Chỉ có yêu thương

Này ba chàng trai của mẹ, mỗi ngày tình yêu của mẹ lại lớn dần theo tỷ lệ với lớn lên của 3 chàng trai đấy…Và ngạc nhiên chưa khi nó lại tỉ lệ nghịch với chiều cao của mẹ….

1. Chàng trai bé nhất: mẹ la oai oái mỗi lần con giơ chân lên đạp cho cho mẹ một cái bên đông, vươn tay lên hích mẹ một cái bên tây, mẹ bảo chàng út rằng, đừng thương mẹ quá mà đạp mẹ đau con nhé. Mặc dù chàng trai bé “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” thế mà mẹ lại rất vui, vì mẹ biết, con của mẹ đang lớn dần lên…cả nhà yêu con thật nhiều…

2. Chàng trai thứ hai: Con là anh hai đấy chàng trai ạ! Cái miệng đáng yêu của con lúc nào cũng bảo với mẹ là “Minh lớn rồi”. Mẹ cũng nghĩ con là chàng trai lớn trong nhà rồi đấy. Con tỏ ra rất người lớn khi chơi với các bạn, và con đã biết nhường các em bé hơn (mặc dù mẹ vẫn phải nhắc nhở con). Con đã biết tự đi vệ sinh, biết bày tỏ quan điểm của mình về yêu, ghét một cách rất đặc biệt. Chàng thủ thỉ “Minh yêu mẹ lắm” và chàng cũng lên giọng “Minh không thích mẹ phạt Minh”.

Mẹ yêu cái giọng nói tiếng Việt với dấu hỏi, ngã, nặng ngọng nghịu nhưng rất đáng yêu của con. Mẹ cảm ơn chàng trai thỉnh thoảng ghé sát tai mẹ phát âm mấy từ tiếng Anh “chuẩn” để mẹ học, và gật đầu hài lòng khi mẹ phát âm đúng. Mẹ yêu chàng trai của mẹ mỗi lần ăn đều nhớ đến ba và mẹ. Chàng đút cho ba một miếng, mẹ một miếng rồi mới đến chàng. Lúc nào chàng cũng phải “cái này của ba Khu, cái này của mẹ và đây là của Minh”. Hôm qua chàng con thêm một câu “cái này của em bé” làm mẹ rưng rưng hạnh phúc. Ăn cơm xong, chàng lễ phép chào ba mẹ “Minh ăn xong rồi, cảm ơn mẹ”, thỉnh thoảng chàng còn chua thêm “cảm ơn mẹ đã nấu cơm”, hôm qua chàng quay sang ba Khu “cảm ơn ba Khu đã nấu BBQ” (chả là hôm qua cả nhà ăn BBQ, và ba Khu làm đầu bếp!). Chàng đúng là “con vẹt” biết lựa hoàn cảnh để lên tiếng. Yêu chàng lắm lắm….

3. Chàng trai lớn: Chàng trai lớn nhất trong nhà của mẹ…Cảm ơn chàng trai đã cho mẹ hai chàng trai bé đáng yêu, giúp mẹ dạy dỗ hai chàng trai bé, và giúp mẹ hoàn thiện mình!. Chàng trai lớn luôn làm mẹ yên tâm và hơn ai hết, mẹ biết, cái bộ xuơng di động của mẹ cũng như cái thân cây khẳng khiu ngoài kia, mặc dù rất … khẳng khiu nhưng luôn tràn đầy nhựa sống và luôn là chỗ dựa vững chắc cho mẹ mặc mưa nắng của ông trời, và mưa nắng của mẹ ngày ngày tạt qua ….

Mẹ yêu 3 chàng trai của mẹ thật nhiều…

Sinh nhật con trai 3 tuổi

Thế là giai nhì của mẹ lên 3 rồi đấy. Sinh nhật giai hôm thứ 6 tuần trước nhưng đến giờ này giai nằm ngủ ngon lành sau 1.5 tiếng vật lộn thì mẹ mới lọ mọ viết cho giai.
Thứ 6, đúng ngày sinh nhật của con, mẹ bảo mẹ sẽ làm bánh, nhưng mẹ chẳng tự tin với cái đong đong đo đếm các thành phần của mẹ, nên ba mẹ mua cho Minh một cái bánh thật to mang đến lớp để con cắt bánh cùng các bạn. Minh vẫn chưa biết sinh nhật mình, vẫn chưa biết háo hức về sinh nhật. Mẹ phải giải thích mãi là hôm nay sinh nhật của Minh, mình mang bánh đến trường để Minh thổi nến cùng các bạn thì mới cắt được một loạt câu hỏi ngây thơ của con “mẹ ơi, sinh nhật Francis à?”, “”mẹ mang bánh cho bạn Francis à”…..Mẹ mang theo mấy cái mũ party và cây nến cho giai, các cô chụp ảnh các bạn ngoan và giai đứng thổi nến trông rất người lớn. Nhưng các cô in ảnh ra nên mẹ ko có ảnh để update ở đây, ngày mai mẹ mới mang cái ổ đến để các cô copy ảnh của giai vào.

Thứ 7, mẹ mời các anh các chị đến cắt bánh thổi nến ở nhà cho giai. Có anh Đạt, anh Tũn, anh Tí, anh Bi, chị Na, chị Lily, em Lâm, em Tâm đến chơi cùng giai vui ơi là vui, và giai được tặng bao nhiêu là quà. Mà quà nào cũng đúng tủ của giai, giai thích lắm, khoe với ba mẹ suốt, và đêm hôm ấy, con ôm mấy con robot trong trò lego, cái ô tô, mấy cái hình vào giấc ngủ. Chỉ có cái cần câu là ba Khu không cho giai ôm đi ngủ, ba bảo mai dậy ba cho đi câu cá. Thế là vừa mở mắt ra giai đòi ba Khu đưa đi câu cá luôn.

Kể từ hôm sinh nhật giai, câu mà giai hay sử dụng để cãi lý với mẹ nhất là “mẹ đừng phạt Minh, Minh lớn rồi, Minh 3 tuổi rồi đấy”, rồi giai giơ 4 ngón tay lên (thay vì 3, vì giai vẫn chưa biết làm thế nào để ngón út cụp xuống ;)). Giai cũng người lớn hơn hẳn thật nhé. Giai bảo mẹ “Minh lớn rồi, Minh tự đi toilet”, thế là giai tụt quần ngồi lên toilet, xong xuôi giai lấy giấy lau cẩn thật và kéo quần lên. Mặc dù giai tự đi vệ sinh được nhưng giai lại bị ướt quần nhiều hơn vì mải chơi.

Giai dạo này cũng hay nhắc nhở mẹ lắm. Giai bảo “mẹ ơi, mẹ đừng nói to như thế với Minh”, “mẹ ơi, Minh lớn rồi, mẹ đừng phạt Minh”, “mẹ ơi, mẹ đừng đánh cái bàn đau như thế” (chả là mẹ giận Minh, mẹ lấy cái gậy đặt lên bàn cộp một cái để dọa Minh)….nhìn chung là liến láu lắm.

Tối giai vẫn rúc vào với mẹ! Ngủ một mình được nửa đêm, giai tỉnh dậy là bò sang phòng ba mẹ ngủ giai đoạn 2. Thỉnh thoảng giai vẫn còn quên, đưa tay sờ ti mẹ, mẹ nhắc nhở giai đối đáp luôn “Minh không sờ ti mẹ, chỉ em bé sờ ti mẹ thôi, Minh ôm cổ mẹ đấy”, giai còn lấp liếm “Minh đang sờ em bé”, rồi đưa tay xoa bụng mẹ. Dạo này giai còn có trò “Minh gối tay cho mẹ” rồi đưa tay xuống cổ mẹ, ôm rất tình cảm. Mẹ được Minh ôm, ngửi cái mùi thơm thơm trẻ con của con thích ơi là thích. Giai rất thích mẹ kể chuyện hai anh em nhà vịt, hai anh em nhà heo con. Toàn chuyện mẹ bịa ra để Minh làm quen với em bé, thế nhưng khi mẹ kể vịt anh đưa vịt em đi câu cá ngoài hồ, thì Minh bảo mẹ ngay “em bé chưa được đi câu đâu, nguy hiểm lắm, chỉ có ba Khu và Minh thôi”. Đúng là thế thật rồi còn gì nhỉ? Mỗi lần mẹ gọi giai “chó con của mẹ”, giai bảo “Minh là Minh thôi, Minh không phải là chó con đâu”. Đã thế, có hôm giai bảo mẹ “mẹ là chó con của Minh”. Bó tay con!

Minh đi học 3 ngày, và ở nhà với mẹ 2 ngày. Minh gần mẹ hơn, còn mẹ thấy Minh chững chạc và người lớn hơn rất nhiều. Trước con đi trẻ cả ngày, tối về có ít thời gian quá, mẹ chưa hiểu hết được con, giờ con ở nhà nhiều hơn, mẹ ngạc nhiên vì thấy con biết rất nhiều thứ. Mẹ tưởng là mẹ yêu Minh không thể yêu hơn được nữa, nhưng hóa ra không phải, mỗi ngày mẹ lại thấy yêu con nhiều hơn….(mẹ phải xem mẹ có còn yêu ba con được nhiều hơn mức hiện tại nữa không Minh nhỉ?).

Mới ngày nào Minh còn bé tẹo, nằm trên ngực để ba sưởi ấm trong lúc chờ mẹ ở phòng hồi sức, giờ con trai đã 3 tuổi rồi. Sắp tới Minh lại được thêm một món quà “em bé” nữa, thời gian chắc còn trôi qua nhanh hơn với ba mẹ. Mỗi ngày con mỗi lớn, mỗi ngày con mang đến cho ba mẹ thêm bao nhiêu niềm vui, mỗi ngày con dạy ba mẹ thêm bao điều về cuộc sống, dạy ba mẹ trân trọng cuộc sống, hạnh phúc với gia đình và hơn hết, con là người bạn đường rất đỗi đáng yêu, rất đỗi vô tư, và cũng là cái đích đến của ba mẹ….Yêu con thật nhiều….

Hoàn hảo

Chồng bảo “Cài gì em cũng muốn theo ý em, cái gì “hoàn hảo” là phải theo ý em”. Chồng bình thường rất dễ tính, và mình thì chẳng nghĩ là khi phát biểu câu đó chồng “cố tình” làm mình “phải” suy nghĩ.

Ừ, thì chồng chỉ phát biểu cái chồng nghĩ thế thôi, nhưng tại sao mình lại nghĩ nhiều đến thế nhỉ?
“Hoàn hảo” rốt cuộc lại là sao? Mức độ nào là “hoàn hảo”? Tại sao cái yêu cầu “hoàn hảo” của mình lại làm chồng khó chịu?

Nếu đã là “hoàn hảo” như thế có nghĩa là đạt đến mức tốt nhất rồi, và điều đó cũng có nghĩa là mọi người hài lòng với những cái gọi là “hoàn hảo”, tại sao chồng lại cảm thấy không vui về điều đó?

Nếu thế “hoàn hảo” là cái không “hoàn hảo” rồi còn gì nhỉ? Vậy tại sao chồng và mình không tìm ra một điểm chung thay vì hỏi lẫn nhau “vì sao lại phải thế”. Ngẫm nghĩ lại, mức độ hài lòng có lẽ quan trọng hơn cái được gọi là “hoàn hảo” kia.

Thôi thì lần sau mình sẽ bảo chồng “em thấy nó vừa lòng hơn nếu…..” thay vì nhấm nhẳng “nó phải như thế này mới đúng, mới hoàn hảo…”

Và thôi thì chồng cũng đừng nhăn mặt vì bà vợ khó tính, mà chỉ cần bảo rằng “vợ anh hài lòng thì anh chiều”, như thế chồng nhé.

Mà chồng ạ, có phải vì ở với nhau lâu ngày thì mình cũng đòi hỏi mức độ “hài lòng” (hoặc “hoàn hảo”) cao hơn không anh? hay chỉ đơn thuần, mình tìm thầy ít điểm để “hài lòng”?