Hạnh phúc là…

Chiều, ngồi vơ vẩn chợt nhớ đến bài viết mình định post lên lâu rồi nhưng quên mất!
Chiều hôm trước (lâu lẩu lầu lâu rồi) mình đến nhà một người đồng nghiệp chơi. Mình mang theo một chút đồ ăn góp cùng với mấy món cô bạn đồng nghiệp nấu. Hai cô ăn tối rồi tám đủ thứ chuyện trên đời,
Cô vừa lấy chồng. Đám cưới của cô được tổ chức tại khuôn viên của trường, mình được mời đi, và được mời ngồi ngay bên cạnh cô ( mình chỉ dự lễ còn không dự tiệc vì bận một số việc chiều hôm đó). Chồng cô làm nghiên cứu ở Nhật, còn cô làm nghiên cứu ở ANU. Chồng cô hơn cô 20 tuổi. Nếu mọi người nhìn đến, sẽ nghĩ đó là một sự khập khiễng. Cô trẻ trung, cao và xinh xắn, còn chồng cô đã ngoài 50, nhỏ nhắn và có phần già cỗi, khắc khổ .
Thế nhưng nhìn họ rất hạnh phúc. Hạnh phúc của họ là vài lần gặp nhau trong vòng vài tuần mỗi năm.
Hạnh phúc không phải là sự ngang bằng, không phải là sự môn đăng hộ đối về tuổi tác, về sự nghiệp về gia đình.
Hạnh phúc từ trong ánh mắt họ dành cho nhau, từ bước chân họ bước cùng nhau, một người bước chậm hơn để đợi người kia, một kẻ bước nhanh hơn cho kịp người bạn đời.
Hạnh phúc ở ánh mắt hân hoan của ông, cúi xuống gỡ rối cái vạt váy cho cô dâu, mặc dù, ở tuổi của ông, việc cúi xuống không còn là dễ dàng
Hạnh phúc qua những lá thư ông gửi cho cô. Những bức thư được viết ngắn gọn, trên những tấm bưu thiếp rất lạ, mà có khi cũng không phải là tấm bưu thiếp. Thế nhưng những dòng chữ ông gửi nhưng luôn giữ nụ cười trên môi cô.
Ông viết cho cô trên một tấm thiệp hình một miếng dưa hấu, một cái quạt con con, một cái ảnh ghi lại khoảnh khắc của hai người….với vài câu hỏi ngắn gọn, vài câu sơ lược những gì ông làm trong ngày. Trên tấm thiệp hình cái quạt, ông kể chuyện thời tiết ở Nhật nóng quá, ông phải đi mua quạt, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể gửi một chút nắng ấm sang xua đi cái khí hậu lạnh lẽo mùa đông ở nơi cô đang sống (vì Can đang là mùa đông khi Nhật vào hè). Hay như trong lá thư viết trên tấm thiệp hình ¼ miếng dưa hấu. Ông kể rằng, ông vừa ăn miếng dưa hấu trưa nay, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể chia sẻ với cô….
Nhìn chung, cái tình cảm của một nhà nghiên cứu cũng khác, và cái cách ông thể hiện cũng khác, thế nhưng, nghe cô kể xong, mình thấy thật vui. Vui vì những câu chuyện luôn làm mình cười, cười vì sao những cái nhỏ nhoi trong cuộc sống như thế, người ta dễ dàng bỏ qua, hoặc cho là dở hơi…thế nhưng ông vẫn làm, ông hạnh phúc khi được làm nó, và đặc biệt là cô hạnh phúc khi nhận được sự quan tâm của ông như thế.
Hạnh phúc đôi khi cũng giản dị thật.
Chiều nay mình tặng chồng một tiếng đồng hồ hạnh phúc bằng cách tắt cái đài tự động chồng nhé (một tiếng thôi), và không sai chồng trong vòng 1 tiếng .
Có làm nổi không nhỉ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded