Chàng quạ của bà

Mấy chàng quạ cổ quàng khăn trắng
Vừa sáng ra tắm nắng trên cây
Mắt ngó nghiêng nhìn khắp đó đây
Miệng rối rít quà…quà…quét…quét
Thế mà cũng tinh ranh ra phết
Liệng xuống sân dáng điệu “kiêu sa”
Nghiêng mình khoe bộ cánh mượt mà
Thoắt một cái hóa ra “tên trộm”
Cái móc áo còn vương sương sớm
Đã bay theo chàng quạ mất rồi
Chuyện vui trên đất nước người
Bầy chim thỏa sức rợp trời liệng bay.

Bài thơ bà làm dành tặng vợ chồng chú quạ “trộm” móc áo của bà về làm tổ. Hai vợ chồng quạ khoang ngày nào cũng đến sân nhà Minh, chúng đứng trên hàng rào ngõ nghiêng, vừa thấy bà phơi áo quần quay vào nhà liền nhào xuống cắp ngay một cái móc áo của hai anh em và cắp bay đi. Bà ngạc nhiên lắm vì lũ chim ở đây rất tự nhiên, và rất khôn. Bà kể chúng khều cái móc áo để nó rơi xuống sân rồi mới cắp mang đi.
Lần đầu tiên bà rất ngạc nhiên. Lần thứ hai bà mở cửa ra xua chúng trước khi chúng cắp cái móc áo.Thế nhưng lũ quạ ngẩng lên nhìn bà, rồi vẫn ung dung cắp cái móc áo nhảy lên hàng rào bay đi. Y như là bà mới là người lạ, còn đấy là chỗ thân quen của chúng.