Đối thoại của Minh

Chuyện thứ 1:
Cô Nanu ghi trong nhật ký của Minh:
Minh chơi với 2 con hươu cao cổ, một con bé Minh gọi là Baby và một con lớn Minh gọi là daddy. Minh đặt con hươu bé bên cạnh con lớn và bảo “”sit next to daddy giraffe” (Ngồi xuống cạnh ba đi). Lúc sau Minh đặt con hươu con lên lưng hươu ba và bảo “baby giraffe hop on daddy’s back. Look, it’s funny, baby giraffe careful” (Con trèo lên lưng ba đi, xem kìa, thật là buồn cười, con cẩn thận nhé). Không may hươu con bị rơi xuống khỏi lưng hươu ba, thế là Minh nhặt lên và bảo “oh No, you ok?” (Ồ không, con không sao chứ). Haha, con trai cũng nhiều chuyện phết. Minh hỏi mẹ: – Mẹ ơi, mẹ ăn hạt không (tay Chuyện vặt ghép lại’
Minh cầm nắm hạt pine nut và bảo “”Mẹ ăn không? Minh bóc cho mẹ nhé” (Mẹ cảm động quá)
Minh tự khen mình: – Mẹ ơi, Minh giỏi quá ta (ha ha, cái từ “quá ta” chả hiểu Minh học lúc nào)
Minh tự giác nói cảm ơn mỗi lần ba Khu giúp Minh. Thế nhưng tricky hơn, cậu còn dài giọng “thank you” rất là điệu. Mẹ chịu không nổi.
– Nước đang đi vào trong này (đấy là Minh tả cho mẹ nghe nghi Minh dùng ống hút để uống nước).
Minh giở sách ra và đọc “one upon a time, a dinosaur daddy, dinosaur mummy and baby dinosaur Minh”, sau đó cậu tiếp tục giở sách và đọc tên một số loại khủng long (mà mẹ cũng chẳng thể nào nhớ tên nổi).
Sáng ngủ dậy, mẹ đang quay mặt vào ôm ba, Minh muốn mẹ quay lại phía Minh, thế là Minh kéo mẹ và bảo “mẹ đừng quay mặt vào tường, mẹ quay mặt giống ba Khu”. Không hiểu con học ở đâu cái từ “giống” ở đâu mà sử dụng rất thành thạo. Vì nếu mẹ quay mặt giống ba thì có nghĩa là mẹ quay lưng lại với ba Khu và quay mặt lại với Minh.
Chị Trang sang chơi với em, chị xếp hình và đọc sách Minh nghe, Minh rất thích chị, trong lúc cao trào Minh khen chị: – Chị giỏi quá, và sau đó cậu bảo chị : – Chị Trang so funny (cái này thì Minh không biết diễn đạt bằng tiếng Việt như thế nào, nhưng ý cậu khen chị là chơi với chị rất vui).
Minh sáng tác bài hát “Cu li cu li chúng mình vui quá, Cu li cu li chúng mình vui nhiều” Mẹ chịu không biết Minh học bài

“vạn sự khởi đầu nan”

Ba vẫn thường dạy con “vạn sự khởi đầu nan”. Cũng không biết từ bao giờ con thấy mình sợ khi bắt đầu một việc gì mới.
Mơ ước của con vẫn nhiều, nhiệt tình của con vẫn đầy ắp, nhưng con không biết bắt đầu từ đâu. Mọi thứ mông lung, đôi khi con tự cho rằng, tri túc cũng là một điều tốt. Nhưng nếu dằn mình vào “tri túc” thì đó không phải là “tri túc” phải không ba?
Con đã có gần hết những điều con muốn, con có một gia đình hạnh phúc, một cuộc sống ổn định. Con hạnh phúc trong cái tổ của mình. Nhưng xung quanh con, vẫn còn nhiều tổ ấm thiếu hơi ấm. Con muốn mang nhiệt huyết của con để làm một ngọn lửa, không cần phải sưởi ấm tất cả, nhưng một vài thôi cũng đủ làm con hạnh phúc. Những người con yêu quý, những người ở xa nhưng thật gần và những người ngay bên cạnh con…
Con sợ một quãng đường dài….
Con sợ mình không có đủ dũng cảm, không đủ yêu và tin tưởng con đường của mình để đi, và đi……….
Con sợ …
Con hèn quá….
Con bắt đầu từ đâu bây giờ???????