Nhật ký lúc 3h

Dường như đã trở thành thói quen, giờ này là con dậy, mẹ cho con ti, mẹ thay bỉm cho con rồi nựng con vài câu và dỗ con đi ngủ rồi mẹ cũng lăn quay ra ngủ chẳng biết trăng sao gì. Hôm nay con ngủ ngon quá, làm mẹ tỉnh giấc mà chẳng thể nào dỗ mình quay trở lại giấc ngủ được.
Ngày đầu tiên áp dụng chiến lược, mất 45 phút (từ 8.45 đến 9.30) ba mới dỗ con ngủ được. Con khóc mấy bận, mẹ ngồi ngoài nhà lòng dạ xốn sang chỉ muốn chạy vào ôm con. Hóa ra, bài tập không chỉ cho con, mà còn cho mẹ. Ba con không phải chỉ deal với mình con, mà còn lãnh thêm trách nhiệm xoa dịu mẹ nữa.
Con ngủ từ 9.30 cho đến 11.30. Con dậy mẹ cho ti top up, ba thay bỉm rồi con ngủ tiếp. Bình thường, 1.30 con sẽ dậy, mẹ cho ti rồi hai mẹ con đi ngủ, nhưng hôm nay ba cho con ngậm dummy (núm vú giả), con ngủ qua giờ này luôn. Thế nhưng mẹ lại tỉnh. Mẹ dậy loay hoay nhìn con, rồi thấy con nhả dummy ra đưa tay lên mút, thấy con cựa quậy, nhưng con không dậy khóc. Mẹ yên tâm ngủ tiếp.
Nhưng đến bây giờ 3.30 con vẫn ngủ ngon thì mẹ lại mất ngủ :). Mẹ dậy từ lúc gần 3h, rồi cứ chốc chốc lại kiểm tra con xem thế nào, con vẫn ngủ ngon, cái mũi hơi tịt làm con khò khè kéo bễ. Mẹ chẳng thể nào ngủ được, vì nhớ con. Hơn 2 tháng nay, đêm nào mẹ cũng dậy giờ này, đêm nào mẹ cũng được ôm con, nhìn cái mặt con sung sướng mỉm cười lúc mẹ thay bỉm cho con. Hôm nay con ngủ ngoan, mẹ mới ôm con được một lần từ tối đến giờ, mà lúc đó mẹ mắt nhắm mắt mở. Gần 6 tiếng rồi mẹ chỉ mới ôm con một tẹo, mẹ nhớ con quá. Nghe thì đúng là sến thật, nhưng mẹ thèm ôm con vào lòng, mẹ muốn đánh thức con dậy mà lại không muốn phá giấc ngủ của con. Chốc chốc mẹ lại ngồi dậy nhìn con qua song cũi mà thèm được ôm con vào lòng. Mẹ đúng là mâu thuẫn thật, mẹ muốn con ngủ yên giấc, ngủ một giấc dài. Giờ con ngủ yên giấc mẹ lại muốn đánh thức con dậy chỉ để được ôm con vào lòng.
Mẹ không biết con mẹ có đói không vì bình thường con vẫn dậy ti giờ này. Mẹ không biết con có ướt bỉm khó chịu không? Cái mũi con khò khè khó chịu không? Con nóng lạnh thế nào? Mẹ cứ đặt ra câu hỏi mà chẳng ai trả lời mẹ. Mẹ nhớ con quá đi mất con yêu ơi. Nhớ lắm. Con chỉ cách có một cái song cũi mà sao mẹ nhớ con đến thế. Cái miệng ngậm dummy mút chùn chụt làm ti mẹ đau nhức.
Mẹ loay hoay mãi vẫn kô ngủ được nên dậy viết cho con. Rồi một lúc nào đó mẹ đọc lại entry này, mẹ sẽ cười vào mẹ sao nhiều chuyện thế, nhưng đêm nay mẹ biết, cái cuống rốn của mẹ dù có khó tính, dù có làm mẹ thức giấc lúc nửa đêm, dù làm mẹ bực mình nhưng mẹ yêu con nhiều lắm.
Có một điều mẹ băn khoăn, vì con khóc lúc ba dỗ con ngủ hay vì dummy mà con ngủ ngon thế? Mẹ phải tìm hiểu xem thế nào mới được, nếu vì dummy, có lẽ mẹ cũng phải ngậm một cái để ngủ qua cái giờ này :).

4 thoughts on “Nhật ký lúc 3h”

  1. Hahaha ba Khu kìa, cho mẹ Uyên ngậm dummy đi kìa. Em ơi thường trẻ con tự ngủ được thì hay ngủ giấc dài lắm, vì nó có thức dậy ban đêm vẫn tự ngủ lại như thường. Tập ngủ cho con thì tập cả lúc đêm nhé, có nghĩa là cho con bú, xong đặt con xuống cũi cho con tự ngủ. Người ta cũng dặn là nếu cho con bú mà thấy con sắp ngủ thì phải đặt con xuống tự ngủ, đừng để con ngủ say, nó sẽ lại quen việc được bú mới ngủ đấy.

  2. Cô Giang ghê à nha. Mẹ cháu thật thà mà cô lôi cả ruột gan mẹ cháu ra đây thế này :).
    Chị ơi, em cho ngậm dummy, cả đêm cậu chẳng ti, sáng ra cũng chẳng ti, giờ em lại đang sợ. Em thấy bọn trẻ con vẫn ngậm dummy và ti mẹ bình thường mà chẳng thấy cậu ti. Hôm thứ 2 cậu mới tiêm phòng, có phải vì thế mà biếng ăn không chị?
    Hôm qua cậu ngủ đến 4h sáng, em thay bỉm rồi cho ngậm dummy ngủ đến 6h, rơi dummy ra nên khóc, rồi ngậm dummy lại, ngủ đến 8h sáng.
    Mà cả đêm Mít mút dummy chùn chụt, có lý nào cậu không ngủ được vì mút dummy không chị? Trời, mẹ cháu nhiều câu hỏi mà không biết trả lời thế nào cả.

  3. U ơi
    Me Nấm không biết bên đó thế nào chứ bên này thì ngậm ti giả là bác sĩ la, nói mất vệ sinh và là thói quen rất khó bỏ, có bé lên 4-5 tuôi rồi mà vẫn giền. Ngày xưa bé Nấm cũng cỡ tuổi Mít giờ bị xì ke ti giả. Ghiền kinh khủng luôn, chỉ cần rơt ra la bé lại loàng quàng dậy. Bé cũng hay dậy đêm lắm nhưng còn khóc cả tiếng sau mới ngủ lại, nên ngày đấy tớ cùng stress ghê lắm. Rồi cũng quen. Sau đó nghe một vài nguòi chỉ cho mẹ Nấm là tập choNấm thói quen ôm gối ngủ, thế là bậy giờ bé lại xì ke gối ôm. Đi đâu cũng phải có gối đấy bé mới ngủ. Còn chuyện ngủ riêng thì mẹ U cứng lên vì bé nấm sinh ra vài ngày là ngủ riêng rồi. Me U đừng lăn tăn nha. Chuc cả nhà vui vẻ nhé. Mít yêu chóng lớn nghen.

  4. Em ơi người ta bảo là “children won’t starve themselves”. Nếu Mít đói tự động sẽ dậy ăn, còn tiếp tục ngủ có nghĩa là Mít ko đói. Cứ để Mít ngủ dài, lúc dậy sẽ đói thật đói và ăn thật nhiều. Như thế tốt hơn. Vì giấc ngủ có dài thì mới sâu, là lúc ngủ sâu là lúc hormones tăng trưởng sinh ra đấy. Lúc trước Mít hay dậy có lẽ vì quen hơi mẹ mới ngủ lại đó. Có thể Mít mới chích ngừa nên hơi biếng ăn, lại thêm đang bị tập ngủ riêng, nên mọi việc còn lộn xộn. Em cứ theo dõi hai tuần xem. Chị nghĩ rồi mọi việc sẽ dần đi vào quỹ đạo.
    Còn việc ngậm dummy thì ba mẹ hoàn toàn có thể kiểm soát liều lượng của con. Ví dụ một thời gian nữa khi Mít tự ngủ ngon lành rồi, em chỉ cho ngậm trước khi đi ngủ thôi. Con ngủ rồi em nhẹ nhàng lấy ra. Chị toàn làm thế nên Duy ko bị nghiện. Đêm Duy có dậy cũng tự ngủ lại ko cần dummy. Còn ban ngày tuyệt đối ko bao giờ cho con ngậm dummy. Để con ko nghiện, và để con chỉ associate dummy với sleeping thôi.
    Chúc cả nhà kiên cường nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded