Nhìn vào chính bản thân mình thật chẳng dễ

Kỳ này mình học một môn thật…thú vị nhưng cũng thật xương. Cái môn kiến thức gần như không có gì mới, tuy nhiên, có một điều mới là thường xuyên phải viết self reflection (tự nhìn nhận bản thân).
Ha, cái này thì rất mới. Thường thì mọi người hay nhận xét người khác rất nhanh, vì bình thường điều mình thấy và có thể nhận xét được là điều được “phơi bày” ra, hay còn gọi là phần nổi của tảng băng của người ta. Đôi khi chỉ nhìn vào đó và hí hửng cho rằng mình hiểu được họ thật là…thiếu chứng cứ :D.
Công bằng với bản thân mà nói mình rất ít khi nhận xét người khác, nhưng lại thích nghe người khác nói vì nhìn thấy rất nhiều điều hay ho khi người khác nói, ví như, cùng một vấn đề mình nhìn khác, người khác nhìn rất khác. Thế nên ai có nhận xét gì về ai thì cứ đến trút bầu tâm sự với mình. Dịch vụ đảm bảo luôn giữ bí mật, và có thể sẽ có một vài nhận xét mang tính…dở hơi tí chút cho bớt căng thẳng (nếu cần thiết).
Quay trở lại với đề tài mình đang muốn nói, nhận xét bản thân thật chẳng dễ. Không chỉ với người ngoài, với bản thân, có rất nhiều phần chìm chính bản thân mình cũng chưa khám phá ra được. Mình nhìn bản thân mình rất nhiều qua ống kính mà mình muốn bản thân mình tốt nhất là nên như thế thay vì thật sự mình là như thế nào (vì thế ai nhìn thấy mình như thế nào thì cứ nhận xét nhé, để xem mình có thấy mình như thế không, nếu đó là điều mình không nhìn mình như thế thì sẽ điều chỉnh hành vi, cử chỉ, suy nghĩ để compatible hơn giữa “self” và “reflection” :D).
Self-reflection với mình sự thật là…rất khó….và thấy mình cứ như củ hành ý, hết lớp này lại đến lớp khác, bóc được vài lớp đã cay hết cả mắt. Lại băn khoăn, sao mình không phát triển giống củ hành nhỉ? bắt đầu từ bên trong, cái core trước, và lớp lớp dần dần bên ngoài?
Tưởng rằng đơn giản hơn, nhưng…cái core của mình thật chẳng đơn giản như cái core của củ hành chút nào…….