Thu hoạch

Sáng nay ngủ nướng, chồng đánh thức dậy bằng một cái tin “gà đẻ trứng rồi em ạ”. Mắt nhắm mắt mở mình bò ra khỏi giường để xem quả trứng. Nó bé tẹo thôi, vì là quả trứng đầu tiên. Nhưng hai đứa lại thấy vui vui.
Thứ 7 tuần trước, Khu đi mua 2 con gà, một trống một mái. Dự định là để một thời gian cho gà có bạn, nhưng chú gà trống ngay ngày hôm sau đã cất tiếng gáy từ lúc 4am cho đến tận trưa. Mình nằm trong nhà, nghe gà gáy vừa thấy thích thú vừa lo. Thích vì lâu lắm rồi mới lại nghe tiếng gà gáy, nhưng lo vì sợ hàng xóm phàn nàn. Thế là ngay hôm sau, chú gà trống đã bị Khu xử lí. Mình cầm chân cho Khu cắt tiết, miệng cứ phải lẩm bẩm hóa kiếp cho mày, lần sau có là kiếp gà, thì làm gà mái :). Lâu rồi không làm thịt gà mình cũng run run, thương con gà, nhưng cái viễn cảnh về món thịt gà cho bữa chiều cũng phần nào lấn sự ngại ngùng của mình.
Thế là một con gà trống gần 2kg, một nửa rang xả ớt, một nửa luộc. Ba anh chi em chén sạch, thực ra chỉ có Khu và mình chén nhiều thôi, chứ tuần vừa rồi được mệnh danh là “tuần gia cầm” (Thứ 2 chim cút nướng, thứ 3 gà rang, thứ 6 gà tần), em Nhật cũng phần nào ngán ngẩm. Thịt gà ngon ơi là ngon, ăn y như ăn gà trống nhà mình, chỉ có điều con gà này hơi lớn tuổi một chút, tuần này phải nhắc ông già bắt cho con nhỏ tuổi hơn.
Còn một cô gà mái, cô lang thang một mình trong cái vườn quây được Khu quây lại, Khu làm cho cô một cái chuồng nho nhỏ bằng bìa cát tông, lót ổ bên trong, nho nhỏ nhưng ấm áp. Thế là cô không phụ lòng Khu, sau gần một tuần nuôi, cô bắt đầu cho quả trứng đầu tiên :). Mình chẳng mó tay vào cái gì, nhưng cứ nhìn thấy con gà, quả trứng là thấy vui vui…Khu bảo, cuối tuần mua thêm một đôi gà nữa, một con trống để cả nhà “bồi bổ” và một con mái để cô gà có bạn cho vui.
Lại nữa, hôm thứ 2 SN em Nhật, mình làm bít tết, Khu cắt đậu hòa lan trong vườn xào ăn với bít tết, ai cũng bảo là nó ngon và ngọt hơn mua ngoài chợ. Thế là cũng được 2 bữa ăn đậu hòa lan rồi, mà quả nhỏ vẫn nhiều chi chít.
Khu vãi hạt rau cải cúc cũng đã bắt đầu mọc, chắc khoảng 1-2 tuần nữa là thu hoạch được. Chẳng biết thu hoạch có đủ công mua giống, mua đất và công chăm sóc hay không, nhưng có lẽ cái niềm vui thu hoạch thì đáng giá gấp nhiều lần :).
Đấy, ba Khu của Mít là thế đấy. Mẹ vẫn đùa ba “nhà nông tiến sỹ”. Mít của mẹ sau này sẽ là gì nhỉ???

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded