Lá Riêu Bông_ Hoàng cầm

Lá diêu bông – Hoàng Cầm

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ…
Chị bảo
– Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày
Em tìm thấy lá
Chị chau mày
Đâu phải lá Diêu Bông

Mùa đông sau
Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
Trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười
Xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt
Chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
– Diêu Bông hỡi…
…ới Diêu Bông!

Kết thúc bài thơ là kết thúc của một câu chuyện buồn! Nhưng lạ ở chỗ, mình không cảm thấy rất buồn, chỉ thấy man mác như ai đó giằng lấy trong tay mình một vật vốn dĩ không thuộc về mình, mà mình trót tự gắn bó với nó.
Mình cảm giác nhân vật “”em”” hình như cũng chỉ muốn thỏa mãn cái thách thức của tuổi trẻ mà quên mất rằng thách thức là vô hạn, còn tuổi trẻ là hữu hạn. Thách thức luôn tồn tại theo thời gian, còn tuổi trẻ rồi sẽ qua đi, và qua đi rất nhanh.
Cái thách thức của tình yêu, đâu phải chỉ một mình nhân vật “”em”” trong Lá Riêu Bông của Hoàng Cầm muốn chinh phục! Nhưng quả thật, với nhân vật đi tìm lá riêu bông, giữ được cho mình một cái kết thúc nhẹ nhàng như một hơi thở dài chấp cũng là vượt qua được thử thách rồi….Nhận ra được có những cái sẽ chẳng bao giờ là của mình và chấp nhận điều đó phải là kẻ có bản lĩnh mới làm được.
Cũng là một sự thách thức, nhưng nhân vật “”chị”” dường như chấp nhận không đơn giản. Nhìn lại tâm trạng của chị “” Chị chau mày/Đâu phải lá riêu bông”, rồi “”Chị lắc đầu/ Trông nắng vãn bên sông”, và “”Chị cười/ Xe chỉ ấm trôn kim””. Cái tâm trạng cuối cùng của chị “”xòe tay phủ mặt/ Chị không nhìn”. Mình có thể tưởng tượng được cái “chau mày” của chị, một cử chỉ thách thức, cao ngạo của người con gái còn xuân. Nhẹ nhàng hơn khi chị “”lắc đầu” và rồi tiếc nuối, chạy trốn sự tàn nhẫn của thời gian khi chị “”xòe tay phủ mặt/chị ko nhìn”.
Mình không tiếp cận bản chính của bài thơ này! Mình chỉ lượm lặt đâu đó trong trí nhớ tồi tệ trong lúc cao hứng để chép ra đây. Cũng xin mạn phép tác giả khi mình tự động cách dòng theo cách của mình!
Bâng khuâng một chút khi thời gian vụt trôi! Ai người phổ nhạc “Lá riêu bông” để ai nghe chợt thấy chùng lòng….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded