20-11-2014

Sinh ra và lớn lên trong gia đình chỉ có mỗi mình là “không có dạy”. Ngày 20-11 là ngày hội lớn của gia đình!

Kỷ niệm đầu tiên về ngày 20-11 mà mình còn nhớ được là năm lớp 2, dì Hiên làm giáo viên của mình, là lớp trưởng, ngày 20-11 mình được giao nhiệm vụ mua quà tặng cô (là dì). Mình mua một túi kẹo trứng chim, và một bịch trà. Có ai nhớ đến kẹo trứng chim không nhỉ? giờ mình vẫn thèm cái cảm giác cắn rộp rộp trong miệng, vị lạc bùi bùi ngậy ngậy thơm ngon.

Chưa kịp đến tặng cô, thì học trò của ba đến, ba không biết bịch trà của mình chuẩn bị tặng cô nên lấy ra pha ngay mời mọi người. Mình dỗi ba nức nở khóc bắt đền bằng được, mặc ba dỗ dành, cuối cùng ba phải bảo là ba sang nói với dì thì mình mới chịu. Rốt cuộc thì trà cũng được dì mang sang tặng lại ba mà thôi :D. Đến lúc cả lớp đến nhà cô giáo, vừa nghe cô giáo bảo để cô mở kẹo ăn, cả lớp mắt sáng như sao. Mua quà tặng cô nhưng cuối cùng cả lớp chén sạch rồi hả hê ra về. Tuổi thơ vô tư lự, và thật đáng yêu!

20-11 là ngày mà lớp lớp háo hức cho tờ báo tường, văn chép, thơ sao nhưng đứa nào cũng tự hào. Có lẽ khả năng văn thơ không lai láng trong những tâm hồn trẻ, nhưng những ước nguyện, tâm tư, tình cảm của lũ học trò được người khác khéo léo gửi gắm trong từng câu chữ cũng giúp được lũ học trò bày tỏ tình cảm của mình. Mình còn nhớ ngồi bên nhà, nghe cô Tâm (mẹ của Minh Thu) bình thơ báo tường, nghe rưng rưng như được ai gãi đúng chỗ ngứa.

20-11 là dịp để những đứa học trò nghịch ngợm, cứng cổ cứng đầu cũng hiền hòa trở lại. Mình luôn cảm thấy đó là ngày mà cái gianh giới giữa Thầy/cô-trò bỗng trở nên gần gũi. Không phải cái bục giảng cô đứng cao cao, lũ học trò ngồi dưới ngẩng đầu lên, mà là sự gần gũi chia sẻ giữa thầy và trò, được nói chuyện tào lao về gia đình, về bạn bè, được chọc ghẹo bạn trước mặt cô mà không lo bị phạt. Có lẽ cái suy nghĩ này của mình hơi “quá đà” :D.

20-11 cũng là dịp để cả lũ học trò có cớ đi chơi, đạp xe đạp đến nhà cô giáo thầy giáo và tiện thể lân la đi chơi mà không bị tra hỏi. Có lẽ đó cũng là một trong những niềm vui nho nhỏ của mình để “lắt léo” sự chặt chẽ của bố mẹ (già như thế này mới dám thổ lộ điều này)

“Không thầy đố mày làm nên” và có làm nên đến đâu đi chăng nữa mình chắc chắn vẫn luôn nhớ rằng thầy, cô là người đã đặt những viên ghạch nền móng đầu tiên cho sự trưởng thành của mình. Và ngày 20-11 là ngày để học trò vẫn còn trên ghế nhà trường, và những người đã rời ghế nhà trường như mình tri ân đến sự nghiệp trồng người của thầy cô.

Bản thân mình thật may mắn khi ba mẹ là người thầy/cô theo bước chân mình suốt cả cuộc đời. Con cảm ơn ba mẹ, và cảm ơn tất cả những người thầy cô đã giúp con trưởng thành, toại nguyện với cuộc sống của mình. Con chúc ba mẹ, các anh chị, các dì, thầy cô và các bạn cũng như các em trong sự nghiệp trồng người luôn khỏe mạnh, hạnh phúc để truyền cảm hứng và thắp sáng tâm hồn cho những thế hệ tương lai.

Chúc mừng và vinh danh những Nhà Giáo nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded