Minh của mẹ

Minh của mẹ dạo này người lớn quá. Càng ngày mẹ càng thấy yêu con hơn, mà mẹ cũng chẳng hiểu vì sao lại có từ “hơn” ở đây. Mẹ luôn nghĩ mẹ yêu con ở mức cao nhất, nhưng càng ngày mẹ càng thấy con mở rộng cái múc cao nhất ấy để mẹ đạt được kỷ lục cao hơn. Cảm ơn con đã mở rộng cái giới hạn của mẹ.
Mẹ cho Minh ăn bánh trên đường về, con cầm một cái trên tay, nhưng nhất định đòi lấy thêm cái nữa, mẹ bảo Minh ăn hết rồi mẹ cho nữa, nhưng con không chịu, cứ nhất định đòi thêm. Mẹ xuống nước đưa hộp cho con lấy thêm cái nữa, Minh cầm lên rồi đưa cho mẹ và nói “Mẹ ăn đi”. Mẹ vui quá, thế nhưng Minh vẫn chưa hết, lấy cái nữa đưa cho ba.
Đêm hai mẹ con thủ thỉ “Minh yêu bà không”, Minh trả lời “Có ạ”. Mẹ tiếp “Minh yêu mẹ không”, Minh trả lời “Có ạ”, “Minh yêu ba Khu không” “Có ạ”, mẹ chuyển chủ đề “Minh uống sữa không?” Minh trả lời ngay “không ạ”. Mẹ chỉ muốn thử xem Minh có thực sự hiểu “có ạ” không, và Minh vượt qua bài thử của mẹ ngay lập tức.
Tuần trước nắng ấm, mẹ đưa Minh ra biển chơi, đi cùng nhà bác Thu. Minh khoái chơi với anh Bi lắm, mà chẳng hiểu sao anh Bi để lại một ấn tượng rất mạnh trong Minh, lúc nào Minh cũng nhắc anh Bi, đi đâu gần đến chỗ nhà anh Bi là Minh nhắc. Bác Thu và bác Quân cũng chiều Minh, thế nên trước khi đi ngủ, anh Bi, bác Thu và bác Quân nằm trong danh sách Minh liệt kê, mẹ thấy Minh ê a “bác Thu”, mẹ mới hỏi “Minh yêu bác Thu không?” Minh trả lời ngay “có ạ”. Hi vọng nhà bác Thu sớm có cô con gái nhé.
Minh rất tình cảm, hay ôm cổ mẹ rất chặt, và thơm lên má mẹ.
Mẹ bảo đau là Minh xoa xít tít mù, hôm mẹ đau bụng, Minh toàn ngồi bên, rồi lấy tay xoa bụng cho mẹ, chừng như mỏi tay, con dừng lại mẹ thử bảo “mẹ vẫn còn đau lắm”, Minh trả lời “Minh xoa” rồi lại xoa tiếp. Mẹ cảm động con trai quá.
Minh cũng ngoan lắm, ba bảo Minh cũng nghe lời. Thế nhưng thỉnh thoảng Minh vẫn bị ba Khu phạt đứng góc tường.
Mẹ yêu Minh lắm ý.