Chuyện của ba Khu

Ba Khu ít chuyện lắm (chứ không nhiều như Minh và mẹ đâu), thế nhưng hôm nay mẹ cũng tìm được vài chuyện để kể đấy.
Chuyện thứ nhất:
Ba đã đóng xong cái giá trong gara cho mẹ chất đồ. Theo nguyện vọng “để dành” của mẹ, cái gara gần như đã đầy kín những thứ mà đến giờ mẹ cũng chẳng biết là thứ gì. Mẹ bàn với ba “giá như mình có cái giá thì sẽ đỡ bề bộn hơn”, thế là mẹ chọc đúng chỗ ngứa “nghề”của ba. Ba hăm hở mua gỗ, mua đinh và bắt đầu cưa cưa đục đục mất 3 buổi tối thì hoàn thành 2 cái giá treo cho mẹ. Thế là mẹ tha hồ chất đồ, toàn những đồ chắc nửa thế kỷ nữa mẹ mới dọn thêm một lần và vứt đi. Thế mới biết ba cũng chiều mẹ làm cả cái thùng rác hoành tráng cho mẹ Minh nhỉ?
Chuyện thứ 2:
Tiếp ngay sau cái giá treo ở gara là cái sàn gỗ gara. Ba hì hụi mua gỗ về và lát cái gara nhằm phục vụ cậu con trai suốt ngày thích đá bóng và bày đồ chơi khắp mọi nơi trong nhà. Mất 2 ngày vừa phục vụ 3 mẹ con, vừa lát gỗ thì ba hoàn tất. Ba làm cái sàn xong, cái gara trở thành cái phòng đẹp nhất trong nhà, rộng rãi, sạch sẽ, sàn gỗ bóng loáng. Ba làm xong buổi chiều, tối hai ba con ra chiếm hữu cái gara luôn, ba thì mắc võng, Minh thì vác mấy hộp đồ chơi ra bày. Mẹ lại phải sở hữu cái phòng khách và 3 cái phòng trống trên nhà mặc dù mẹ cũng muốn tranh dành chủ quyền cái gara với 2 ba con lắm.
Nhà mình cảm ơn bác Đức, bác Quân, bác Long, chú Minh… đã cho ba cháu mượn đồ nghề và giúp ba cháu khuân vác đồ trong gara nhiều ạ.
Chuyện thứ 3:
Chuyện này là của mẹ, nhưng có dính tí ba vào nên mẹ kể luôn ;). Mẹ toàn bàn lùi khi ba đưa ra ý bất kỳ ý kiến nào. Mẹ vẫn luôn cho rằng mình là người “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” nhưng dạo này mẹ trở thành “lâu lâu mới hiểu” những sáng kiến của ba. Mà ba thì là người sáng kiến lúc nào cũng chực tuôn ra chờ mẹ phê duyệt. Thế là mẹ chở thành “mụ đàn bà”, ba vừa phát biểu câu trước, mẹ chưa cần biết sẽ đi đến đâu, nhưng câu sau là mẹ cắt ngay “không”. Mãi hôm rồi ba mới nhẹ nhàng nhắc nhở “em đã nghe anh nói hết đâu”. Mẹ mới ngớ ra, đúng là mẹ toàn cắt cái rụp một cái ngay trước miệng ba. Trước đây mẹ không có như thế đâu đấy, mới phát hiện ra là triệu chứng này vừa xuất hiện gần đây. Lý do là mẹ thấy ba vất vả quá. Đi làm cả ngày, đưa đón vợ con, tối về lại tắm giặt cho con, đêm lại túc trực với Minh vì dạo này ba mẹ quyết định cho Minh ra ngủ riêng, mà Minh hay dậy đêm….nhìn chung là mẹ nhìn ba suốt cả ngày loay hoay mẹ sót ruột quá, nên cứ hễ ba bảo làm gì là mẹ gạt ngay đi. Thế nhưng, có lẽ mẹ quên mất là nhìn cái mặt hạnh phúc của mẹ khi thấy ba ba hoàn thành môt dự án nào đó cũng đủ làm ba cảm thấy hết mệt nhọc (mẹ tưởng tượng thế :)). Ba đừng trách mẹ ba nhé. Minh và mẹ rất vui khi nhìn thấy thành quả lao động của ba đấy.
Đấy, ba chẳng có nhiều chuyện để kể đâu, nhưng ba lại là cái bồ đựng chuyện trong nhà cho cả Minh và mẹ. Cái bồ nhớ giữ gìn sức khỏe để còn có sức chịu đựng cao nữa nhé.

One thought on “Chuyện của ba Khu”

  1. Thế nhất bạn rồi còn gì, được chồng iu thương chiều chuộng thế còn mún gì nữa, keke. Yêu cái gia đình nhỏ và hạnh phúc của bạn quá. Minh dạo này thế nào bạn? chắc líu lo suốt ngày nhỉ, hehe, phải có 1 người líu lo cùng bạn chứ ko bạn xì-trét vì chồng ít nói, haha. Bé con trong bụng thế nào? có quậy mẹ Uyên không? Cả nhà take care nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded