Chữa bệnh này như thế nào?

Căn bệnh thâm căn cố đế của mình là NGẠI. NGẠI làm người khác phải suy nghĩ. NGẠI bày tỏ quan điểm (đôi khi cũng không phải là củ chuổi lắm đâu, thật đấy :)). NGẠI đứng lên bảo vệ mình….Nhìn chung là NGẠI.
Mình nghĩ đó là do cách sinh hoạt, và cách giáo dục của gia đình, trường lớp…lâu dần thành thói quen, bản tính. Một trong những điều các cụ dạy là “con có khóc thì mẹ mới cho bú”, thế nhưng học bao nhiêu câu tục ngữ mình cũng chả học được cái gì có tính thực hành cả. Đặc biệt là cái câu tục ngữ kia.
Chuyện là thế này. Đến kỳ tăng lương, mình đến thỏ thẻ với xếp rằng mình muốn “nhảy bậc”, đấy là thay vì tăng một cấp, mình tăng 2 cấp. Thế nhưng mình chỉ in cái mức lương ra và bảo, nếu tăng một cấp sẽ như thế này, tăng 2 cấp sẽ đến đây. Thế rồi mình chẳng trình bày thêm gì cả, còn xếp chắc thấy chưa đủ sức thuyết phục nên bảo, để xếp hỏi thêm Mr A, Ms B vì họ cũng trả một phần lương.
Ơ hơ, trong đầu mình đã xắp xếp gọn gàng những điều cần nói. Này nhé:
1. Xếp xem, cái dept của mình có nấy người, so với các dept khác, thì người ta phần lớn là làm full time, hoặc ít người hơn dept của mình thì cũng cần một người làm ít nhất 21 tiếng, em chỉ làm có 17.5 tiếng, mà lúc nào xếp cũng thấy em xong việc và nhởn nhơ hỏi thêm việc. Tình hình là em làm việc hiệu quả nên mới được như thế, chứ chả phải là không có việc gì làm đâu xếp ạ. Từ finance, HR đến students, visitors, travel, conference….cái quái gì cũng đến tay em cả, em chỉ không đưa cho xếp vì em chả muốn phiền xếp nếu em có thể thu xếp được thôi. Thế nên xếp nghĩ là ít việc cho em :) Oan em quá.
2. Lương của em lại còn thấp nhất nữa (em đoán thế, vì em mới vào làm mà, cái này thì không có ý định nói với xếp)
3. Đấy, xếp xem, mình em làm 2 depts em cũng làm ngon ơ…cái dept em làm giúp này chỉ bận rộn bằng 1/2 công việc của cái dept chính thức của em mà em đang xin tăng lương đấy. Thế là lương còn cao hơn em…Em còn thời gian ngồi typing cái này là xếp biết em rảnh rỗi thế nào rồi còn gì…
Thế nhưng mà cuối cùng HR bảo là không nhảy bậc được mà xếp cũng tin. Em thì chả tin, chỉ vì xếp thấy em con nhỏ, lại còn máu me đi học, rồi làm việc thảnh thơi…Em nói với xếp nhé, chỉ vì em làm việc và xắp xếp thời gian hợp lý thôi chứ chả phải là em ít việc đâu. Thay vì mỗi ngày 1 tiếng trà thuốc, em phẩy tay với nó. Rồi em kết hợp cái này với cái kia nên mới được như thế.
Đấy, em xứng đáng tăng vài bậc, chứ còn thêm hai bậc như em đòi hỏi thì em nghĩ đâu có quá đáng nhỉ? Thế mà em chỉ được tăng có 1 bậc.
Nói thật là mình cũng chả kể tội xếp đâu, mà mình bực với chính bản thân (đấy, lại tự trách mình thay vì lên xả một trận cho xếp hiểu). Nếu mình không NGẠI, mình đủ dũng khí ngồi xuống phân tích cho xếp thấy, chắc xếp tăng mình lên vài bậc chứ chả ít, mình còn đầy ví dụ những cái mình đã làm để liệt kê ra cho xếp đấy. Thế nhưng mìnhlại bảo là “không sao” rồi điên tiết với cái NGẠI của mình.
Hây, già rồi mà mình vẫn chả học được gì về cái khoản này, sau này mình sẽ dạy con cách khác chứ chẳng để nó thiểu tự tin như mẹ nó đâu.
Nói đi nói lại chữa bệnh này của mình như thế nào bây giờ?

2 thoughts on “Chữa bệnh này như thế nào?”

  1. Never too late em ơi. Quay lại nói chuyện với boss đi, nếu nói chuyện trực tiếp mà NGẠI thì email đi. Bảo tao lúc nãy nghĩ là ok nhưng giờ lại thấy ko ổn. Rồi liệt kê mấy lý do trên đây ra. Chị nghĩ HR bao giờ cũng bảo ko, hoặc họ sẽ hỏi boss em và boss em bảo ko cần tăng lương. Nhưng nếu boss thật sự cần em mà em đòi hỏi thì boss sẽ phải đấu tranh với HR để giữ được em đó.
    You will never get what you don’t ask for. If they say no, you are not worse off than before.

  2. Giang thân yêu ơi, em không nói nữa chị ạ. Dạo này boss bận quá, em cũng mệt mỏi nên toàn đến trễ thôi. Để thêm tẹo thời gian nữa….Em cũng đang xin xếp đi học nên ngậm miệng thêm một thời gian nữa chị ạ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded