Bà về

Bà về!
Sau 6 tháng hoàn thành nhiệm vụ hai bên nội ngoại giao phó, bà lên đường về nước.
Cả nhà cảm ơn ông bà nhiều lắm, cảm ơn bà đã chịu khó xa nhà, xa ông, sang Úc với Minh. Cảm ơn ông đã “chia sẻ” bà với cả nhà, đảm nhận tất cả mọi việc ở nhà một mình, từ bán hàng, ăn cỗ, cho đến nấu cơm dọn dẹp ở nhà.
6 tháng trôi qua thật nhanh với bố mẹ và Minh, nhưng có lẽ, nó dài lắm với bà. Vì ngoài nhà mình ra, xung quanh bà toàn những người xa lạ, họ nói tiếng Kangaroo, giao tiếp kiểu Kangaroo, cái gì cũng khác với ở nhà, khác với cuộc sống hàng ngày của bà ở bên ông.
Bà yêu Minh, thương bố mẹ, thế là bà chẳng ngại điều gì. Đồ dùng trong nhà bà học cách sử dụng, ra ngoài, cái gì không biết bà hỏi. Một điều mẹ thấy, chưa bao giờ bố mẹ nghe bà than phiền một câu về cuộc sống bên này. Nhiều lúc bố mẹ cũng dò hỏi bà, thế nhưng câu trả lời của bà luôn làm bố mẹ thấy yên tâm và đỡ áy náy. Bố mẹ biết bà buồn lắm, cũng nghĩ là nếu bà muốn về sớm hơn, chắc bố mẹ cũng để bà về. Bà luôn bảo, bà sang với Minh bà ở đến khi nào Minh lớn khôn, đi trẻ, bố mẹ đỡ vất vả rồi bà về.
Bà chăm cho Minh từng tí một. Bố mẹ nhiều khi còn kệ con, chứ bà thì không thế, bà lo cho con từ mặc cái áo, cái quần cho ấm, con ngã, bà vội vàng nâng dây, con khóc, có bà ở bên. Con khó chịu, bà bế con…Minh đi nhà trẻ 5 tuần, thì bà theo Minh 4 tuần, còn một tuần con nghỉ ốm, bà ở nhà chăm con. Bà sẵn sàng làm tất cả cho Minh mà chẳng ngại gi. Mọi người ở chỗ Minh học, ai cũng thán phục bà, ai cũng quý bà hết. Còn bố mẹ thì thấy mình thật may mắn khi có bà sang.
Minh bắt đầu đi trẻ không có bà sáng hôm thứ 2. Con khóc nhiều lắm, vì bình thường bà ngồi bên cạnh cho con chơi, thỉnh thoảng con quay lại nhìn bà, thấy bà ở bên cạnh là con lại yên tâm chơi tiếp. Bà về, con cứ nhìn quanh rồi khóc. Các cô kể lại với mẹ là con khóc rất nhiều, bỗng dưng con thở dài một cái, rồi nín khóc luôn. Cứ y Chí Phèo xưa mắng mãi mà chẳng ai thèm mắng lại, nên thôi vậy. Mẹ nghe các cô kể chuyện cứ buồn cười mãi. Chiều con chịu khó chơi hơn, và không khóc nhè. Tuy nhiên, đến chiều, bố của bạn Lynn đến, con nhầm tưởng là ba Khu, thế là con khóc inh lên cho đến khi cô Kate bế con lên con mới chịu nín. Các cô bảo con ngoan, chịu chơi và ít khóc hơn các cô nghĩ. Đấy là nhờ mấy tuần có bà đi cùng nên con cũng quen dần với các cô ở trường.
Hôm qua con lại đến trường, mẹ chào con đi làm trước, ba Khu đợi một chút mới đi. Mẹ gọi điện sang xem con có khóc không, nhưng con không khóc nhiều lắm và đi ngủ đúng theo lịch trình mẹ ghi buổi sáng. Trưa ba gọi điện sang thì con đang ăn trưa, các cô đút cho con ăn. Cô Marichu (mẹ không biết có viết đúng tên cô không) bảo rằng con hay bò ra cửa, cứ đứng như đợi chờ bà hay bố mẹ đến, rồi con khóc khi không thấy ai cả. Mẹ nghe xong thương con quá chừng. Thế là con mẹ lớn và biết hơn nhiều rồi đấy.
Hôm nay con đến trường. Con vẫn là “”door man”” như ngày hôm qua đợi bố mẹ đến, nhưng con có vẻ quen dần, và ngoan hơn. Chiều bố mẹ đón con về, thấy mắt khô ráo, con cười hớn hở bò lại bên chân mẹ. Yêu con lắm ý.
Kể từ hôm bà về, con ngoan lắm, không quấy bố mẹ nhiều. Đi học về là tự chơi một mình, tự nói một mình, thỉnh thoảng gọi mẹ í ới rồi thấy mẹ lờ đi con lại tự chơi một mình. Sáng sớm con cũng tự chơi, rồi mè nheo để đòi ngồi ghế ăn sáng, cứ y như bữa sáng của bố mẹ. Tối về hôm nào ông bà nội cũng vào skype, nhìn con chơi, con ăn và nói chuyện với con. Cả nhà vui lắm khi ông bà nội nối mạng và chiều chiều lên mạng nói chuyện với cả nhà. Mẹ ước gì ông bà ngoại cũng vào mạng được thường xuyên, Minh sẽ có cơ hội nói chuyện với ông bà, và mẹ cũng đỡ nhớ ông bà hơn.
Mẹ biết bà nội về nhà mình sẽ vất vả hơn rất nhiều, Minh sẽ ít được chiều chuộng hơn, bố mẹ sẽ không được ngủ nướng mà phải dậy sớm hơn. Mẹ sẽ phải học cách quản lý thời gian và làm việc hiệu quả hơn để vừa có thời gian chơi với con nhiều hơn. Thế nhưng, bà sẽ được ở nhà với ông, có hàng xóm láng giềng ở bên cạnh. Bà sẽ vui hơn và quan trọng hơn là bà vẫn được nhìn thấy Minh qua skype, vẫn nói chuyện với Minh. Ngược lại, Minh vẫn nghe giọng của bà, vẫn biết luôn có bà ở bên cạnh.
Bố mẹ và Minh cảm ơn ông bà rất nhiều, và cả nhà lúc nào cũng mong ông bà khỏe mạnh, và thường xuyên có mặt trên mạng để Minh được nói chuyện, kể chuyện ở trường và ở nhà ông bà nghe.
Đây là hai bà cháu ở trên Sydney
DSC_0924
DSC_0927
Đây là Minh giúp bà pack đồ, Minh định đóng gói luôn cả Minh để về VN với bà
DSC_0885
Còn đây là hai bà cháu đùa ở Botanical Garden, Sydney
DSC_0943

One thought on “Bà về”

  1. Chào hai em? Anh là Hiển không biết hai em còn nhớ anh không? Hai em dạo này thế nào rồi? Cháu khoẻ chứ? Thấy các em ở trên trang Web anh rất mừng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded