Mùa lá rụng

Mùa lá rụng
Ônga Becgôn

Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!”

Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
“Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!”
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?.
Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn…
Anh – con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi…
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li
Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá…
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!…

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
“Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!”
(Bằng Việt dịch)
Bài thơ hay quá! Mình từng đọc và chép bài thơ này trong suốt những tháng năm cắp sách đến trường! Nhưng có lẽ, cái thời “lá còn xanh”, mình chưa thật sự cảm thấy yêu bài thơ đến vậy! Cái hồn của bài thơ, giờ mới thấy “dịu dàng quá” nhưng “dịu dàng không chịu nổi”!
Can vào thu, lá nhuộm vàng những vườn cây, góc phố. Can như được khoác lên mình một chiếc áo hoàn toàn trái ngược với tính cách của thành phố, bình yên, lạng lẽ và cô đơn.
Ngày thứ sáu! Treo lên trên khuôn mặt một câu “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng”
Lòng người cũng mong manh như những dải mây trắng vắt ngang qua bầu trời thu xanh mướt, mong manh như những chiếc lá…trong mùa lá rụng!

Chuyện chép tặng chồng :)

Tặng chồng câu chuyện em vừa lượm lặt được! Nếu chồng có thắc mắc rằng lâu nay anh vẫn nhẹ nhàng, không dám cãi vợ thì chồng yên tâm nhé. Chẳng phải là mình vừa cãi nhau hay bực mình mà em tặng chồng đâu. Thậm chí bây giờ em đang muốn cãi nhau với chồng, để được đọc dòng chữ cuối cùng của câu chuyện, chồng ạ. Chỉ có 6 chữ thôi mà hình như mình đang tiết kiệm với nhau thì phải chồng nhỉ?
“Họ đã cưới nhau được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả khi 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận.
Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ: “Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ trao đổi tờ giấy và nói chuyện tiếp sau”.
Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ đổi giấy cho nhau.
Jack nhìn vào trang giấy kín những lời phàn nàn trách móc. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô thấy mình bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ:
Anh yêu em, em yêu ạ.”

Hạnh phúc là…

Chiều, ngồi vơ vẩn chợt nhớ đến bài viết mình định post lên lâu rồi nhưng quên mất!
Chiều hôm trước (lâu lẩu lầu lâu rồi) mình đến nhà một người đồng nghiệp chơi. Mình mang theo một chút đồ ăn góp cùng với mấy món cô bạn đồng nghiệp nấu. Hai cô ăn tối rồi tám đủ thứ chuyện trên đời,
Cô vừa lấy chồng. Đám cưới của cô được tổ chức tại khuôn viên của trường, mình được mời đi, và được mời ngồi ngay bên cạnh cô ( mình chỉ dự lễ còn không dự tiệc vì bận một số việc chiều hôm đó). Chồng cô làm nghiên cứu ở Nhật, còn cô làm nghiên cứu ở ANU. Chồng cô hơn cô 20 tuổi. Nếu mọi người nhìn đến, sẽ nghĩ đó là một sự khập khiễng. Cô trẻ trung, cao và xinh xắn, còn chồng cô đã ngoài 50, nhỏ nhắn và có phần già cỗi, khắc khổ .
Thế nhưng nhìn họ rất hạnh phúc. Hạnh phúc của họ là vài lần gặp nhau trong vòng vài tuần mỗi năm.
Hạnh phúc không phải là sự ngang bằng, không phải là sự môn đăng hộ đối về tuổi tác, về sự nghiệp về gia đình.
Hạnh phúc từ trong ánh mắt họ dành cho nhau, từ bước chân họ bước cùng nhau, một người bước chậm hơn để đợi người kia, một kẻ bước nhanh hơn cho kịp người bạn đời.
Hạnh phúc ở ánh mắt hân hoan của ông, cúi xuống gỡ rối cái vạt váy cho cô dâu, mặc dù, ở tuổi của ông, việc cúi xuống không còn là dễ dàng
Hạnh phúc qua những lá thư ông gửi cho cô. Những bức thư được viết ngắn gọn, trên những tấm bưu thiếp rất lạ, mà có khi cũng không phải là tấm bưu thiếp. Thế nhưng những dòng chữ ông gửi nhưng luôn giữ nụ cười trên môi cô.
Ông viết cho cô trên một tấm thiệp hình một miếng dưa hấu, một cái quạt con con, một cái ảnh ghi lại khoảnh khắc của hai người….với vài câu hỏi ngắn gọn, vài câu sơ lược những gì ông làm trong ngày. Trên tấm thiệp hình cái quạt, ông kể chuyện thời tiết ở Nhật nóng quá, ông phải đi mua quạt, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể gửi một chút nắng ấm sang xua đi cái khí hậu lạnh lẽo mùa đông ở nơi cô đang sống (vì Can đang là mùa đông khi Nhật vào hè). Hay như trong lá thư viết trên tấm thiệp hình ¼ miếng dưa hấu. Ông kể rằng, ông vừa ăn miếng dưa hấu trưa nay, và ông nghĩ đến cô, ông hi vọng có thể chia sẻ với cô….
Nhìn chung, cái tình cảm của một nhà nghiên cứu cũng khác, và cái cách ông thể hiện cũng khác, thế nhưng, nghe cô kể xong, mình thấy thật vui. Vui vì những câu chuyện luôn làm mình cười, cười vì sao những cái nhỏ nhoi trong cuộc sống như thế, người ta dễ dàng bỏ qua, hoặc cho là dở hơi…thế nhưng ông vẫn làm, ông hạnh phúc khi được làm nó, và đặc biệt là cô hạnh phúc khi nhận được sự quan tâm của ông như thế.
Hạnh phúc đôi khi cũng giản dị thật.
Chiều nay mình tặng chồng một tiếng đồng hồ hạnh phúc bằng cách tắt cái đài tự động chồng nhé (một tiếng thôi), và không sai chồng trong vòng 1 tiếng .
Có làm nổi không nhỉ?