Phép thử của chồng

Chồng lúc nào cũng mẫu mực, lúc nào cũng thương vợ con, và đặc biệt là chưa bao giờ phàn nàn một câu nào về vợ (mà đến tai vợ) ngoại trừ cách chiều con, và sự đãng trí của vợ. Ấy thế nhưng thỉnh thoảng chồng cũng làm phép thử xem vợ có đáng…không phàn nàn hay không!
Chồng thử vợ bằng cách thỉng thoảng cho hai mẹ con ở nhà với nhau 1 tuần, 2 tuần xem sao. Kể từ khi mẹ sinh Minh ba Khu thử mẹ cũng kha khá rồi. Một tuần ba đi Snowy Mountain, 1 tuần đi NSW, thỉnh thoảng lại vài ngày, giờ là 2 tuần đi Đức và về VN. Kế tới là tháng 7 ba lại đi Cain nữa. Ô hô, mẹ chuẩn bị tinh thần rồi đấy ba Khu nhé.
Những lần trước ba đi, Minh đến trường xô bạn, đẩy bạn, la hét và chả thèm nghe ai. Về nhà cũng quậy mẹ tưng bừng. Mẹ sáng đưa Minh đi, chiều đón Minh về, lúc nào cũng tưng bừng khói lửa, mẹ cũng la hét om xòm cùng Minh. Ha ha, chả biết Minh học từ mẹ hay mẹ học từ Minh
Lần này Minh có vẻ người lớn hơn, mẹ cũng có kinh nghiệm hơn. Minh không còn “hoang dã” (như các cô bảo, he is so wild) nữa, mà thay vào đó rất đàng hoàng, rất…con trai. Sáng ngủ dậy hai mẹ con tập thể dục buổi sáng bằng cách vật nhau để thay tã. Minh ngủ dậy rất ngoan, việc đầu tiên là cười chúm chím một cái. Hiếm khi mẹ thấy Minh khóc khi ngủ dậy, trừ khi bị mẹ đánh thức một cách hơi bạo động, nhưng chỉ í ẹ một cái là lại cười ngay. Thế nhưng mà khi mẹ thay bỉm thì ôi thôi chàng ta chổng mông, quay bên này, vật bên kia, chuồn lên chuồn xuống. Thay xong bỉm và quần áo cho Minh thì mẹ vã hết cả mồ hôi, mặc dù thời tiết buổi sáng của Can cũng chả ấm áp gì nếu không nói là rất lạnh.
Xong quả bỉm là xong một việc lớn, mẹ lao vào chuẩn bị nấu đồ cho Minh ăn trưa. Khẩu vị của cậu cũng đáng phải bàn. Không ăn cùng một món hai ngày liên tiếp. Thế là ngày nào mẹ cũng phải nấu đồ khác nhau, và ngày nào cũng phải có một chai canh rau. Chuẩn bị 1 hộp hoa quả, sữa, bánh trái, cheeses, một hộp ăn trưa cho mẹ, rồi đồ ăn sáng cho hai mẹ con. Ăn sáng xong là hai mẹ con cắp nhau ra xe + thêm 4 cái túi đồ ăn trưa, quần áo, túi xách. Trời, mẹ sắp thành super woman rồi!
Hai mẹ con đến trường, thả con vào lớp, bỏ đồ ăn ra, dặn dò các cô cho con xong mẹ lại chạy đi làm. Đã thế dạo này mẹ còn hoành tráng đến mức sáng làm ở một trường, chiều sang trường khác làm. Ô hô, nhiều lúc mẹ cũng đáng giá thấp khả năng của mẹ phết! Mọi người thỉnh thoảng vẫn trêu mẹ định lên làm Hiệu trưởng ANU hay sao mà chỗ nào cũng thấy mẹ! Mẹ thì cho rằng đó là cách “survive” một cách enjoyable. Thế nhưng mệt đứt hơi, đặc biệt là thời điểm này chuẩn bị cho sinh viên vào kỳ học mới. Bận điên!
Minh hay lắm nhé, mẹ thả Minh vào lớp, rồi mẹ chuẩn bị đồ cho Minh xong là Minh chào mẹ dõng dạc “bye bye”, vẫy vẫy tay chào cho đến khi mẹ đóng của phòng lại. Minh làm gì sau đó mẹ chẳng biết, nhưng mẹ biết là Minh rất ngoan, và chịu chơi.
Chiều mẹ lại đón Minh về, hai mẹ con lại tay đùm tay nắm ra về! Nấu cơm, cho con ăn, nói chuyện với ông bà, rửa bát, thay quần áo cho Minh đi ngủ, Minh chào ông bà night night kiểu rất Minh, mẹ đọc sách Minh nghe…rồi hai mẹ con lăn đùng ra ngủ.
Sáng ra lại một ngày mới!
Cuối tuần mẹ đưa Minh ra park chơi, con chạy trước, mẹ chạy sau, chạy từ đầu park cho đến cuối park hai mẹ con mệt đứt hơi, về đến nhà con ngủ khì, mẹ chuẩn bị đồ ăn trưa. Dậy lại đi shopping mua đồ ăn trong tuần. Về lại nấu ăn…..Mẹ thì thở ra cả mũi cả tai, trong khi đó con trai vẫn vô tư, vẫn chạy khắp nhà, hát inh ỏi, gảy đàn tưng tưng và ôm chân mẹ.
Hai tuần rồi mẹ cứ như con thoi. Công việc ở trường thì bận rộn, cộng thêm vai trò nanny, mummy, cleaner, daddy….Mẹ vẫn chả hiểu sao mẹ vẫn hớn hở được.
Mẹ hớn hở được vì sáng nào Minh cũng ôm cổ mẹ, mở mắt ra là Minh cười chúm chím rất tricky với mẹ. Mẹ thấy như mẹ gần Minh hơn, mẹ dành nhiều thời gian để thấy sự phát triển của Minh hơn. Mẹ dạy Minh nói, và mẹ thấy buồn cười mỗi lần con phát âm, mỗi lần con hát. Yêu lắm ý! Những điều này nếu ba Khu ở nhà thì mẹ ít khi để ý lắm!
Đặc biệt là mẹ đi làm sớm hơn. Sáng nào hai mẹ con cũng ra khỏi nhà từ sớm, mẹ đưa Minh đi học rồi đến chỗ làm, đỗ xe xong đi bộ vào mà vẫn không bị trễ. Chả bù cho ba Khu ở nhà, hôm nào cũng thả mẹ ngay trước cổng, rồi mới đưa Minh đi học, thế mà cả nhà hôm nào cũng trễ. Thế thì việc bị trễ là do ba Khu rồi!
Mẹ sắp hoàn thành bài test của ba Khu rồi, và mẹ nghĩ là mẹ hoàn thành bài test khá suất xắc. Mẹ phải cảm ơn Minh rất nhiều vì Minh rất hợp tác với mẹ. Minh luôn làm mẹ vui, và luôn làm mẹ thấy hết mệt mỏi mỗi khi nhìn thấy con. Cái miệng con cười, sự tự giác, tự tin và sự hóm hỉnh của con làm làm mẹ thấy hạnh phúc. Mẹ cũng phải cảm ơn ba Khu là cho mẹ cơ hội để “thể hiện” sự độc lập và khả năng mà mẹ luôn không tin là mình có. Mẹ biết thêm một điều là mẹ chưa dựa dẫm vào chồng đến chả làm được gì.
Và mẹ cũng khám phá ra một điều, hai mẹ con mình cũng hợp cạ nhau phết, ba Khu không nhanh về thì có khi…lỡ mất bữa tiệc vui con trai nhỉ?
Nhưng nói gì thì nói, mẹ mong ba Khu về lắm rồi, chỉ còn 2 ngày nữa thôi mà sao thấy dài như 2 tuần vừa rồi. Cái kiềng hai chân đứng thì cũng được, nhưng để cho nó vững, phải cần cái chân thứ 3 con trai nhỉ?
Con trai của mẹ lớn chưa

DSC_0222

3 thoughts on “Phép thử của chồng”

  1. Chuc mung chi sap hoan thanh bai test xuat sac! Em cung vua buoc vao 1st day cua bai test 1 tuan day, hic hic. Cho em gui ca ty cai hun chut chit den Minh dep giai :X:X:X

  2. Con rể đẹp trai quá. Mẹ vợ nhìn mê luôn. Ba Khu cứ đi cả tháng đi, me U ỷ lại tí tẹo thôi, chư mẹ U giỏi lắm. Hehhehe

  3. Ôi em ơi, các ông chồng đi vắng thì mình không bao giờ bị trễ giờ cả!!! Không hiểu tại sao lại thế mới hay chứ. Mà trộm vía, nhìn Minh cái ảnh này yêu quá, đẹp quá.

    @ Chị Thái Anh ơi, không hiểu sao hôm nay mới thấy comment của chị. Ông thầy bói bảo em, cô cứ ôm cái mền cũ thế thì may lắm làm được đến “trưởng thôn”. Sáng nào cũng gần 10h mới đến chỗ làm được chị ạ, còn chồng đi vắng thì cun cút đến sớm, mà hoàn toàn không có ý định tăm tia anh nào đi sớm cả :D.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded