Lá Riêu Bông_ Hoàng cầm

Lá diêu bông – Hoàng Cầm

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ…
Chị bảo
– Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày
Em tìm thấy lá
Chị chau mày
Đâu phải lá Diêu Bông

Mùa đông sau
Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
Trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười
Xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt
Chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
– Diêu Bông hỡi…
…ới Diêu Bông!

Kết thúc bài thơ là kết thúc của một câu chuyện buồn! Nhưng lạ ở chỗ, mình không cảm thấy rất buồn, chỉ thấy man mác như ai đó giằng lấy trong tay mình một vật vốn dĩ không thuộc về mình, mà mình trót tự gắn bó với nó.
Mình cảm giác nhân vật “”em”” hình như cũng chỉ muốn thỏa mãn cái thách thức của tuổi trẻ mà quên mất rằng thách thức là vô hạn, còn tuổi trẻ là hữu hạn. Thách thức luôn tồn tại theo thời gian, còn tuổi trẻ rồi sẽ qua đi, và qua đi rất nhanh.
Cái thách thức của tình yêu, đâu phải chỉ một mình nhân vật “”em”” trong Lá Riêu Bông của Hoàng Cầm muốn chinh phục! Nhưng quả thật, với nhân vật đi tìm lá riêu bông, giữ được cho mình một cái kết thúc nhẹ nhàng như một hơi thở dài chấp cũng là vượt qua được thử thách rồi….Nhận ra được có những cái sẽ chẳng bao giờ là của mình và chấp nhận điều đó phải là kẻ có bản lĩnh mới làm được.
Cũng là một sự thách thức, nhưng nhân vật “”chị”” dường như chấp nhận không đơn giản. Nhìn lại tâm trạng của chị “” Chị chau mày/Đâu phải lá riêu bông”, rồi “”Chị lắc đầu/ Trông nắng vãn bên sông”, và “”Chị cười/ Xe chỉ ấm trôn kim””. Cái tâm trạng cuối cùng của chị “”xòe tay phủ mặt/ Chị không nhìn”. Mình có thể tưởng tượng được cái “chau mày” của chị, một cử chỉ thách thức, cao ngạo của người con gái còn xuân. Nhẹ nhàng hơn khi chị “”lắc đầu” và rồi tiếc nuối, chạy trốn sự tàn nhẫn của thời gian khi chị “”xòe tay phủ mặt/chị ko nhìn”.
Mình không tiếp cận bản chính của bài thơ này! Mình chỉ lượm lặt đâu đó trong trí nhớ tồi tệ trong lúc cao hứng để chép ra đây. Cũng xin mạn phép tác giả khi mình tự động cách dòng theo cách của mình!
Bâng khuâng một chút khi thời gian vụt trôi! Ai người phổ nhạc “Lá riêu bông” để ai nghe chợt thấy chùng lòng….

Mùa Xuân về Canberra

Chủ nhật, Canberra nắng ấm. Mình rủ Khu đi chụp ảnh linh tinh vì mấy lần cứ định chụp ảnh để lưu lại hình dáng cô penguin trước khi nằm ổ, nhưng chẳng thành công. Hôm thì trời đổ mưa, hôm lạnh run cầm cầm, hôm bận rộn. Nghe mọi người bảo chụp ảnh lúc có bầu con mất duyên nên mình cũng ..lần lữa. Nhưng nghĩ lại, mẹ có duyên thế này, chắc con có mất duyên cũng không mất hêt, nên hai đứa lên đường (hehehe, trộm vía đó nghen).
Khắp nơi hoa đào nở tưng bừng. Nếu mùa đông ở Canberra lạnh lẽo, đìu hiu, cây cối sơ xác, thì mùa xuân lại hoàn toàn ngược lại. Hoa đào, mận, mơ, anh đào nở khắp mọi nơi. Cái không khí mùa xuân vẫn còn vướng vất một chút se lạnh mùa đông làm cảnh vật vừa tưng bừng nhưng rụt rè, e ấp.
Mẹ Mít lôi ở đâu ra được cái váy sặc sỡ, cũng đòi làm dáng cùng nàng xuân! Chỉ có điều, nếu nàng xuân tha thướt yểu điệu, mẹ Mít lạch bạch, cái bụng vượt ra đằng trước, hai tay quàng quàng vào không khí y như chú chim cánh cụt đi dạo xuân…trông rất buồn cười.
Mẹ nhận ra một điều, mỗi một mùa xuân về ở Canberra, là một mùa xuân qua ở mẹ! Nhưng mẹ tin, Mẹ sẽ tìm thấy mùa xuân của mẹ trong Mít….Nhìn những picts là thấy rõ ngay điều này (hihihi).
Đây là cảnh ba Khu chụp mái tóc ngắn và cái mặt tròn xoe của Mẹ. Mẹ tăng 10kg từ khi có Mít rồi đấy!
DSC_0052
Còn đây là “địa chủ được mùa”.
DSC_0046
Cái này thì mẹ điệu ơi là điệu. Thực ra là mẹ mỏi chân quá, nên đứng vịn vào cây, ai ngờ, dáng đứng bến tre của mẹ lên ảnh cũng không đến nỗi lắm
DSC_0073
Mẹ đang hứng mùa xuân, hi vọng giữ được một chút cho riêng mình!
DSC_0059
Còn cái này, ba Khu bảo mẹ sexy quá, mặc áo hở nửa lưng…hehehe, tại phó nháy không bảo chứ mẹ cũng chả muốn khoe cái phản của mẹ tẹo nào. Nhưng mẹ thỉnh thoảng cũng nổi loạn một tẹo, Mít nhỉ
DSC_0081

Đấy nhé, mẹ update tình hình mái tóc ngắn, cái bụng to và dáng đứng bến tre của mẹ rồi đấy. Hi vọng mọi người không quên “hình dáng” của mẹ, và cũng biết, cả nhà khỏe mạnh, ba Khu khỏe vì còn sức chiều mẹ, Mít khỏe (đạp mẹ đau hết cả sườn), mẹ khỏe (như trong ảnh)…..

Nhà

Hôm nay mình được nghỉ. Nghỉ vào thứ 2 buồn trấu cắn luôn. Mình chẳng biết làm gì cả, sáng đòi theo chồng vào trường, nhưng chồng ngăn không cho đi theo, vì sợ mình cả ngày vơ vẩn trong trường lại bị mệt.
Thế là mình ở nhà! Có chồng ở nhà thấy ngày chóng hết, đi ra đi vào quanh quẩn, nói vu vơ vài câu với chồng thế là thấy ngày qua cái vèo. Chồng đi vắng, mình buồn thỉu buồn thiu. Đã không có người nói chuyện, lại cũng chẳng có việc gì làm cả.
Nhàn cư vi bất thiện, thế nên mình đem máy ảnh ra chụp vài cái ảnh trong nhà để ông bà và bạn bè biết hai vợ chồng ăn ở bên này như thế nào.
Ngày xưa ở cùng bố mẹ và chị Oanh, lúc nào cũng bị chê là ở luộm thuộm, đặc biệt là những ngày học bài, chuẩn bị thi, thôi thì sách khắp mọi nơi, trên giường, dưới nền nhà, trên bàn…Giờ thất học, chẳng thấy sách vở lung tung gì cả, chắc mẹ và chị Oanh nhìn thấy ngạc nhiên lắm. Mà không phải chỉ trên ảnh thôi đâu mẹ và chị nhé! Mình còn phải ngạc nhiên với sự sạch sẽ của mình nữa cơ. Không biết đến khi có Mít, mẹ có còn thời gian để dọn dẹp nữa không.
Đây là cái phòng ăn, nối liền với cái bếp. Có đến 3 cái cửa sổ và một cái cửa to đi ra ngoài. Mình bị ảnh hưởng bởi ba mình nên thích nhà có nhiều cửa sổ, mở toang ra. Nhà lúc nào cũng đầy ánh sáng!
DSCN2724
Cái phòng ăn rộng rãi nên Khu sắp cho mình một cái bàn ngồi chít chát và nghe nhạc.
DSCN2718
Còn đây là cái phòng ngủ. Theo chủ nhà, cái phòng này là phong living room, dành cho khách đến chơi, ngồi xem TV, uống trà. Nhưng vì cái phòng này cách biệt với phòng ăn, hơn nữa, cũng chẳng cần thiết có thêm cái phòng khách vì khách đến có thể ngồi phòng ngoài, nên hai đứa chuyển cái phòng này làm phòng ngủ. Rộng thênh thang, và cũng đầy ánh sáng, có đến 3 cái cửa, Khu phải làm rèm che 2 cái cho bớt sáng và đỡ lạnh, rồi kê hết đồ vào mà vẫn rộng, thế là Khu kê một cái bàn ngồi làm việc trong phòng, còn mình thì có một cái bàn bên cạnh giường, tha hồ mà bày linh tinh…Mà cứ nhìn cái chỗ học của Khu là biết. Anh lúc nào cũng cẩn thận, đồ đạc ngăn nắp…mình cũng học được một tẹo từ chồng đấy.
DSCN2720
Nhà còn có một phòng nữa, nhưng phòng này giờ em Nhật đang ở nên không update hình ảnh.
Còn đây là mảnh vườn của Khu. Ngày nào Khu nghỉ ở nhà, y như rằng lại loay hoay ra vườn. Ngày nghỉ của Khu, có khi anh dành nhiều thời gian ngoài vườn hơn là trong nhà. Anh trồng rau mùa đông, thế mà mùa đông sắp hết rồi, rau vẫn chưa kịp lớn :).
DSCN2725
Còn đây là cái sân, nắng lên thể nào cũng được dọn dẹp cẩn thận và kê bộ bàn ghế ngồi uống trà, làm BBQ.
DSCN2726
Nhìn chung, hai vợ chồng rất happy với cái nhà. Không có hết mọi thứ, nhưng cũng chưa thấy thiếu thứ gì. Quan trọng là sau một ngày làm việc mệt mỏi, về đến nhà mình thấy mọi thứ nhẹ nhàng và mọi thứ trở nên đơn giản hơn…
Giờ là lúc dành cho niềm mơ ước. Không biết đến lúc nào hai đứa mới thực sự sở hữu một căn nhà. Bé bé thế này thôi cũng được :), chỉ cần về nhà thấy cảm giác yên bình, ấm cúng của gia đình.

Ăn

Dạo này mình ăn như trâu ăn cỏ ấy! Thế nên cân cứ tăng vù vù. Khu bảo phải hãm phanh lại, nhưng chắc không sao, ăn xong em lại kêu ca với anh, thể nào cũng giảm bớt năng lượng.
Mình nấu nướng dở hơn hồi ở cùng với chị Giang, chả là ít khi nhậu nhẹt, tiệc tùng hơn ngày xưa, hơn nữa, cũng không có ai nhiệt tình ăn uống như nhà chị Giang nên tay nghề ngày một phôi phai…
Hôm nay mình trổ tài với nồi lẩu đầu cá hồi. Ngày xưa ở nhà đi ăn lẩu Soa Soa, mình rất thích. Nhưng đầu cá hồi ở nhà thì đắt đỏ mà lại ko tươi lắm, nên mình không thử. Bên này thì rẻ như bèo, lại tươi ngon, nên mình cũng muốn thử xem có được như đầu bếp Soa Soa không. Lần trước nấu, đầu cá hồi tanh kinh luôn, chẳng biết vì mới có bầu nên sợ mùi hay không mà tanh ăn rất khó chịu. Nhưng lần này, mình học được mấy cái trick sử lý đầu cá hồi nên chẳng thấy tanh gì cả. Mình cũng mua thêm tuộc con, cho vào lẩu ăn vừa giòn, vừa ngon. Bữa tối ngon lành mà lại đơn giản, nhanh gọn. Ăn lẩu cũng giải quyết được vấn đề rau nữa. Chỉ có 2 đứa mà ăn hết cả một đống rau to đùng, cải xoong, cải đắng, nó xôi. Mẹ ăn xong, Mít đạp thùm thụp chẳng biết vì thích chí hay vì hết chỗ để quậy nữa.
Mình cũng hì hụi nấu được cả một nồi xôi đỗ đen cho cả nhà ăn sáng. Nhưng quên mất không cho ít muối vào, thế là nhạt thếch. May sao vẫn còn ít muối lạc, thế là hai vợ chồng làm xong nồi lẩu, lại thêm một bát xôi nữa. Ba Khu ngày mai chắc được ăn xôi cả ngày, rồi thể nào cũng có thêm mấy cái đèn pin xung quanh miệng.
Hết một tuần rồi, mai lại bắt đầu tuần mới. Mình đã làm được một cái thực đơn sơ sơ rồi. Tuần này ăn đơn giản hơn và sẽ phải có món lasagna. Tự dưng mình thèm quá, nhớ cái vị béo ngậy của cheese, quện với thịt bò….Mà nhắc đến món này nhớ chị Khánh thế, ngày xưa chị làm cho ăn món này mấy lần ngon ơi là ngon. Để trong tuần xem mình làm thế nào!
Đúng là tâm hồn ăn uống! Vừa ăn bữa tối căng phè xong đã nghĩ ngay đến những bữa khác! Chắc không chỉ mình con Mít, mà mẹ cũng Mít luôn rồi con nhỉ?

Tóc ngắn….

Tóc ngắn, lưng ngắn, bụng to, chân ngắn. Hai chân khuyềnh khoàng, hai tay phất phẩy vào không khí mỗi khi bước đi, mình nhìn y như một con chim cánh cụt!!
Trời, chẳng biết tả mình như thế nào cả! Sáng nay đến trường, Maurette mất một lúc mới nhận ra mình, Alison chạy sang phòng mình giật mình vì tưởng ai ngồi trong phòng chứ không phải mình, Richard gặp mình ở thang máy, nghe mình chào mà ko nhận ra là ai, mãi một lúc mới nhận ra. Không biết trong con mắt mọi người trông mình thế nào nhỉ?
Đêm qua không ngủ được vì mái tóc ngắn quá, chẳng nặng nề như mọi lần lại thấy cái bụng nặng hơn.
Chẳng biết vui hay buồn, nhưng cảm giác mất đi một cái gì đó thì rất rõ ràng….Đấy là mất đi cái vẻ mặt già già cố hữu của mình. Thôi thế cũng coi là một niềm vui vậy!