Long

Mẹ ghi ngay kẻo quên mất cậu út ít ụt ịt của mẹ.
Sở thích của em là “câu cá”. Niềm đam mê cả Canberra cũng phải công nhận. Em thích cá và câu cá kinh khủng, và bắt đầu từ khi em còn bé xíu.
Trong khi các bạn cùng lứa xem abc for kids, em xem dude perfect câu shark, và tất cả các youtube liên quan đến câu cá. Em ngồi cả tiếng đồng hồ để xem qua xem lại chưong trình câu cá.
Khi các bạn em chơi xe oto, chơi đồ chơi, em chơi câu cá. Nhưng không phải trò câu cá, mà phải cần thật, dây thật, có điều nhà không có điều kiện gần biển nên em câu bất cứ thứ gì, từ quần áo, giày dép đến đồ chơi. Cái gì móc vào được cần câu là em câu. Em câu rất nghệ, dáng đứng ưỡn ra, cho cần vào háng (vì nặng quá, đúng kiểu dân câu nhé), và quay dây như chuyên nghiệp.
Mở mắt ra em bảo “Long muốn xem cá”, trước khi đi ngủ em bảo ‘mai Long dậy đi câu cá”. Trong ngày em bảo “ba Khu cho Long đi câu cá”
Em phân biệt được bait (mồi) và lua (chịu ko biết mẹ đánh vần có đúng không) và giải thích cho mẹ “lua (?)” là con mồi giả.
Em có thể ngồi im trên ghế ôm cần trước biển không màng thế sự xung quanh. Cho em đi câu thì thôi khỏi phải nhắc nhở em. Mà giờ muốn em ngoan chỉ cần ba bảo “Long ngoan ba cho đi câu” là giải quyết vấn đề ngoan ngay, nhưng ba thì phải giải quyết lời hứa, vì nếu không em sẽ nhắc đến khi nào ba quay cuồng lên và phải đưa em ra hồ buông cần câu nếu còn muốn làm việc khác nữa.
Em xách con cá nặng gần bằng em, đang còn quẫy đạp chạy từ đầu nọ đến đầu kia để bỏ con cá vào thùng. Lũ bạn em thấy cá quẫy thì sợ, em thấy cá quẫy bắn nước lên thì cười như địa chủ đựoc mùa. Mà em xách cá cũng nghệ thuật lắm ý, các dáng em bé xíu, túm đuôi con cá to đùng đi lon chon trên bãi biển trông rất buồn cười. Em không phải con ông thuyền chài, nhưng niềm đam mê câu cá thì đáng nể 😀
Mẹ còn bắt được quả tang em cầm con cá lên và hôn con cá cái chụt một cái. Mẹ khiếp từ chối nụ hôn của em luôn.
Em mê cá đến mức đi vào siêu thị không xách về một con cá thì khỏi về với em, hoặc rất chật vật mới kéo em về được. Về nhà mẹ cất cả vào tủ, em sáng mở, tối mở tủ để lấy cá ra.
Em rât bài bản, đi găng tay vào, lấy cái đĩa đặt xuống sàn, rồi mở tủ, lấy con cá ra, đặt lên đĩa rồi xách lên, đặt xuống ngắm nghía.
Ôi, cái niềm hạnh phúc của em mới đơn giản làm sao…
Môn thể thao yêu thích của em là đánh gôn. Em quật bóng chính xác ngang ba em và cũng mạnh khiếp. Mẹ đập chục quả trúng một, em đập chục quả cũng phải hơn nửa bay đi….
Mạnh mẽ và rất đàn ông, nhưng em rất thích ôm mẹ, và thơm mẹ. Em rất tình cảm. Lần nào mẹ đi đón em em cũng bỏ hết mọi thứ chạy ra ôm thơm mẹ ngay lập tức và rất hớn hở.
Em hỏi han mẹ rất ân cần và rất để ý. Ba đón em mà thấy mẹ ở trong xe em sẽ hỏi thế này “mẹ ơi, mẹ có mệt không”, em thấy mẹ nhăn mặt là em ôm ngay hỏi “mẹ có đau không?”
Ôi, ụt ịt của mẹ đáng yêu quá…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded