Minh tròn 4 tháng

4 tháng vèo qua như cái nháy mắt vậy. Mới hôm nào mẹ còn nặng nề leo cái cầu thang, lịch bịch như con chim cánh cụt, còn Minh thì vẫn nằm im trong bụng, thế mà cậu đã chào đời được 4 tháng.
4 tháng, Minh không còn ngẫu hứng khóc, cười nữa. Cậu khóc có lý do, cười có mục đích và nói chuyện thì dẻo quẹo (đấy là lời bà nội). Cái miệng cậu liến thoắng suốt cả ngày, trừ những lúc ngủ. Cậu cười lúc nào tỉnh, còn thì khóc inh ỏi lúc đi ngủ.
4 tháng, Minh biết nhận ra mẹ, ra bà, ra ba Khu. Ví dụ, cậu đòi bế, mắt cậu sẽ đánh sang phía bà, và ậm ực vài tiếng. Cậu biết, cầu cứu bố mẹ cậu khoản bế thì chả bõ, nên cứ bà mà liếc. Bà là nhân vật cậu thích nhất, mẹ nghĩ thế, vì bà không chịu được cậu khóc, cậu khóc là bà bế dỗ ngay, chứ không dửng dưng như bố mẹ cậu. 7h sáng cậu có lỡ thức giấc thì bà là người duy nhất nói chuyện với cậu giờ đó, chứ bố mẹ cậu thì chỉ có nước ép cậu ngủ nướng mà thôi. Tối cậu thích ngủ lúc nào thì đi ngủ, chứ không bị ép lên giường, mếu máo khóc. Nhìn chung, bà chiều cậu nhất trong nhà, và cậu cũng biết điều đó! Thế nên, hễ cậu mếu máo là giọng cậu cứ như gọi “bà ơi”.
Cậu biết phun mưa phì phì, cái miệng dễ thương lắm,
Cậu chưa biết lật, nhưng cậu đã biết seat up, cái đầu cậu nhỏm lên đòi ngồi thay vì cố gắng lật.
Cậu cười yêu ơi là yêu….
Cậu thích nghe mẹ đọc sách, đọc sách gì cậu cũng thích nghe, cậu nghe cả Tam @ quốc, Bản đồ tư duy, cho đến chiến tranh tiền tệ và xem tướng (!). Nhìn chung, cứ mẹ cầm sách lên đọc là cậu thích, mà mẹ chả có cuốn truyện cổ tích nào để đọc cho cậu nghe cả, nên toàn đọc linh tinh. Cậu nằm ìm lắng nghe, chẳng ọ ẹ gì ra chiều chăm chú lắm í. Hôm anh Bi nhà bác Thu cho cậu mấy cuốn sách tranh, mẹ cứ giở ra chỉ hình cho cậu. Cậu cũng thích lắm. Cả nhà buồn cười cậu. Mẹ thì thật buồn cười, nhiều lúc cứ nghĩ con mình như thần đồng ý (đúng là con hát mẹ khen hay!!, trí tưởng tượng của mẹ cũng phong phú nữa cơ!)
Cậu thích xem tivi. Ba cấm cậu xem, nhưng cậu ngoái đầu, ngẩng cổ, rồi mắt cứ dán chặt vào tivi. Nhiều hôm cậu đang khóc, mà bỗng dưng thấy im im, y như rằng là chăm chú xem tv. Cái này chắc là cậu thừa hưởng từ thói quen của ba cậu.
Cậu biết đòi ngủ cùng mẹ. Mà phải nằm giữa cơ, chứ nằm rìa mẹ là ko chịu. Cậu phải khóc cho đến khi mẹ bế lên, đặt vào giữa. Đấy là do mẹ mấy hôm cậu khóc đêm phải bế cậu lên giường để mẹ cũng được ngủ, nên giờ cậu quen. Ba lại phải tập cậu ngủ riêng lại.
Còn chuyện ngủ của cậu thì giờ thành hopeless. Cậu ngủ linh tinh, thức linh tinh. Nhìn chung, công ba tập cậu ngủ thành công dã tràng rồi chỉ vì cậu la hét om xòm, thế là bà sốt ruột quá nên ba chẳng dám ép nhiều. Mà nhìn bà ngồi ngoài nhà nghe cậu khóc mới thấy thương. Bà bứt rứt, bà không chịu được, mẹ thấy thương bà ghê.
À, cậu đã được thực tập ở nhà với bà 2 hôm rồi. Nhìn chung cậu ngoan, nhưng lúc nào ngủ cũng khóc làm bà hoảng. Mà bà yêu cậu lắm, nên cậu sai khiến bà bằng điệu khóc lóc của cậu điêu nghệ luôn. Mẹ nghĩ là bà cũng mệt với cậu, thế mà lúc nào bà cũng chiều cậu, chứ như mẹ, cậu khóc vài tiếng cho nở phổi :D.
Nhìn chung mẹ thấy càng ngày cậu càng biết lắm chiêu, nhiều chuyện. Thế mà cả nhà lại yêu cậu hơn mới chết chứ. Cậu đúng là xếp lớn của cả nhà rồi. Chả mấy chóc mà cậu biết đi, biết nói, biết chạy. Lúc đó chắc mẹ lại nhớ cái khoảnh khắc này của cậu cho mà xem. Đúng như mấy ông bà ở chỗ mẹ nói “he won’t be a baby for long”, mẹ phải enjoy từng phút giây với cậu (hehe, thế này lại phải xem xét lại tiếng gọi của money mất :)). Mẹ không có ý định so sánh, bên money, bên con bên nào nặng hơn đâu, vì mẹ biết con chắc chắn là nặng hơn cái tài khoản trong ngân hàng của mẹ rồi! Mẹ yêu con nhiều lắm lắm…

One thought on “Minh tròn 4 tháng”

  1. Sao bài này ko cho vài cái hình của cậu vào ngắm cho đã mắt mẹ U nhỉ? Mẹ U phải siêng chụp hình quay phim vào nhé, sau này nhớ con có cái mà xem lại. Còn chuyện ngủ, nếu ba mẹ chịu được thì cứ chiều bà đi, chứ nhà anh chị ngày xưa là kiên quyết, nên bà nội toàn đứng ngoài cửa ghé sát tai vào nghe cháu khóc thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded