Chuyện ngủ của Mít

Dạo này Mít thích mút tay lắm, cứ bỏ cái đôi bịt tay ra là Mít mút chùn chụt. Một ngón, hai ngón, rồi nắm tay lại mút cả nắm tay luôn. Mấy hôm đầu mẹ cho là Mít đói bụng, nhưng vừa ti xong, Mít lại đưa tay lên mút, chẳng nhẽ bụng con là cái nồi cơm Thạch Sanh hay sao nhỉ? Thỉnh thoảng cao hứng, Mít nằm im trên cái ghế, đưa tay lên mút và ngóc cổ nhìn trời cho mẹ nấu cơm chiều. Ba cứ luôn miệng kêu con “”yêu chưa””, trộm vía con tôi.
Hai tuần rồi thời tiết nóng bức, Mít cũng khó chịu. Cậu ngủ ít, khóc nhiều, mà cái chiêu thức đêm chơi thì mẹ không thể nào chấp nhận được. Bình thường, 3am con dậy, mẹ cho ti,thay bỉm, cựa quậy một lúc rồi con ngủ tiếp. Nhưng giờ thì con dậy, vẫn theo routine cũ, nhưng con chơi, ọ ọe cho đến 5am mới ngủ tiếp. Mẹ sợ con luôn. Có đêm chịu không nổi, mẹ lôi con lên giường. Nhưng cái vụ ngủ chung này thì ba con kỷ luật kinh lắm, mẹ sợ luôn. Mẹ chỉ cho con lên giường khi không còn sự lựa chọn nào khác & nhằm lúc ba con ngủ thật say mà thôi. Mà cũng đúng, con quen hơi sau này khó tách con ra lắm, mà mẹ chắc phải cố thêm em bé cho con có bạn nữa chứ nhỉ? (Mẹ cứ hay nghĩ xa :), còn ba, chắc ba sợ đạp phải con).
Mít là cái đồng hồ đêm của mẹ. 10.30pm ngủ. 1.30am dậy ti, rồi ngủ đến khoảng 3.30am, dậy ti, ị, thay bỉm đến khoảng 4.15am ngủ đến 5.30 hoặc 6am. Từ đó là cứ chốc chốc con lại ngọ ngoạy cho đến hơn 8am. Bây giờ cứ đúng những giờ đó là mẹ bật như cái lò xo. Được một cái, Mít cũng không khóc đêm (trộm vía), cứ tỉnh dậy, xong các thao tác là ngủ tiếp. Nhưng mà mẹ vẫn mệt lắm, sáng ra là giao ngay con cho ba để nướng tiếp cho đến khi ba đi làm. Mẹ phải bắt đầu học cách cho con ngủ dài hơn. Nhưng mẹ chưa biết làm thế nào cả. Chẳng nhẽ cứ theo sách, để con khóc một tẹo rồi ngủ tiếp? Tim mẹ mềm oặt à, chịu không nghe được con khóc. Giờ con mới gắt ngủ một tẹo mà mẹ đã hồn siêu phách lạc rồi, để con khóc đến khi ngủ thì mẹ phải luyện thành sắt đã.
Chuyện đặt con vào cũi ngủ nữa. Mẹ cứ nghĩ con ngủ say rồi, mẹ đặt con vào cũi thì con cong người y như con tôm là mở mắt thao láo. Thay vì để con ngủ cho ngon trong cũi, mẹ lại phải bế con lên và ru con ngủ lại từ đầu. Chán con ghê, người đâu mà “”nhạy”” khủng, ngủ say mấy thì say, đụng vào một cái là biết ngay. Sáng nay cũng thế, sau 3 lần thử đặt con vào cót, cuối cùng mẹ đành phải để con nằm ngủ trên đùi trong khi ngồi liệt kê “”tật xấu”” của con lên web.
Mẹ chẳng biết làm cách nào để con ngủ say hơn, đêm ngủ dài hơn, và ngủ tối sớm hơn. Có lẽ lại phải nhờ đến “bàn tay sắt” của ba để rèn con vào kỷ luật mới được. Tất cả cũng chỉ vì yêu và thương con mà thôi con ạ. Ba mẹ có ngủ ngon thì mới có tinh thần mà nói chuyện, mà đong đưa, mà yêu thương con hơn. Thương lắm, nhưng cũng là win-win solution cho con và ba mẹ mà thôi con nhỉ?
Cô Giang ơi, ngày xưa cô làm cách nào với anh Duy và chị An? Mẹ cháu ngưỡng mộ chuyện ngủ của anh Duy lắm, cô tư vấn cho mẹ cháu với.

One thought on “Chuyện ngủ của Mít”

  1. Ban oi, hau nhu em be nao cung vay het a. De ren cho Mit ngu rieng thi ban phai co “trai tim sat da” :) Cai gi chu vu day thi ban Hai hoi bi “experience”, he he. Kevin dao nay ngu cung ngoan hon truoc roi ban a. Cuoi tuan gdinh co plan gi ko?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded