Tháng thứ 11

Minh tròn 11 tháng cách đây 5 ngày nhưng hôm nay mẹ mới update được tình hình của con.
11 tháng, con bước những bước đi lẫm chẫm đầu tiên. Đầu tiên là 2 bước, sau đó hứng chí con bước 4 bước, rồi 10 bước. Giờ thì con siêng đứng lên đi lắm, nhưng vẫn chưa đi tung tăng được, vài bước là lại mất thăng bằng. Nhìn con bước, mẹ lại nhớ đến Chí Phèo sau khi làm vài “”vại””. Ba quay phim lại nhưng vẫn chưa cho ra máy cho mẹ.
11 tháng, con ốm virut một tuần, mẹ sợ xanh mắt, nhưng con vẫn tỉnh bơ. Hết sốt là lại chơi, lại sốt, lại chơi. Nhiều lúc mẹ ước mẹ có thể vô lo như con, hehehe.
Con biết alo mỗi khi bố mẹ nói chuyện điện thoại, bà bảo alo đi, con cũng đưa tay lên tai, nhắng nhít nói bằng ngôn ngữ của con.
Một bước tiến vượt bậc là con đi nhà trẻ. Con thích lắm, chẳng còn khóc lóc mà rất vui vẻ. Con cặm cụi chơi một mình với đồ chơi, và với các bạn. Các cô rất hài lòng với con, còn mẹ thì vui không kể hết mỗi lần đến đón con, thấy mặt con ráo hoảnh, cười toe toét.
Con cười suốt! Mẹ chẳng mấy khi thấy con khóc cả, con hì hụi bò, hì hụi đứng, hì hụi nâng lên hạ xuống đồ chơi và nói một mình, thỉnh thoảng hét ầm ĩ gợi sự chú ý của mẹ, rồi cười. Mẹ học được ở con nụ cười. Cầu mong khi lớn lên, con vẫn giữ được gương mặt dễ cười như thế con yêu.
DSC_0150
Con tự đút ăn. Con cầm thìa xúc nhưng không được, mẹ cho một ít vào thìa của con, cứ thế con đưa lên miệng ăn. Tuy chưa được nhiều lắm, nhưng con rất thích, và rất chịu khó. Con bốc đồ ăn thì siêu. Ba Khu gọi con là Tào Tháo, vì dùng tay đưa cái gì vào miệng con cũng không cho, nhưng đưa cho con cầm thì con cho ngay vào miệng. Con cũng rất thích bê cả bát lên húp. Con húp xùm xụp trông như đói khát lắm ý.
Con uống nước xong thì “”khà”” một cái, đấy là bắt chước của daddy, mà chả biết bắt chước lúc nào, chứ daddy đâu có uống nước như thế nhỉ?
Ba mua một cái địu ở đằng sau để chuẩn bị đưa con về VN đi lại cho tiện. Đây là Kangaroo kiểu Việt nam!
DSC_0010
Đầu bếp của mẹ:
DSC_0017
11 tháng, mẹ thấy bâng khuâng. Con trai mẹ lớn nhiều, biết nhiều và nhanh. Con là gia vị cho cuốc sống của bố mẹ. Yêu con nhiều lắm lắm…..

Khóc

Thật hay là một đứa trẻ bé tẹo đã biết dùng tiếng khóc để kêu gọi sự chú ý, để đòi hỏi những nhu cầu.
Phải nói là tiếng khóc luôn làm người ta chú ý trước tiếng cười. Con cứ cười xem, còn lâu mẹ mới cho con bú, còn lâu mẹ mới cho con ngủ. Nhưng con cứ cất tiếng khóc, thể nào con cũng có mẹ ở bên ngay. Chao ôi, tạo hóa ban cho đứa trẻ sơ sinh một trí khôn mà nhiều người có lẽ không xem đó là “khôn” mà xem đó là sự khó chịu.
Mẹ phải học ba nhiều lắm,
Con khóc, con quấy, ba xem đó là một sự phát triển của con. Ba dỗ con nhẹ nhàng, ba chơi với con….Theo ba, đó là con phát triển, con muốn biết thêm (khám phá) cảm giác của ba mẹ, và muốn được vỗ về, yêu thương. Con cười và chơi vui khi có ba (hoặc mẹ) đến bên con, bế con lên thay vì tiếp tục khóc, khó chịu hay cáu bẳn. Điều đó chứng minh ba có lý, con đang phát triển, con hiểu, và con biết rằng ba mẹ yêu con, và muốn con vui vẻ. Và con biết làm cách nào để dành được sự để ý của ba mẹ.
Con khóc, mẹ (và số đông mọi người) cho là con hư, nhưng thực ra không phải như thế. Con muốn mọi người để ý đến con, cái đó rất là bình thường, thậm chí một người lớn cũng thường xuyên làm một cái gì đó, kể cả việc silly nhất để kêu gọi sự chú ý. Huống hồ gì con, con mè nheo, con khóc cũng đáng yêu, và đáng được yêu như con cười.
Tuy nhiên, khi con lớn lên, mẹ sẽ dạy con rằng, có nhiều cách để con có thể diễn đạt sự mong muốn được chú ý tốt hơn, hiệu quả hơn. Ví dụ như, thay vì con khóc, con hãy cười, con hãy đến bên và yêu thương mọi người. Khi con khóc, mọi người đến bên con, chỉ vì tiếng khóc trong tâm trí, suy nghĩ của mọi người là thứ âm thanh thường đi kèm với những cảm giác khó chịu mà con người không muốn cảm nhận thấy. Người ta sẽ đến với con, dỗ dành con, nhưng rồi sẵn sang để con qua một bên, và không để ý đến con nữa khi con dứt khóc. Tuy nhiên, với nụ cười, và sự gần gũi, cách biểu lộ tình cảm này sẽ làm người khác dễ chịu, người ta sẽ tự nhiên đến bên con, cảm nhận được sự vui vẻ, thanh thản khi ở bên con. Người ta dành nhiều thời gian với con hơn.
Vì thế, thay vì khóc, con hãy cười, hãy quan tân, hãy gần gũi một cách thật tâm, mọi người sẽ luôn ở bên con. Và bản thân con sẽ tìm thấy sự thoải mái, thư giãn trong nụ cười của con nữa. Nghĩ được đến đây thì mẹ mới nghĩ lại bản thân, sao mỗi lần con khóc, mẹ không ôm con một cái, không cười với con, ở bên con, để con cảm thấy ở bên mẹ thật vui vẻ, và hạnh phúc. Tạo cho con một thói quen luôn vui vẻ, thay vì khóc nhè?
Nhưng mẹ muốn nói ở đây là ba con. Khác với mẹ, ba luôn kiên nhẫn, luôn đến bên con mỗi khi con khó chịu hay khóc. Mẹ cằn nhằn, mẹ cáu bẳn, mẹ khó chịu. Nhìn chung, mẹ tệ lắm. Nhưng mẹ mới nhận ra được điều này, nên chắc con sẽ thấy mẹ thay đổi, vì mẹ yêu con.
Mẹ sẽ không quát con nữa đâu (thỉnh thoảng thôi, nhưng mẹ sẽ cố kiềm chế), mẹ sẽ học ba con….

Good luck, chồng!

Hôm nay chồng làm cái seminar cuối cùng cho cái PhD của chồng. Chồng vẫn chưa xong đâu (nên mọi người đừng chúc mừng vội nhé), nhưng chồng bảo làm đi cho nó xong một việc.
Vợ tin là chồng làm tốt, đến chiều vợ, thay tã, tắm giặt, nấu ăn chồng còn làm tốt thì vợ tin chả có gì là chồng làm không nổi cả, chồng nhỉ? Còn chuyện thuyết trình chắc là muỗi thôi, vì chồng và con nói chuyện suốt cả ngày. Chồng mới có 10 tháng để ngâm cứu con mà nói chuyện con còn hiểu được, huống hồ gì cái công trình nghiên cứu của chồng đã 3 năm rồi. Chồng nói mà mọi người không hiểu và hưởng ứng thì chẳng nhẽ mọi người lại không bằng con?
Nói gì thì nói, vợ luôn tin ở chồng như vợ đã và đang! Chúc chồng may mắn, chồng iu.

Ì

3h sáng,
Chồng và con ngủ, mình giật mình tỉnh dậy, chợt nhớ mai phải đi làm. Lục lọi đồ khắp mọi nơi để chuẩn bị vì biết thể nào sáng mai cũng cuống cuồng lên nào chuẩn bị đồ cho con, cho hai vợ chồng, ăn sáng, quần quần áo áo….Mãi chả tìm thấy cái ví đâu! Không biết chiều mình trả tiền shopping xong rồi để đâu nhỉ? Hai mẹ con hôm nào đi ra khỏi nhà mà không có anh đi cùng, thể nào em cũng quên một cái gì ở đâu đấy, hoặc lãng đãng chả biết làm gì….Dựa được vào chồng sung sướng ghê, nhưng mà tự thấy sức ì của mình còn khủng hơn là lực hút của trái đất (chả biết sao lại so sánh thế)….Chẳng nhẽ giờ lại trách chồng sao cưng vợ quá?
Ví ơi, mày ở nơi nào? Tao ơi, sao lại ì ra đến vậy?????/