Em bé bé tí thế này!

1. Minh đến bên mẹ và hỏi
– Mommy mommy, what is in your tummy? (mẹ ơi, cái gì ở trong bụng mẹ?)
Mẹ trả lời Minh
– Minhmy Minhmy, baby is in my tummy! (Em bé ở trong bụng mẹ Minh à)
Đây là cách anh Minh tả em bé:
– Em bé bé tí thế này à mẹ? Nói rồi Minh giơ đốt ngón tay lên chỉ cho mẹ xem.
Minh áp tai vào bụng mẹ và bảo:
– Em bé ơi, anh Minh đây.
Nói xong Minh quay sang mẹ
– Em bé bảo “hello anh Minh” mẹ ạ!
Minh lẩm bẩm
– Vớ va vớ vẩn (câu này thuộc bản quyền của chú Kiên đấy!)
2. Minh học được từ “cool”, mẹ đoán là từ anh Tún, Tí và anh Bi. Dạo này cậu rất hay dùng.
Ba Khu tặng Minh một cái kính mát, Minh đeo vào rồi bảo:
– Ba Khu, ba Khu nhìn này, Minh cool không? (Mẹ tạm dịch là “Minh sành điệu không”)
Minh xếp lego, xếp xong cũng phải chua một câu:
– It’s cool! (Mẹ pó tay)
3. Mẹ nấu chè đậu xanh với bí đỏ, mời mọc Minh ăn với mẹ, Minh nhìn nồi chè của mẹ rồi cười hì hì và quay sang bảo với ba Khu đang rửa bát bên cạnh
– Ba ơi, yucky possum poo, mẹ nấu poo. Nói xong cười ngặt nghẽo và từ chối món chè của mẹ.
Sao cái gì con cũng có thể liên tưởng đến poo được thế con trai?
4. Buổi chiều tối ba mẹ đưa Minh ra hồ hóng mát, Minh nhìn lên trời và bảo mẹ
– Mommy, cloud is going to bed (Mẹ ơi, mây đi ngủ kìa)
Mẹ hỏi Minh
– Where is cloud bed? (thế giường của mây đâu?)
– It is on the sky! (nó (giường) ở trên trời)
5. Minh ngồi trong xe nói đủ mọi chuyện trên trời dưới biển, ba me thỉnh thoảng lại hỏi góp vài câu, nói xong Minh cười nhăn nhở
– Minh nhắng nhít

Minh bảo thế nào rồi?

Con trai dạo này ghê lắm cơ.
1. Sáng ngủ dậy, mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà, vừa xong thì Minh đòi đi vệ sinh, chạy vội vàng vào nhà vệ sinh, mẹ gọi với theo:
-Minh ị xong thì gọi mẹ nhé
-Không, Minh gọi ba Khu thôi (ok con trai, đúng ý của mẹ quá rồi con gì!), rồi lẩm bẩm một mình “đứng phải tè, và ngồi phải ị, Minh đang ngồi”
Ngồi trong nhà vệ sinh, Minh báo cáo liên tục
-Minh poo enourmous mẹ ạ, mấy enourmous poo mẹ ạ (ặc ặc, mẹ đang ăn sáng ngoài bàn con ạ)
Xong, Minh réo ba vào lau mông cho con, rửa tay và ra ăn sáng tiếp. Minh ôm cái bát cereal ngồi dưới sàn ăn, mẹ bảo:
-Minh ngồi lên ghế ăn đi con
-Không, Minh poo enourmous nên Minh ngồi dưới sàn thôi không bẩn
-Không sao đâu, con ngồi lên ghế đi rồi ba lấy quần mặc cho con. Mẹ nài nỉ
-Minh biết rồi, Minh bảo thế nào rồi?
Mẹ tắc tị, thôi, con cứ ngồi dưới sàn vậy!
2. Giáng sinh, em bé được tặng một con khủng long đồ chơi, Minh lấy chơi. Mẹ bảo:
-Đấy là đồ chơi của em bé, con mượn em chưa?
-Minh biết là đồ chơi của em bé rồi.
Nói thế xong, Minh vẫn cầm con khủng long lên chơi, và còn đòi ba cắt cái hướng dẫn sử dụng đi, mẹ bảo:
-Đấy không phải đồ chơi của con, con không được phép như thế, con phải hỏi em bé, mà em bé không đồng ý vì đấy là hướng dẫn an toàn, phải để nguyên trên đồ chơi
-Minh biết là đồ chơi của em bé rồi. Minh biết rồi, Minh bào là Minh biết rồi!
Trai ngúng ngoẩy bỏ con khủng long ra và đi xuống dưới nhà.
3. Trai chui lên giường mẹ:
-Mẹ cho Minh sờ em bé tí. Nói rồi Minh đưa tay lên xoa bụng mẹ, em bé thấy anh Minh xoa thì gồng người lên trong bụng mẹ.
-Em bé đạp mẹ đau à, em bé không ngoan. Minh yêu mẹ, yêu ba Khu và yêu em bé. Em đừng làm mẹ đau.
Mẹ được thể:
-Thế con có chơi với em bé không? Con có nhường đồ chơi cho em không?
-Có, Minh nhường đồ chơi cho em, Minh chơi với em gentle thôi.
Ừm, để rồi xem (mẹ nghĩ thầm trong đầu). Ngày nào Minh cũng đòi xoa em bé, nghe em bé, nói chuyện với em bé, thơm em bé. Không biết đến khi thấy em bé con thế nào.
4. Minh giở cuốn sách về các con vật ra, cứ giở một trang lại đưa lên miệng giả vờ ăn một miếng và khen
– Con sâu ngon quá
– Con ruồi ngon quá
– Con nhện ngon quá
Mẹ nghe thấy ghê quá, nhưng vẫn giả vờ
– Con ăn con sên đi
– Nó to quá, Minh không ăn được.
5. Mấy hôm nay nóng, nên ba hay đưa Minh đi bơi. Hôm nào đi về Minh cũng hớn hở khoe
– Hôm nay Minh đi bơi thích lắm mẹ ạ
Ba bảo đến bể bơi Minh nhảy nước, Minh lặn ngụp, Minh chạy loanh quanh nghịch nước làm mấy bạn cùng tuổi của Minh cũng chạy theo. Năm ngoái Minh còn sợ nước, ôm chặt ba Khu, năm nay thì như giặc nước rồi.
6. Minh thường xuyên sửa mẹ “mẹ nói ANH MINH chứ không phải em Minh”, rồi “Minh 3 tuổi rồi, Minh là preschooler rồi, ba Khu đừng mắng Minh”. Không phạt Minh là niềm hạnh phúc của ba mẹ rồi, Minh không phải nhắc mẹ đâu, nhưng mà Minh không ngoan thì vẫn phải ôm cột như thường thôi.