Một phút tự kỷ

Một ngày bất bình thường tỉnh dậy, điều đầu tiên mình nghĩ đến là bật ra khỏi giường, lọ mọ đứng ngay trước chiếc gương trang điểm săm soi gương mặt tưởng chừng như rất thân thuộc của mình. Giật mình vì thấy có một đứa xa lạ trong gương đang trợn tròn mắt nhìn mình. Đầu tóc bù xù, nếp nhăn gấp một cách cẩu thả trên mặt, những nếp gấp sâu nhàu nát thành rãnh, những nếp mới đang hình thành , những đốm tàn nhan lấm tấm to nhỏ trên má. Tự trách mình vô tâm với bản thân mình quá! Bao nhiêu năm trời gương mặt trần đối chọi với đời, số lần mình đối sử tốt với nó đếm mãi chưa hết đầu ngón của một bàn tay.

Mình từng tự hào vì cái nước da không đòi hỏi nhiều thời gian chăm sóc của mình, nhưng giờ thấy mình thật ngốc nghếch. Cái đẹp nào chẳng cần phải chăm sóc, và gìn giữ. Vẫn biết cái “tốt gỗ” vẫn hơn “nước sơn” nhưng nếu như cả gỗ cả sơn đều tốt thì có phải hơn không nhỉ?

Mình quyết định “chèo kéo tuổi xuân” của nước sơn cho nó dài hơn một chút. Để xem mình kéo nó thêm được bao lâu….Kể ra mình cũng tự hào về sự hiểu biết về các sản phẩm chăm sóc sắc đẹp của mình. Mình chỉ gà mờ về khoản làm đẹp (make up) thôi, chứ hiểu biết tư vấn về da và sản phẩm chăm sóc da mình cũng có kha khá. Có điều, khi tư vấn cho người khác mình được trả tiền, giờ tư vấn cho bản thân, chả thấy tiền đâu, chỉ thấy tiêu thời gian và tiền. Thế mới biết cái gì cũng có cái giá của nó và cái giá của nhan sắc thì chả thấp tí nào. Thôi thì làm đẹp cho đời chứ cũng chẳng phải cho riêng mình, nên mình sẽ chịu khó đầu tư hơn vậy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded