6/12/2016

Có một điều mình nhận ra rằng mình rất sợ sự đánh giá của người khác về mình. Mình lo lắng những điều mình làm mọi người sẽ nhìn vào và đánh giá. Mình sợ những câu nhận xét tiêu cực để mình phải hỏi lại bản thân mình, sợ rằng mình làm không đúng ý với mọi người, sợ sự thất bại trong mắt của người khác….sợ rất nhiều…..và thật sự mình hiểu rằng tất cả những sợ hãi này đều vô nghĩa, chỉ có điều, vẫn rất sợ…
Nỗi sợ hãi ấy làm mình luôn phải gồng mình lên, cố tỏ ra mình cũng biết thật nhiều, mình cũng làm được nhiều …
Tất cả chỉ là hư vinh, và mình không còn là chính mình, mà luôn thay đổi để chống lại sự sợ hãi của mình.
Chợt nhận ra mọi thứ thật vô vị…
Thèm được nghe một câu nói ngô nghê có thể làm mình bật cười sảng khoái, thèm được khóc bù lu bù loa, rống lên vài câu hát vô nghĩa mà không cần phải lo nghĩ…Nhớ anh bạn Santu và anh chị Tuần Hà ngày xưa chịu sự tra tấn không mệt mỏi của mình…
Rốt cuộc lại là mình thay đổi, hay tuổi tác buộc mình phải acting nhiều hơn là being chính bản thân mình.
Thật sự là rất khó chịu, và thật sự là rất muốn nhấn nút restart again….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded