Mùa thu

Trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng óng ả, chỉ chị gió là khoác chiếc áo mùa thu tha thướt trên những cành cây, ngọn cỏ của Can. Can vẫn như Can của mọi ngày, vẫn bình yên, êm ả, chỉ có điều Can thay chiếc áo xanh biếc bằng chiếc áo sặc sỡ sắc màu hơn mà thôi. Can đẹp quanh năm, nhưng sặc sỡ và có bản sắc riêng nhất vẫn là mùa thu….
Những hàng cây hôm qua vẫn xanh mướt, giờ đã ngả vào vàng, và đỏ. Lá bắt đầu rải đầy trên lối đi. Lũ Vịt mẹ vịt con không còn thẩn thơ dạo khắp phố, mà đã bay về nơi ấm áp hơn. Bọn trẻ con má hây hây vì tiết trời hanh hao, người người khoác lên mình thêm một lớp áo ấm. ….
Chồng nắm lấy tay vợ để giữ ấm, vợ rúc vào vòng tay chồng để thấy hơi ấm vẫn luôn ở bên….Lũ trẻ con lùa tay vào bụng mẹ cho ấm, để mẹ giãy lên vì nhột và lạnh còn chúng thì cười khanh khách…
Can mùa thu vẫn luôn đẹp như thế…