Minh đi nhà trẻ

Trước khi kể chuyện Minh đi nhà trẻ mẹ phải kể sơ qua tình hình nhà mình để làm bật lý do vì sao phải gửi Minh vào nhà trẻ.
Ba Khu đang trong giai đoạn nước rút, tháng 9 là phải xong rồi, không xong thì mẹ cũng không biết như thế nào? Về? Ở? Làm gì? tương lai? nhìn chung là phụ thuộc vào cái nghề Pizza Hut Delivery (PhD) của ba Khu là chủ yếu. Từ lâu lắm rồi bụng mẹ bảo dạ mẹ “thuyền theo lái, gái theo chồng”, đã bay qua được cái mấy cái biển lớn sang Úc theo chồng thì theo cho trót và vui vẻ, hạnh phúc với sự lựa chọn của mình. Chồng làm nghề Pizza Hut Delivery khổ cực vất vả đêm ngày, cứ hễ có order (paper) nào là lại cong đuôi đêm ngày làm. Được cái, bận rộn mấy ba chưa bao giờ quên rằng mình có một nách vợ, một nách con. Vì thế, mẹ cũng vui vẻ, hạnh phúc, đặc biệt là từ khi mẹ cũng làm được một cái bằng “”sinh đẻ”” thì mẹ cũng tạm gác tất cả những gì gọi là “giấc mơ viển vông” sang một bên hơn.
Quả thật, nhìn thấy sự vất vả của ba, mẹ trách mẹ rất nhiều, vì nhẽ ra ba đã xong cái PhD lâu rồi, vi vu bên Anh, Minh có chị An, anh Duy chơi cùng, bác Đông Giang biết đâu lại thương tình cho nhà mình ở cái góc vườn, ngày ngày hai mẹ con tưới cây, chăm vườn cho hai bác thay vì năm nào cũng đi thuê nhà đến mệt người như bây giờ :). Nhưng mẹ chọn quay trở lại Úc. Thế là ba lại bắt đầu lại từ đầu, mà đã thế, nhà mình lại ở Thủ Đô, xa xôi chốn quê nhà Melbourne nên Minh cũng chẳng được chơi với anh Tommy, chị Thỏ. May mà có hai bác Tuấn Tí, dù ở xa vẫn luôn là chỗ dựa, niềm an ủi của mẹ, nên mẹ chỉ trách mẹ kéo dài thời gian của ba Khu thôi, chứ mẹ cũng phần nào vui vẻ rồi.
Quay lại cái tháng 9 của ba, giờ ba đang viết bài cấp tốc, làm thí nghiệm cấp tốc cho kịp thời gian.
Trong khi ấy thì mẹ đi làm, mẹ tham việc hơn là chăm con :D, chắc mọi người ở chỗ mẹ nghĩ thế, vì lúc nào cũng thấy mẹ ở trường, từ 9h sáng cho đến hơn 5h tối, 5 ngày một tuần, thỉnh thoảng thêm ngày cuối tuần.
Bà nội cũng sắp về, chắc cuối tháng 8 bà về. Mẹ thấy ba mẹ ích kỷ nếu bắt bà ở thêm. Ông ở nhà một mình vất vả mà bắt bà xa ông mãi thì mẹ thấy thương ông bà lắm. Bà mà chăm Minh thì còn hơn bố mẹ chăm con. Mặc dù đôi lúc bố mẹ cũng làm bà suy nghĩ, bà buồn, nhưng bố mẹ biết chắc chẳng có ai có thể kiên nhẫn, yêu con cháu, và chiều Minh hơn bà.
Hơn nữa, Minh cũng toàn ở nhà, bố mẹ đi làm, hai bà cháu lụi cụi ở nhà, mẹ cũng muốn con có bạn, có tiếp xúc với nhiều người hơn….
Thế là Minh đi trẻ.
Minh bắt đầu đi từ hôm 21/07 , 3 hôm đầu chỉ đi cho quen thôi, từ hôm 26/07 Minh mới chính thức là thành viên trong babies room. Từ hôm đầu tiên đến giờ, ngày nào Minh đi trẻ, bà cũng phải đi cùng Minh. Nghĩ thương bà, đến nơi người ta toàn nói tiếng Anh, cả ngày ngồi ở chỗ nhà trẻ chắc cũng buồn và mệt lắm, thế mà bà chẳng nề hà gì. Mẹ thương bà lắm, thế mà đến cuối ngày đón Minh, bao giờ bố mẹ cũng làm bà buồn, toàn những câu góp ý từ nhà trẻ để Minh quen nhanh hơn. Từ lâu lắm rồi, mẹ trở nên cục mịch, nói gì là cứ thẳng đuồn đuột, đôi lúc gay gắt nữa, thành thử, toàn làm bà buồn.
Minh đi nhà trẻ mãi vẫn chưa quen, khóc lóc om xòm, không chịu ăn, không chịu ngủ, hay khóc nhè. Cái khó của Minh là ăn và ngủ, và ăn. Ở nhà con cũng không chịu ăn, ngủ hôm nào cũng khóc lóc inh ỏi. Đến lớp còn tệ hơn, vì toàn những gương mặt lạ, hơn nữa, mặc dù các cô cũng rất tốt, nhưng chẳng ai kiên nhẫn và yêu con như bà, nên con vẫn chưa quen, và khóc ròng.
Minh đi trẻ chính thức được 1 tuần thì con bắt đầu ốm. Con sốt hai hôm thì hết sốt, nhưng cái mũi vẫn bị ngạt và nước mũi thì nhiều hơn nước dãi, hai thứ nước lòng thòng chảy đầy miệng và cằm. Mỗi lần mẹ lau mũi cho con, con sọ lắm, toàn gạt tay mẹ ra. Thế nhưng sau này, mỗi lần nói là “mẹ lau mũi cho Minh” thì con để yên cho mẹ lau. Chứng tỏ là con cũng hiểu :D. Cái khoản này, nhiều lúc mẹ cứ đùng đùng vật con ra để quẹt ngang nước mũi, nhưng dạo này mẹ đỡ hơn rồi, mỗi lần làm gì cho con mẹ đều nói với con, và con tỏ ra rất hiểu, và hợp tác (trừ cái khoản thay bỉm :D).
Hôm nay nữa là gần 2 tuần con ốm, sau 3 tuần đi học. Hôm thứ 7 vừa rồi cô Giang và chú Nghĩa từ Sydney xuống chơi, cả nhà đưa bà và Minh đi chơi cùng, thế là đêm về con sốt đùng đùng, mẹ cặp nhiệt độ hơn 40 độ, mẹ sợ quá, lột phăng hết quần áo của con ra, rồi cho con uống thuốc. Đầu sáng con cũng đỡ hơn và ngủ được một chút, nhưng mẹ khám phá ra cái miệng của con bị nhiệt, lở đầu vòm miệng và lưỡi, hai tay và chân lại xuất hiện một số chấm đỏ đặc biệt là hai tay.
Sáng nay con mẹ định đưa con đi trẻ, nhưng mẹ thấy lo lo, nên đưa con đi khám bác sỹ. Con tỏ ra rất cui vẻ, và hợp tác khi bác sỹ khám bệnh cho con. Con không khóc, người ta soi tai, kiểm tra nhiệt độ, con ngồi yên và thỉnh thoảng lại nhìn bà bác sỹ. Kết quả sau 3 tuần đi nhà trẻ của con là: 2 lần sốt, cái tai trái bị viêm (nhẹ), và có khả năng bị bệnh miệng, tay & chân hoặc sởi. Tuy nhiên, mẹ hi vọng Minh chỉ là bị bệnh Miệng, tay chân thay vì bị sởi, vì ở chỗ con học đang có cái dịch đó. Mẹ phải đợi thêm vài ngày nữa để xem cái kết quả người ta thử xem con có bị sởi không.
Mẹ vẫn biết Minh đi học thể nào cũng bị ốm, đây là trận ốm đầu tiên của con, nhưng con ốm lâu quá làm mẹ sót ruột.
Tuần này Minh lại ở nhà với bà. Cũng may mà ông đã mắc internet, thế là bà ở nhà cũng có người nói chuyện cho đỡ buồn hơn là suốt cả ngày chỉ nói chuyện với Minh.
Mẹ hi vọng Minh khỏe sớm, và đi trẻ trở lại trước khi bà về.
Mẹ yêu Minh nhiều lắm lắm. Mẹ dạo này lười lắm, mãi mới viết được một bài cho con.
.

2 thoughts on “Minh đi nhà trẻ”

  1. U ơi. Minh bị tay chân miệng đó, nếu ma đêm ngủ hay giật mình nữa là cho đi BV thôi. Hồi 9 tháng Nâm cũng bị, nhập viên mất mấy ngày đó. Bệnh này nó diễn tiến và biến chứng nhanh lắm. ba mẹ Khu Uyên nên cẩn trọng. Chúc cả nhà vui

  2. Thuong Minh qua, di nha trẻ lúc đầu rất vất vả, suốt ngay ốm, nhất là trời lạnh các ban trong nhà trẻ hay ốm nên dễ lây nhau. Nhớ lại đợt chị Thỏ mới đi nhà trẻ ốm xiêu ốm vẹo may là có cô chuột chít xuống chứ không bác Ty’ cũng gay go to. Bố Khu mẹ Uyên có manage được không? Hay là khi bà về rồi thi cho Minh xuống đây với bác Ty’ đi cho đến khi bố Khu làm bài xong, mẹ Uyên còn đi làm được chứ. Nhà bác Ty’ accommodating lắm! Hai đứa xem thế nào nhé. Híc giá mà ở gần có phải đỡ hơn kô.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded