nói những điều ngược với suy nghĩ của mình. Rằng trong lòng nàng ý rất cảm kích, nhưng nàng ý cũng phải cằn nhằn vài câu, coi như là câu cửa miệng của nàng ý….
Cằn nhằn thế thôi, nhưng chồng nàng ý biết, nàng ý cũng rất “trân trọng” tấm lòng của chàng. Vốn dĩ nàng ý không cục cằn với người ngoài, nhưng với chồng nàng ý, nàng có chút….khắt khe hơn…
Đựoc cái chồng nàng ý cũng hiểu nàng, cái miệng nàng chua ngoa, đanh đá, câu trứoc cằn nhằn, câu sau la ó, nhưng có lẽ trong bụng nàng cũng đang tự sỉ vả sau nàng lại có thể đối sử với chồng nàng như thế dc cơ chứ….đôi lúc thấy tội nghiệp cho nàng ý, sau cứ toàn phải giấu những điều ngọt ngào kỹ thế…
Haha, chả hiểu sao hôm nay nàng ý lại tự mang mình ra kiểm điểm thế, có lẽ nàng ý hành tội chàng quá. Sáng nào chàng cũng phải đưa nàng đi làm, còn nàng thì chỉ ngồi nghế bên cạnh nhìn trời đất và người đi lại tấp nập bên đường, ngắm cảnh tự sinh tình. Chàng ý đưa con đến trường, thả nàng ở chỗ làm rồi đi tìm chỗ đỗ xe, rồi mới vào đi làm. Chiều gọi nàng, đón con và lại làm một vòng quay về chỗ xuất phát. Dường như chàng sinh ra để phục vụ con và nàng.
Cảm ơn chàng vì cái xe, và cảm ơn sự phục vụ nhiệt tình của chàng!
– 10 phút lan man –

8th May 2017 – 10 mins

My today challenge is writing in 10 mins constantly without a break to think, just write down whatever coming to my mind. It may make sense, and it may not, just writing.
Today is the last day that Heliac facility is running, then ANU will donate the facility to an University in China. In return, they will send us some equipment for new facility. It is expected value of this gift is about 25 mils. It has been built in last 25 years. So many works have been devoted to the facility, so many people come and go, many of them have retired and many phd students are now in different places…
There must be some sentiment in today event. I have 5 years working in the department, 5 years seeing people came and went away….I was one of them….
It is great to see so many familiar faces, and strange faces…there was an old couple who brought in a tray of spring rolls. The lady said that, when she did her PhD, everyone loved spring rolls, and often she made them for everyone to share. I have ordered plenty of food, but then, still her spring rolls were something that I can’t order. It is love that she shares in a special day like today when every one look back, and reflect….
I also ordered some sushi for event. It seems that I’ve brought new catering culture in the school. Bring different colour to the food that school consumed, just like my ward-drop, so colourful to school every day. I was very concern about the idea of having sushi for such event, however, it went very well. I received most complements in my “catering” life…..be brave, sometime, it is only different, it does not mean people can’t accept it. I think my “last event” went well…. and I can leave everything behind to start my new….journey…..as I told Ben “from now on, I can be 150% devoted to Stores….”
At the party, I also spoke to Jo. He must be very close to my grandfather age. I’ve known him for 6 years since I started PRL. Jo is wonderful gentlemen. He kept looking into my eyes and saying that, you are a very happy woman. I told him that life has treated me well….I helped him to move the chair to stand up and put back, he joked “my wife made me move my chair”, I told me “yes, your wife has that power, however, I don’t think I need to claim that power here with you”. He looked at me and smile ” you always have that power, as a woman”. Ha, I should tell Khu that.
it was a pleasant day!
10 mins up….

10 phút linh tinh

Cái se lạnh đầu thu lại về trên phố! Canberra như cô gái mơ màng trong sắc thu buổi chiều tà. Ngoài cửa sổ cây tường vi đổ lá vàng, cây phong nhật bản chuyển sang màu đỏ rực rỡ, những cành hồng giờ chỉ còn trơ mấy đài hoa đã rụng hết. Cây cỏ im lìm chuẩn bị cho mình vào kỳ nghỉ đông.
Quấn chân trong cái cái chăn mỏng, bên cạnh cái lò sưởi trong phòng khách, lắng nghe Minh ngồi gõ từng phím đàn piano, phím đều, phím ngắt quãng, vấp váp luyện tập bản nhạc của con, chợt thấy những cái “không hoàn hảo” cũng trở nên hoàn hảo.
Cầu thị để hướng về những điều tốt đẹp hơn, và cũng hoàn thiện bản thân hơn, nhưng có lẽ, chấp nhận được những điều “chưa hoàn hảo” và nhìn nhận được mọi thứ như chính bản thân nó cũng là một thử thách đối với mình.
Thấy phục chồng trong khoản “chấp nhận” vô cùng. Anh luôn rất fair trong cái nhìn nhận của anh, không judgement, không thêm, không bớt.. Anh chấp nhận vợ là vợ (!) mà không đòi hỏi 1 sự thay đổi nào. Chấp nhận từ việc vợ hay quên, chậm chễ, chậm chạp, ham chơi, và luôn nhường việc cho anh…..Mình quả thật rất may mắn…