Nhớ Sài Gòn.

Nhớ cái nắng SG hanh hao.
Nhớ dòng người tấp nập trên mọi nẻo đường…
Nhớ ly cafe với cái tên gọi chẳng mỹ miều “sữa đá”
Nhớ góc “lặng” thu mình vào nghe tiếng nhạc êm đềm bỏ mặc một SG náo nhiệt ra ngoài….
Nhớ Văn Thánh, ngồi ngắm đàn cá nổi buổi sáng, hít hà cái không khí thoáng đãng, relax của một buổi sáng thứ 7 không vướng bận..
Nhớ những con đường mình đi qua…
Nhớ những nơi mình đã đến…
Nhớ bạn, người đồng hành những buổi chiều SG cô đơn…những buổi tối lang thang, la cà các quán xá SG, những lúc mệt mỏi. Nhớ cái góc Hanoi và Tôi … im lặng nghe tiếng ghita. Hai vợ chồng bạn lúc nào cũng dành cho mình một chỗ trong 24h bận rộn của vợ chồng bạn….Bạn luôn là chỗ dựa mỗi lúc Saigon quay đầu lại với mình. Nhớ những buổi chiều trốn làm hai đứa lang thang, chui vào uống cafe ở Gloria, nhạt thếch, chỉ có câu chuyện là có vị….? Bạn làm SG thú vị hơn, làm mình yêu SG hơn…và giờ nhớ bạn nhiều hơn….
Đôi khi thấy mình ích kỷ khi thèm được nhâm nhi ly cafe sữa đá, lắng nghe một khúc nhạc trữ tình, và tìm thấy MÌNH bình yên giữa một SG bận rộn, náo nhiệt…..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded