Tuần thứ nhất

Hôm nay là tròn 1 tuần con trai mẹ chào đời!
Mẹ muốn viết thật nhiều, nhưng từ khi sinh con đến giờ mẹ mới có thể ngồi viết cho con.
Trước tiên ba mẹ và con cảm ơn tất cả mọi người đã hỏi thăm gia đình Mít, đặc biệt là gia đình bác Tuấn-Tí. Một tuần bác Tí lên với gd mình là nguồn động viên và sự giúp đỡ vô cùng quý giá mà gd mình rất may mắn nhận được.
Chủ nhật tuần trước, mẹ vẫn còn ung dung ngồi ở nhà đợi đến thứ 2 vào viện, thế mà vèo một cái con đã 6 ngày tuổi! Chiều ngồi nhìn con ngủ, mẹ thấy thời gian trôi qua thật nhanh, sẽ chẳng còn mấy chốc, con trai của mẹ sẽ không còn nằm gọn trong vòng tay, ngực của mẹ để ti sữa chùn chụt nữa. Mẹ thấy nao nao…
Mẹ sinh con chiều ngày thứ 2, 16/11/2009. Vì sinh mổ nên sáng mẹ chỉ được ăn một miếng bánh mì bé tẹo trước 7am. Đến lúc lên bàn mổ thì cả hai mẹ con đói meo. Bà đỡ (midwife) vẫn chẳng thể nào tìm ra được đầu và chân con ở đâu cả cho đến khi bác sỹ siêu âm lại. Con đạp loạn xạ ra chiều excited lắm. Mẹ thật may mắn, đến tuần thứ 37 khi không thấy con xoay đầu người ta mới phát hiện ra mẹ còn bị nhau tiền đạo, bịt kín cả lối ra của con. Bác sỹ chẳng còn cách nào khác, bắt mẹ phải mổ. Ông bác sỹ phát hiện ra cũng là ông bác sỹ mổ cho mẹ. Ông cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại trước khi quyết định làm mẹ rất yên tâm. Có ba Khu ngồi bên cạnh mẹ vỗ về làm mẹ cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Mẹ cảm nhận được hết những gì đang diễn ra xung quanh khi mổ. Khi người ta giơ con lên cho mẹ nhìn mặt, mẹ trào nước mắt. 9 tháng mang con trong mình, giờ phút nhìn thấy con làm mẹ xúc động. Người ta gọi ba ra cắt rốn cho con rồi quấn con đưa lên cho ba bế, và để mẹ xem mặt. Con bé tẹo, đỏ hỏn vẫn còn dính đầy máu. Nhưng con yêu lắm, chẳng nhăn nheo tẹo nào, cũng chẳng bị một lớp trắng bám xung quanh như mấy cái video mẹ xem. Mẹ yêu con từ khi còn nằm trong bụng và đến lúc con ra đời, mẹ thấy còn yêu con hơn nhiều nhiều.
Tối mẹ mới hồi sức, đưa về phòng đã thấy con nằm gọn lỏn trên ngực ba để được sưởi ấm. Người ta bế con đưa vào lòng mẹ để cho con bú. Mẹ thấy mình thật hạnh phúc con yêu ạ.
Ngày thứ 2, con ti thêm một lần vào buối sáng. và một lần buổi chiều rồi con ngủ im thin thít. Mẹ thì bắt đầu bị dựng dậy đi tắm. Bước đầu tiền bước xuống sàn đau thấu tim làm mẹ khóc nức nở. Nhưng nhìn thấy con nằm im, mẹ chỉ muốn chóng khỏi, được ôm con vào lòng mà không phải nhăn nhó vì đau.
Ngày thứ 3, con đã tự xoay đầu. Bác Tí cũng ngạc nhiên vì thấy con biết quay đầu lúc bác ngồi canh con cho mẹ ngủ. Trộm vía, cái cổ của con cứng ghê, hi vọng sau này ko cứng cổ như ba con :),
Ngày thứ 4, mẹ khỏe hơn nhiều, con cũng khóc to hơn ;), mẹ phải bế con đi loanh quanh dọc bệnh viện trong lúc đợi ba và bác Tí vào. Mắt con cũng mở to hơn một chút, con nhìn xung quanh ra chiều thú vị lắm, mặc dù mẹ biết giỏi lắm con cũng chỉ nhìn thấy mặt mẹ một cách lờ mờ thôi. Sữa mẹ cũng về căng cứng. Con cáu vì mẹ phải đánh vật mãi mới có thể cho con ti được trong khi sữa ra ướt đãm hết cả khăn và áo của mẹ. Con cũng được mẹ cho tắm lần đầu tiên. Mẹ cứ sợ sẽ vuột tay con mất. Con khóc to kinh khủng lúc mẹ gội đầu cho con, thế nhưng đến khi mẹ cho con vào chậu nước, cái mặt con dãn ra sung sướng. Cái tay, chân con khua khoắng loạn xạ thích thú. Bế con ra khỏi chậu, con lại gào lên giận dữ. Mà phải nói con mẹ sạch sẽ kinh khủng, tè một cái là con khóc đòi thay, trước khi ị con khóc để báo trước. Con sạch sẽ đến tốn kém con ạ :), vì mỗi cái bỉm của con cost của ba mẹ những $0.3. Một ngày con phải dùng đến 8 cái bỉm, thế nên mẹ bắt đầu tính toán với con rồi đấy. Mẹ đã lên chương trình luyện tập giới hạn sự sạch sẽ của con rồi đấy.
Ngày thứ 5 (20/11). Mẹ con mình ra viện về nhà. Con ngủ một mạch từ khi mẹ bế con ra xe cho đến tối con đói mới bật dậy mếu máo đòi ăn. Nhìn chung con có vẻ thích thú khi về nhà. Con ngủ cả ngày, nhưng tối lại thức nhiều hơn. Tuy nhiên, mẹ vẫn cho là con của mẹ ngoan.
Ngày nào bác Tí cũng nấu bao nhiêu là món ngon bồi bổ cho hai mẹ con mình, mẹ ăn ngấu nghiến, rồi lại than thở vì no quá, và nhiều sữa. Con vẫn chưa xài hết một bên ti mẹ. Sữa lúc nào cũng ướt áo nhoẹt áo mẹ.
Ngày thứ 6, mẹ bắt đầu thấy buồn vi ngày mai bác Tí về. Chiều mẹ và ba vào city mua một số đồ, mẹ cho con ti rồi vắt sữa để dành để bác cho con ăn. Thế mà đến lúc ba mẹ về, con vẫn còn ngủ ngon lành. Xa con có một tẹo mà mẹ nhớ con kinh khủng, chỉ muốn về ôm lấy con mà thơm lên cái má thơm mùi sữa của con. Mà con cũng bắt đầu cười tủm tỉm khi ngủ. Con hóng chuyện với ba, và bắt đầu biết để ý. Con thích màu xanh hay sao ấy, bác Tí mặc cái áo màu xanh, mà bác cứ đi ngang qua con là con quay mắt nhìn theo bác. Con cũng bắt đầu biết để ý đến các vật di động hơn, để ý đến tay mẹ di chuyển trước mắt con, để ý miệng ba nói chuyện…
Ngày thứ 7, bác Tí về, mẹ ôm con khóc nức nở. Mẹ con mình nhớ bác nhiều lắm bác ạ…
Đấy, một tuần của con cũng nhiều sự kiện con nhỉ? Nhìn thấy sự khác biệt của con từng ngày làm ba mẹ hạnh phúc. Ba mẹ cầu mong con trai của ba mẹ sẽ ăn ngủ tốt và ngoan. Ba mẹ yêu con thật nhiều…..
Đây là ảnh ba mẹ chụp cho con hôm qua (6 ngày tuổi). Trông con khác trước nhiều ghê
DSCN2958DSC_0094DSC_0096

6 thoughts on “Tuần thứ nhất”

  1. Be nha me Uyen xinh qua di mat. Trom via. Chuc mung hai me con nhe. Chuc be hay an chong lon. Chuc me Uyen mau phuc hoi suc khoe nhe.

  2. Cái trán giống U, còn lại giống khu. Cái hình Mít cười tủm trông yêu ghế. Từ giờ U s4 đc thấy con cười tủm hoài cho coi, sướng lắm. Chúc 2 m5 con khòe

  3. ôi..!! Mít kìa ..thích quá yêu quá..nhờ mẹ Mít hun Mít hai bên cái má yêu yêu dùm cô với..nhaa..nhìn Mít trông giống bố ấy nhỉ..thế là từ nay blog của mẹ uyên và bố Khu kết nạp thêm 1 thành viên mới rùi nhé..cô sẽ đc xem hình Mít thường xuyên hơn rùi thích quá đi thôi…muốn nựng Mít yêu Mít một cái..chúc hai mẹ con khỏe nhe…

  4. Chuc mung anh chi nhe! Sorry vi den khi be duoc gan 2 tuan roi em moi biet!!!

    Be’ giong’ anh Khu quá, hehe.

    Chúc bé con hay ăn chóng nhớn để ba Khu mẹ Uyên bế mỏi tay luôn nhé!

  5. ông bà nội mừng không tả khi xem ảnh Mit chao đời nhé. bà nội rửa ảnh Mít khoe khắp phố rồi.Cô Cư thèm thơm Mít một cái ma không đc . Nhìn Mit yêu lắm lắm…Trộm vía mới có mấy ngày mà như con người ta đầy tháng rồi í .không biết ba mẹ Khu- Uyên chăm sóc Mit có lóng ngóng lắm không . Bà nội sốt ruột lắm đấy.Cầu mong cả nhà Mit khỏe .Mit ngoan hay ăn chóng lớn . Cô yêu Mit lắm.

  6. Cu Minh yeu qua Uyen oi. Hom nay co Giang moi vao website cua me Uyen duoc. Co doc ngau nghien tung blog entry cua me Uyen mot… Nuoc mat tu nhien roi, mung cho hanh phuc tran day trong to am cua ban. Chuc mung gia dinh hanh phuc nhe. Khi co Giang ve den Syd, Minh luc do se biet lam nhung gi roi nhi?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded