Con trai ạ, mẹ xin lỗi con trước nhé.
Cứ nhìn thấy con trở mình, mẹ lại cho con ngậm dummy. Mẹ biết không nên như thế, nhưng hôm nay mẹ đọc được cái blog của một người bạn (chị mới đúng), mẹ cứ mải mê chìm đắm vào đó.
Cái giọng văn của chị, những điều chị viết, đơn giản mà chạm vào từng dây thần kinh của mình. Mình có thể tưởng tượng được cái điệu cười nhẹ nhàng của chị trong từng câu chữ. Chị viết những điều thật đơn giản, một cái cây, một nụ hoa, một câu chuyện mà nhiều khi ít người để ý, một bài hát nghe xong rồi lãng quên…Chị luôn nhìn thấy cái “”hồn”” của những cái xung quanh, còn nếu không, chị thổi cái hồn vào nó. Cái thế giới của riêng chị thật khác xa với những cái mà chị nhận được.
Dạo này mình đọc ít, mà lại càng ít khi đọc được những bài viết làm mình yêu thích. Tìm thấy cái blog của chị, giống như tìm thấy một niềm vui lớn vậy….

One thought on “…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded