Năm mới

Năm mới đã gần được 2 tuần nhà Minh mới vào chúc mừng mọi người :). Chúc ông bà, chú bác, cô, dì, cậu mợ, anh chị em, và các bạn gần xa một năm mới sức khỏe dồi dào, tiền tài lộc hanh thông và lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc.
Đúng là để mà “lười” thì dễ, còn “siêng” thì khó, và bắt đầu “siêng” còn khó hơn! Blog của gia đình mình để mốc meo, bụi dính mịt mù. Con trai lên một tuổi cách đây đã 3 tháng trời, vẫn còn chưa được update. Sư phụ của cụ Lười là mình rồi!
Gần 3 năm trời mình mới về thăm nhà! Có lẽ đây là lần mình đi lâu nhất từ trước tới giờ. Mọi thứ thay đồi đến chóng mặt! Nhưng có lẽ tuổi tác hằn lên ông ngoại, và ba mẹ là điều mình không mong muốn nhất, và buồn nhất! Vẫn biết đó là luật chơi muôn đời của thời gian mà ai cũng phải chấp nhận, nhưng mình vẫn ước ao có thể thay đổi! Vẫn ước ao tóc ba mẹ đừng bạc đi nữa, những vết chân chim đừng đánh dấu đậm thêm trên gương mặt Người và bàn tay đừng gày gò gân guốc thêm nữa….Cả đời lo cho con, giờ đến các cháu, đứa gần, đứa xa…..Bao giờ ông bà mới hết những lo toan?
Năm mới, con trai được về thăm ông bà nội, ngoại và mọi người trong gia đình. Đặt chân xuống sân bay là cậu đã cười ngay với chú Trung cô Cư, cô Chuyên. Xe vừa đỗ xuống là cậu ríu rít với ông bà ngày lập tức, chẳng chút lạ lẫm sợ sệt. Cứ y như cậu quen biết lâu lắm rồi í :).
Minh về nhà cứ y như cái bình rượu ngon được ủ lâu mới đem ra khoe hàng xóm. Ai cũng muốn bế, ai cũng muốn ẵm, hôn hít tít mù. Được cái bình rượu thơm mùi, chả lạ ai, và bình rượu cũng muốn được khoe hàng nên cậu cứ bốc mùi tràn lan người quen, người lạ… mắt lúc nào cũng cười tít, chạy loạn xị ngầu mọi ngõ ngách và cứ hễ ai chuẩn bị đi ra ngoài là cậu ôm rịt đòi theo.
Minh được chơi với các anh, các chị, anh Khánh, chị Mai Linh, và đặc biệt là chị Trúc Linh. Chị Mai Linh rất chiều em, lúc nào cũng muốn bế em, chơi với em, để ý đến em. Chị Trúc Linh thì hơn em 2 tuần, chị nhìn em thích thú, vì em cũng chỉ bằng chị thôi, nhưng em đã biết chạy nhảy khắp nơi. Hôm em về, chị Trúc Linh vẫn chưa đi được, nhưng cái gì chị cũng biết. Chị biết thơm em, biết làm những điều bà dạy, chị thích nhìn em ê a, thích giành đồ ăn với em rồi nhìn em ra vẻ khoái trí lắm. Em thì ngơ ngơ trước những câu cả nhà hỏi han, chỉ bảo. Thế nhưng sau 1 tuần, bà ngoại cũng dạy được cả hai chị em bài “đưa tay ra nào”. Giờ thì cứ nghe bài hát này, hai chị em đưa tay ra múa may, túm tai, lắc đầu và tay chỉ trỏ “ồ sao bé không lắc”. Nhìn buồn cười, mà ngộ nghĩnh đáng yêu!
DSC_0097
Hai chị em ngồi ăn cùng nhau
DSC_0132
Minh cũng học được thêm bài “1 con vịt””, thơm gió, nghe nhạc rồi nhún nhảy, nghiêng đầu, lắc vai và hai chân nhảy giậm xuống sàn. Mẹ cũng không ngờ Minh lại nhanh đến thế. Cứ ai dạy gì là Minh học. Đầu tiên Minh chỉ quan sát, nhưng đến một lúc sau là biểu diễn được ngay. Mấy ngày đầu về nhà, Minh có vẻ “vịt kìu” không hiểu mọi người nói gì, nhưng sau một tuần thì mẹ thấy Minh khác hẳn.
Minh cũng chịu chơi! Về cùng bố mẹ được 3 tuần, đi đâu bố mẹ cũng tha lôi đi, lịch trình thì đặc kín đi lại, thế mà cậu vẫn (trộm vía) bình thường. Cậu đi Canberra – Melbourne – Sing – Bắc Giang – Thanh Hóa – Bắc Giang – Hà Nội – Bắc Giang – Sing – Mel – Canberra trong vòng 4 tuần, đã thể cậu là nhân vật chính, showboy, nên ở đâu cậu cũng đi nhiệt tình cùng bố mẹ. Về Việt Nam, cậu cũng ngồi xe máy đi chơi như ai, chả phàn nàn gì. Chỉ tội mẹ lo, nào bụi, nào lạnh, nào nguy hiểm….con thì cái gì cũng thích, cũng sờ, cũng ngửi, cũng nếm…
Minh đi lại chững chạc, mặc quần áo ấm vào trông cũng người lớn phết. Bà nội của anh Duy, chị An ở trong TP Hồ Chí Minh gửi cho Minh đôi giầy đi vừa mềm, vừa ấm, lại vừa vặn trông yêu chưa ;), Minh và ba mẹ cảm ơn Bà Loan, hai bác và anh chị nhiều lắm :).
DSC_0146
Minh còn nhận được bao nhiêu là quà từ ông bà nội ngoại, ông bà trong gd, các bác, các cô, chị Jenni, bạn Kenvin…Mẹ Minh thích lắm :), còn Minh cũng chẳng từ chối gì. Cả nhà Minh cảm ơn mọi người rất nhiều.
Minh thức giấc khóc mè nheo mất rồi, mẹ phải nhanh chân đây….tạm biệt các khán giả trung thành của nhà Minh. Năm mới chỉ mong mẹ Minh bớt lười mà chăm chỉ viết bài hơn, update tình hình của Minh thường xuyên hơn, để sau này còn biết, chứ chỉ dựa vào trí nhớ gà vịt của mẹ thì chả có gì để kể con nghe hết!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded