Thứ 3 là ngày….sau thứ 2

Sáng nay đến trường, nghĩ mãi vẫn chưa ra việc gì làm. Mẹ mới nhớ ngồi cảm ơn ông bà, các anh chị, bạn bè đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật mà tuần trước mẹ bận quá chưa kịp cảm ơn.
Tuần rồi ba Khu đi vắng, cộng thêm O-week ở trường nên mẹ cũng bận túi bụi. Hôm nay rảnh rỗi hơn một chút mẹ mới ngồi “điểm tin” update thêm tình hình.
Tình hình rất là tình hình :)!
Tin thứ nhất là về Minh:
Minh dạo này oanh liệt, ác chiến lắm. Bắt đầu từ tuần trước Minh đã bị các cô có biện pháp kỷ luật, và mẹ hoàn toàn đồng ý. Đến trường cậu rất nghênh ngang, đá thúng, đụng nia, thẳng tay đánh bạn. Cao điểm là ngày thứ 5 tuần trước, Minh cầm con khủng long đồ chơi đánh luôn một lúc 4 bạn, một bạn thâm má, một bạn thâm trán. Thứ 6, do đã được cảnh báo trước, các bạn lớn chạy tránh Minh hết, Minh bắt đầu chuyển hướng tấn công sang các em nhỏ, chưa biết đi.
Hôm nào mẹ cũng nghe cô mách Minh đáng bạn, và các cô phải cho Minh ngồi ngay vào ghế như một hình thức phạt. Mẹ choáng váng với thành tích của Minh quá! Các cô còn kể rằng, khi cô bảo “stop” Minh giơ tay lên chỉ vào mặt cô và mắt nheo lại, theo lời của cô thì giống như Minh thách thức cô, và không thèm quan tâm. Mẹ nghe xong giật mình, hóa ra Minh học từ mẹ lúc nào mà mẹ không biết. Vì mỗi khi Minh không ngoan là mẹ giơ ngón tay lên, bảo Minh dừng, không được làm như thế, không ngoan. Minh bắt chước những cái mà mẹ cũng chẳng nghĩ tới. Mẹ lại phải giải thích với cô và chuyển hướng dạy dỗ Minh.
Mẹ biết làm thế nào với tình trạng này của con bây giờ?
Minh thích leo trèo, ngã trên ghế mấy lần rồi mà vẫn chưa chừa. Mẹ sợ lắm! Hôm hai ba con chơi với nhau ba vừa rời mắt khỏi Minh, thế là Minh ngã từ trên ghế cao của mẹ xuống, mẹ xót con, gắt ba ỏm lên, ba chắc cũng xót con thế là quay sang nạt mẹ. Mẹ im thin thít. Minh dạy mẹ lúc nào biết im lặng đấy! Nhưng mà mẹ sợ bài giảng của con quá. Mẹ học thuộc bài rồi. Con đừng như thế nữa nhé!
Minh hát karaoke thì hay hơn mẹ la, nhún nhảy nghiêng đầu nghiêng vai điệu nghệ lắm.
Hát thì hay, nhưng Minh chưa biết nói :). Tài lãnh đạo của con thì trên cả tuyệt vời. Đến giờ phút này thì mẹ nghĩ con lãnh đạo bố mẹ rất tốt. Còn mẹ thì vẫn chưa nghĩ ra cách để không bị con lãnh đạo. Con chỉ cần chỉ tay, la hét cho đến khi ba mẹ làm đúng ý con, đưa cho con cái con cần! Sau một hồi con la hét, chỉ trỏ, mẹ cũng thông minh hơn được một tẹo! Dù sao mẹ vẫn thích một ông boss biết nói hơn là một ông boss chỉ biết la hét chỉ trỏ con yêu ạ.
Chủ nhật ba cắt tóc cho con. Trông cái mặt con tròn vành vạnh, ngố ngố, nhí nhố và nghịch ngợm. Nhưng mà yêu lắm lắm í.
Tin thứ 2 là về ba Khu:
Vẫn chưa có tin gì mới! Vẫn gầy gò, đến mức ông bà nội lo sợ là do ba uống nhiều café quá! Ông bà tư vấn là ba Khu nên dành suất café sang của ba Khu sang cho mẹ! Mẹ sợ lắm, vì sang mẹ đã uống một ly cà phê (bao gồm 2 thìa cà phê con con pha trong một cõ 250ml sữa), giờ mà uống luôn cả phần café của ba Khu nữa (khoảng 50ml café và 200ml sữa) nữa thì cái sự uống café làm giảm cân lại làm mẹ tăng thêm vài chục kg vì sữa thì nguy.
Vẫn “chuẩn bị” nạp bài.
Tin thứ 3 về Mẹ:
Vẫn cặm cụi công việc cũ, chơi với con, quậy chồng, nấu cơm, rửa bát (thỉnh thoảng)….
Chỉ có ngày mới, và mỗi ngày cố tìm một niềm vui mới!
Tổng kết tin: Minh vẫn là trung tâm của tin tức, của cả nhà! Sao mới có 15 tháng mà con lại nhiều chuyện hơn cả 30 năm của bố mẹ nhỉ?

30 năm một chặng đường

Chẳng biết là ngắn hay dài, chỉ biết mình đã đi được một quãng đường dài 30 năm! Xốc cái tinh thần, lại bước tiếp :).
Quà sinh nhật của chồng năm nay là giành cho em “một tuần không anh”! Đúng Valentine chồng lên đường đi conference. Hai mẹ con múa may tự xử với nhau!
Quà sinh nhật của con dành cho mẹ là một bài báo cáo của các cô ở trường “Minh rất hay xô bạn, giơ tay tát bạn, đá bạn, đẩy bạn, la hét….”, nhìn chung là “đầu gấu” chính hiệu….Mẹ nghe xong choáng toàn tập! Sao con chả có tẹo gen nào trội của bố mẹ nhỉ, nào là hiền lành, ngoan ngoãn, nghe lời, yêu thương mọi người….hehehe
Quà sinh nhật của xếp là một ngày bận đến tận lúc đón con. Xém chút nữa thì bị cái ticket phạt vì đỗ vào khu vực 3 tiếng mà để cho cả ngày luôn!
Nhận được bao nhiêu lời chúc mừng sinh nhật của mọi người, “happy birthday”, đúng là mình cần lời chúc này nhất trong ngày hôm nay!
Rốt cuộc lại, sau một ngày bở hơi tai, mình thấy mình vẫn chưa già vì vẫn đủ năng lượng để đánh đông dẹp tây trong nhà, ngoài vườn, trên office, vẫn chưa chai lì sỏi đá vì vẫn biết vui buồn, vẫn còn nhiều điều trông đợi ở phía trước vì vừa “được” gia nhập câu lạc bộ “những bà mẹ trẻ trung, xinh đẹp đầu 3, mông tròn trĩnh”.
Chúc mừng mình đã vượt qua được một chặng đường 30 năm! Và chúc mình giữ vững phong độ trên chặng đường 30 năm tới!

Chúc mừng năm mới

Năm mới, gia đình Khu Uyên và Minh xin gửi lời chúc đầu xuân đến các cụ, ông bà nội ngoại, ông bà, các bác các chú, cô, cậu mợ, anh chị em và bạn bè gần xa lời chúc một năm mới sức khỏe dồi dào, hạnh phúc và mọi sự đạt được như ý.
Năm mới, mình lục tìm trong tủ thơ xuân, biết bao nhiêu là bài hay. Thế nhưng mình thích bài này nhất, không phải vì nó hay nhất, mà vì nó hợp với tâm trạng của minh vào buổi sáng đầu tiên của năm mới nhất. Bài “Xuân Cảnh” của Vua Trần Nhân Tông,
Nguyên văn
“Dương liễu hoa xuân điểu ngữ trì
Họa đường thiềm ảnh mộ vân phi
Khách lai bất vấn nhân gian sự,
Cộng ỷ lan can khán thúy vi!”
Dịch:
“Khoan nhặt chim kêu hoa liễu dầy
Họa đường thềm dãi bóng mây bay
Chuyện đời khách đến không hề hỏi
Cùng tựa lan can ngắm cảnh ngoài”
Ô hô, bao nhiêu năm xa nhà, mùa xuân sang kẻ xa xứ không thể nào quên được cảnh xuân tình, vẫn động lòng và chia sẻ trước một một cành hoa xuân, một ngọn gió xuân, một đám mây lơ đãng….
và hay hơn vẫn là hai câu cuối
“Khách lai bất vấn nhân gian sự,
Cộng ỷ lan can khán thúy vi!”
Một khoảng lặng cũng đủ để nói hết được ý tình của kẻ xa xứ….
– CHÚC MỪNG NĂM MỚI-