Không ngủ được

4am Mẹ vẫn chưa ngủ được, ba Khu thì ban này bật máy điện thoại lên kiểm tra giờ, thế là mẹ biết ba cũng chưa ngủ được! Không biết vì sao, nhưng có lẽ cả hai đều đang háo hức, lo lắng và đủ mọi thứ linh tinh trong đầu.
Mai là ngày hoàn thành thủ tục và giao chìa khóa nhà. Thứ 6 là nhà mình chuyển vào nhà mới. Mọi thứ đã được sắp xếp và chuẩn bị đúng theo kế hoạch! Thế nhưng cái feeling thì chẳng theo kế hoạch gì cả! Mẹ chẳng tưởng tượng được mọi thứ lại nhanh đến thế, mất hai tuần để quyết định mua nhà, và 2 tuần để tìm nhà và quyết định mua!
Thế là nhà mình có nhà rồi đấy Minh ạ, cái nhà đầu tiên ba mẹ tự mua được cho mình! Sự cố gắng của ba mẹ cuối cùng cũng ra một thành quả! Mẹ thật sự là rất vui. Không biết Minh có thích như mẹ không? Mẹ tin là Minh sẽ thích. Mẹ sẽ cho Minh được treo tất cả những tranh hoa quả, con vật lên tường. Minh sẽ được leo lên leo xuống cầu thang đến khi nào Minh chán thì thôi. Mẹ sẽ cho Minh tự trang trí cái phòng của con, khi con có thể làm được :D! Còn ba Khu sẽ có cái gara để làm những cái ba Khu thích, và ba Khu có thể cải tạo cái gì ba muốn (dưới sự đồng ý của mẹ, haha).
Mai nhà mình sẽ nhận được chìa khóa, đồ đạc cũng đã được pack gần hết để chuyển đi. Mọi thứ đã được lên danh sách sẵn sàng. Vậy mà mẹ vẫn chẳng ngủ được, ba Khu chắc cũng thế.
Mẹ rất vui! Nhưng cũng mệt quá. Mua nhà xong là hai vợ chồng mua sắm tủ lạnh, máy giặt, giường…..gần như từ A-Z nên cả 2 tháng vừa rồi hai vợ chồng cứ như con thoi. May mà ba Khu làm mọi thứ rất khoa học nên cũng giảm thiểu thời gian và công sức. Thế mà vẫn đuối như quả chuối chín!
Chỉ còn đêm nay ở nhà này rồi nhà mình chuyển sang nhà mới. Mẹ chưa biết Minh có quen không, nhưng mẹ hi vọng con trai mẹ sẽ sớm thích nghi.
Cảm ơn ba Khu thật nhiều và cảm ơn Minh đã cho ba mẹ động lực để cố gắng.
Minh của mẹ người lớn chưa
DSC_0362
Mà Minh nói được nhiều lắm rồi, nói các dấu tiếng việt “chuẩn không cần chỉnh”” (có chỉnh một tẹo ;)). Minh hát hò thì cười mẹ cừoi vỡ bụng. Cảm ơn con trai luôn mang lại nụ cười đến cho mẹ,

CON LÀ MỘT THỰC THỂ TÁCH RỜI

(Đông Vy)
Đó là lúc tôi nằm trên bàn sanh, cắn răng đợi bác sĩ khâu tầng sinh môn. Tôi thở một hơi dài, thầm nghĩ : “Mình có một đứa con! Kỳ diệu sao, đứa trẻ bé bỏng và xinh đẹp đó thuộc về mình!”.
Và ngay lúc đó, khi tôi nhìn con đang được cô y tá cân đo dưới ánh đèn vàng sưởi ấm, thậm chí còn chưa thẩm thấu hết niềm hạnh phúc đang dâng tràn, trái tim tôi chợt đau nhói với ý nghĩ “Mình sai rồi!”.
Khi bạn có một ngôi nhà, có nghĩa là bạn sở hữu một ngôi nhà. Bạn được quyền bán đi, xây lại, sơn tường, phá cửa…Nhưng khi bạn có một đứa con, không có nghĩa là bạn sở hữu đứa con của mình. Ta hoàn toàn không có quyền chi phối cuộc đời con mình, theo những cách ta hằng mơ tưởng. Quyền duy nhất mà ta có, là yêu thương.
Ngay phút đầu tiên nhìn thấy con trai mình, tôi đã nhận ra điều đó. Con không thuộc về tôi. Con là một thực thể tách rời.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù chỉ dài 49cm và nặng chưa đầy 2,7kg, nó cũng không thuộc về tôi, không thuộc về ba nó hay bất cứ ai khác.
Đứa con bé bỏng của tôi. Dù tôi có thể tự hào đã nuôi dưỡng nó suốt 6 tháng trời hoàn toàn bằng sữa mẹ, và vẫn không dứt sữa cho đến hơn hai năm sau, thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Dù khi ba tôi vào Sài Gòn thăm cháu ngoại đầu lòng, đã thốt lên rằng: “Ôi, hình như con người là sinh vật yếu ớt nhất trên trái đất! Con chó con một tháng đã biết đi, còn con người một tháng vẫn nằm khóc oe oe thế này, lệ thuộc hoàn toàn vào người khác!” thì nó vẫn không thuộc về tôi.
Ngay từ lúc chào đời, con chỉ thuộc về chính bản thân nó mà thôi!
Nhận thức đó ngày càng trở nên mạnh mẽ, và khắc sâu trong trái tim tôi. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con nhìn đời theo đúng cách ta nhìn. Vì con không thuộc về ta, ta không thể trả giá thay khi con phạm sai lầm. Vì con không thuộc về ta, ta không thể bắt con phải thực hiện ước mơ của chính bản thân ta.
Và…vì con không thuộc về ta, ta không thể đau đớn thay khi con đau đớn.
Khi tôi đọc blog của Ben, nhận thức đó trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi hiểu được nỗi đau của người mẹ ấy, và những người mẹ khác nữa có con đang đau bệnh. Giá như con thuộc về ta, như cái tay, cái chân, để khi nó trầy xước thì ta đau thay nó. Nhưng không được, không phải, con không thuộc về ta. Ta có thể ở ngay bên cạnh, đồng hành và yêu thương. Ta có thể động viên, la mắng, giải thích, ôm ấp, cười hay khóc cùng con. Nhưng ta không thể vui buồn, nhận thức, học hỏi, hạnh phúc, đớn đau, dũng cảm, chịu đựng hay khôn ngoan thay con được…
Vì con là một thực thể tách rời. Nhận thức ấy nhiều khi làm ta buồn không thể tả, làm ta đau nhói trong tim, nhưng nó giữ cho ta tỉnh táo.
Khi tôi làm một cái sticker cho tủ sách gia đình, in tên hai vợ chồng. Có người đã hỏi: “Sao không in cả tên Thuyên? Vì những cuốn sách này rồi cũng thuộc về nó thôi mà!”. Tôi trả lời: “Đúng vậy, những cuốn sách này và nhiều thứ khác rồi sẽ thuộc về Thuyên, cũng như những đứa em của nó sau này. Nhưng nếu nó muốn, nó sẽ phải tự in tên mình ”
Sau này tôi cũng sẽ nói với con tôi như vậy. Ba mẹ có thể sinh con ra, nhưng không thể sống thay con được. Ba mẹ có thể đặt cho con một cái tên đẹp, nhưng sẽ không tạo nên danh tiếng thay con. Ba mẹ yêu thương con hơn bất cứ thứ gì trên đời, nhưng những lời con có thể nói với thế giới này, ba mẹ sẽ không nói thay con!
Cũng như tất cả mọi người, con là một thực thể tách rời. Vì thế, hãy có trách nhiệm với chính bản thân mình!