Chí Phèo của ba mẹ

Dạo này Minh Chí Phèo kinh khủng, mẹ bảo ba có lẽ phải chuyển Trí Minh thành Chí Minh mất thôi (hơ, mà phạm húy…). Này nhé, Minh dùng tay cào đầy mặt. Cái này thì từ lâu đến nay rồi, nhưng mẹ ngăn chặn được, vì chỉ để hở tay ban ngày lúc cậu chơi, còn ban đêm phải “”đi bao”” cho con (ngôn ngữ Chí Phèo của ba mẹ). Dạo này cậu đã biết kéo bao tay ra, cứ tay này kéo bao tay kia ra, thế là cậu lại cào mặt ăn vạ mẹ.
Rồi nữa, cái sự ngủ của cậu lại thay đổi, cậu vẫn đi ngủ sớm, mà lúc đầu tối, cậu làm một hơi 3-4 tiếng từ 7.30pm đến khoảng 11.30pm rất ngoan. Sau 1am là Minh thành Chí Phèo. Cứ khoảng 1 đến 2 tiếng là cậu dậy ăn vạ mẹ. Lúc đầu chỉ là những tiếng động nhỏ ư ử, chỉ là ư ử thì chả đánh thức được ai cả, vì mẹ biết bài của cậu rồi, nên chỉ he hé mắt nhìn xem cậu định làm gì tiếp. Thế là cậu bắt đầu khóc, to hơn ư ử, nhưng mẹ cũng chả thèm lên tiếng vì mẹ tự nhủ Minh khóc một tẹo thì hề hấn gì đâu, cho nở phổi thôi mà, nên mẹ chả thèm dậy vỗ về cậu, chỉ vơ tay đưa cái ti giả lên miệng cho cậu nín :) (bài này gọi là ti giả lấp miệng em đấy). Làm thế thì cậu tức thật, cậu bắt đầu giơ tay lên gãi đầu gãi tai, cái khoản này là mẹ đã thấy lo lo rồi, vì mấy lần cậu bứt đến rách cả tai. Nhưng mẹ vẫn chưa lên tiếng, vẫn nằm im để cậu học cách tự ngủ lại. Thế thì có phí cái sự bứt tai của cậu không cơ chứ, thế là cậu gào lên và khóc tức tưởi. Ban đầu thì chả có tí nước mắt nào đâu, nhưng chắc mãi ko thấy mẹ đáp lại, thế là cậu tủi thân, nước mắt bắt đầu rỉ ra. Đến lúc này thì Minh khác Chí Phèo, thay vì không ai trả lời Chí Phèo, thì mẹ phải bò ra khỏi giường và an ủi cậu. Cậu vẫn không chịu, cậu khóc hờ nắn gân mẹ cho đến khi mẹ buộc phải bế cậu lên. Thế là cậu im bặt ngay! Có hôm ba cậu không thể nào chịu được cậu khóc, thế là dậy dỗ cậu trước mẹ, bị mẹ quạt cho ba một trận luôn, đấy, sống với Chí Phèo lâu, mẹ cũng giang hồ luôn :). Nhưng mà mẹ chẳng giận em được, vì cứ bế em lên, là em nở một nụ cười rất tươi, đầy ngụ ý thách thức với mẹ, làm mẹ giống như lò than được gội một gáo nước lạnh.
Không hiểu vì sao Minh lại thay đổi như thế này. Mẹ cũng ko biết phải làm thế nào, tham khảo hết sách này đến sách khác, ai cũng bảo để con khóc rồi tự đi ngủ, và càng dậy nhiều theo yêu cầu của Minh, thì Minh càng hay thức, và khóc nhiều hơn. Mẹ là mẹ của Minh nhưng không thể nào Chí Phèo bằng Minh được, nên toàn đầu hàng trước Minh. Đôi khi yêu thương con không có nghĩa là làm tất cả theo yêu cầu của con được, đặc biệt là những yêu cầu Chí Phèo như thế này con trai ạ.
Mẹ còn có 2 câu này cho Chí phèo “ti bất khả ép, ngủ bất khả kháng”. Ép Minh ti thì bằng đổ sữa đi, vì thể nào cậu cũng đẩy bình ra, không đẩy ra được thì chụt chụt rồi nhè sữa ra, thế là mẹ chịu. Còn buồn ngủ thì cậu cũng gắt rinh lên để đòi lên giường.
Một hành động nữa đó là thò ngón tay vào miệng. Mẹ cũng biết đấy là nhu cầu rất bình thường của con khi con mọc răng, nhưng mà con thò ngón tay sâu lắm, thành thử lôi hết cả sữa vừa mới ti được ra. Mà con hành động rất nhanh, mẹ vừa để ý xong, vù một cái, con móc họng luôn. Có một đêm con khóc, rồi thò tay vào móc họng trớ sạch, mẹ bực quá, đánh nhẹ vào cái tay của con, thế là ba con đang nằm im lên tiếng ngay. Ba bảo đừng có đánh con như thế, làm mẹ thấy guilty dễ sợ. Mà mẹ có đánh em đau đâu, chỉ là một cái nhẹ nhàng, răn đe thôi. Đấy, mẹ bây giờ thành địch rồi. Minh còn biết mếu máo lúc nghe mẹ mắng, thấy mẹ to tiếng một cái, hay mẹ nhìn Minh nghiêm khắc là mếu máo. Mẹ ngạc nhiên lắm, chả hiểu sao con lại biết là mẹ đang mắng mà mếu máo cơ chứ?
Chí Phèo của mẹ như thế đấy, nhưng mà con vẫn đáng yêu lắm. Con vẫn ngoan và biết nhiều thứ hơn mỗi ngày. Con chưa biết lạ, nên nhìn thấy ai con cũng cười và ê a. Ai bế con cũng rất vui, có lẽ, vì mẹ ít khi bế con, nên khi được ng khác bế con hớn hở lắm.
Con cười thích chí mỗi lần ba mẹ hát ê a cho con, dạo này ba còn biết hát bài “”if you’re happy and you know”” cho Minh nghe nữa, sáng sáng nghe ba hát bài này cậu cười tít hết cả mắt lại, cái điệu cười của cậu thì còn phê hơn cả mẹ nữa :).
Minh vẫn chưa biết lật, nhưng ngồi thì thẳng đầu rồi và rất thích ngồi. Mẹ cứ sợ cho Minh ngồi sớm sẽ bị gù, mà mẹ chẳng biết có cơ sở khoa học gì không, nhưng con mà bị gù thì nguy.
Bình thường mẹ đi làm thì ba ở nhà, nhưng hôm ba có cuộc họp trong trường, thế là ba đưa Minh vào trường với mẹ để ba đi họp. Ai cũng bảo Minh được đi học Uni sớm thế, còn mẹ thì hơi ngại một chút. Thế nhưng Minh ngoan ơi là ngoan, gặp ai Minh cũng hớn hở, nói ê a, rồi nằm im trong xe ngủ trong phòng mẹ cho đến khi ba họp xong. Con gặp cô Alison, cô bế con, chỉ cho con mấy bức tranh trong phòng cô, con ê a ra chiều thích thú. Mẹ hơi bị tự hào với sự thân thiện và “biết điều” của con hôm đó đấy :). Chắc vì con chưa biết quen lạ, hơn nữa đâu phải lúc nào con cũng dc như thế đâu. Mà con khác từng ngày nên mẹ cứ enjoy từng ngày với con cái đã con trai nhỉ? Coi như mỗi ngày mẹ chọn một niềm vui ở con, cả cái sụ Chí phèo của con nữa phải không con?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded