Ông bà ngoại

Minh chưa được nhìn thấy ông bà ngoại từ khi con sinh ra. Mẹ cũng chẳng biết làm thế nào để con có thể hình dung ra gương mặt, giọng nói của ông bà.
Nhưng dù chưa gặp ông bà, dù chưa được một ngày nằm trong lòng ông bà, nghe ông bà vỗ về, con vẫn luôn là cậu bé mà ông bà gửi gắm nhiều tình yêu thương nhất.
Ông gửi cho mẹ bài thơ ông viết dành tặng cho các cháu yêu quý của ông bà. Con trai của mẹ cũng là một niềm vui lớn của ông bà đấy con ạ.

Ông và Cháu

Cháu là ánh bình minh
Ông là hoàng hôn còn lại

Cháu là hoa
Ông là trái

Cháu vươn tới ngày mai
Ông mong ngày chậm lại

Cháu là họa mi vờn cao tiếng hót
Ông là cụ thổ cẩm nơi dẽ lúa, bờ khoai

Ông với cháu là hai
Nhưng trái tim cùng chung nhịp đập
Mắt ngước nhìn một hướng – Tương lai…

Mẹ nhớ, từ khi mẹ còn bé, hàng năm bà ngoại gom lại những quyển vở cũ, rạch những trang giấy trắng còn thừa, đóng cho mẹ một cuốn sổ rất đẹp, và bà viết hàng chữ “Tích lũy văn học” rất đẹp ở ngay trang đầu tiên. Bà cũng viết mấu cho mẹ một vài câu thơ, hay một bài văn ngay trong những trang đầu tiên để mẹ có hứng thú ghi chép. Mẹ luôn tự hào so với các bạn cùng lứa vì chỉ có mẹ mới có một cuốn sổ ghi chép cẩn thận như thế. Bà ngoại tạo cho mẹ một thói quen đọc sách, một thói quen biết rung động trước những bài viết hay, biết trân trọng những tâm hồn qua những trang sách.
Còn ông ngoại, cái giọng Hà Tĩnh đặc sệt (y như cái vị trà xanh xứ Nghệ) bao nhiêu năm xa quê vẫn chẳng thay đổi một chút nào. Ấy thế mà khi đọc thơ lại truyền cho mẹ được cái độ sâu nhất của cảm xúc. Ông đi đâu xa về cũng nhớ mua cho mẹ một cuốn sách, khi thì câu chuyện cổ tích, lúc thì tập thơ Phạm Hổ, Trần Đăng Khoa…nhưng mẹ thích nhất vẫn là dòng chữ ông nắn nót viết ngay trang đầu tiên “Tặng con….Xuân/hè/Thu/Đông/hay nhân dịp nào đó…..Ba…” Lần tới về, mẹ sẽ tìm lại trong tủ sách của ông bà những cuốn sách này. Mẹ muốn giữ lại tuổi thơ của mẹ, và đó cũng là một phần tình cảm của ông bà gửi gắm trong tuổi thơ của mẹ….
Giờ mẹ chẳng còn là cô bé ẩm ương cái miệng lúc nào cũng xòe xòe như cái quạt (theo lời của ông) vòi vĩnh ông bà như ngày xưa nữa. Nhưng giờ mới bắt đầu là thời gian của con. Mẹ chỉ mong, tuổi thơ của con cũng được hạnh phúc như tuổi thơ của mẹ…và khi con lớn lên, mỗi khi con mệt mỏi, con biết rằng sẽ luôn có những điểm tựa để con tiếp tục vững bước.

One thought on “Ông bà ngoại”

  1. Nho cai mieng ‘xoe xoe’ cua em the em yeu. Tu hom ba ve gia dinh cu Minh xoay so ok ko? The nao roi cung se ngon lanh thoi ma. Ba Khu me Uyen ai cung dam dang the kia. Cu Minh toi nghiep that, nhung roi se mau quen, lai happy cho ma xem.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded