Giao tiếp củ chuối

Dạo này ít được nghe những câu chuyện vui, cười híp mí, cười ha hả và gật gù vì câu chuyện quá thông mình và người kể rất hấp dẫn.
Xưa mình cũng được xem là người nói chuyện không đến nỗi tệ, nhưng giờ thì…ôi thôi. Chẳng nói đựoc câu chuyện gì ra hồn, đôi khi nói mà còn không biết đang nói gì, và cũng không biết nói điều đó để làm gì, và ăn nhập gì không?
Ngôn ngữ mẹ đẻ hạn hẹp, còn ngôn ngữ mẹ nuôi thì lại quá “nghiêm túc”. Nhiều lúc hận mình không phản ứng nhanh nhạy và kịp thời…chỉ khi xong chuyện rồi, người nghe dãn ra rồi mới bảo “sao mình không nói xyz…”, lầm bẩm chửi rủa bản thân trên đường đi như một con dở hơi :D.
Giao tiếp tệ trầm trọng. Đã thế lại còn không tự tin trong giao tiếp. Bản thân thấy mình lép về, hay ngại ngùng, xấu hổ….mà sao lại phải khổ như thế cơ chứ?
Chưa biết bốc thuốc chữa trị như thế nào cho bớt ngại ngùng, cho hùng hồn hơn, và phản ứng nhanh nhạy hơn? Làm sao? làm sao? và làm sao?
Chữa bệnh:
1. Mỗi ngày đọc 4 tin tức (ít nhất)
2. Tóm tắt bắt chồng nghe ít nhất 2 tin
3. Viết ít nhất một điều
4. Đọc ít nhất 1 truyện cười (phải đọc đến khi nào thấy có chuyện gì cười ha hả được mới đạt mục tiêu)
5. Mỗi ngày nói chuyện phiếm với ít nhất 2 người
6. Và “dở hơi” 5 phút.
Thử 2 tuần liên tiếp, và sẽ update tình hình…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded