Siêu âm lần 2

Sorry cô Giang (Mít bảo gọi “”cô”” để cô Giang trẻ mãi:))và cô Khánh là cả nhà cháu mấy hôm nay bận quá chẳng kịp check comments của 2 cô bác và của cô.
Sáng thứ 2, ba Khu đưa Mít và mẹ đi siêu âm trong bệnh viên, tiện thể xem bệnh viện thế nào. Calvary ngày xưa là bệnh viện tư nhân, gần đây mới có dịch vụ cho public. Bệnh viện này khá gần chỗ nhà Mít ở, chỉ khoảng 10 phút lái xe. Bệnh viện khá nhỏ nhắn, sạch sẽ. Mẹ Mít cũng chưa đi vào chi tiết nên chưa biết tình hình mọi thứ thế nào. Nhưng Mít được một cô trainee soi, cô ngồi chăm chú đo đo đạc đạc Mít cùng cô supervisor. Ba Khu được theo dõi từ đầu chí cuối, còn mẹ chẳng được nhìn gì Mít cả, ba Khu thấy thương mẹ quá, nên hỏi nguời ta chỉ cho cả mẹ xem nữa. Thế nhưng hai cô bảo phải sau khi kiểm tra Mít xong mới chỉ cho mẹ được. Thế mà Mít dỗi, các cô vừa đo xong thì Mít úp sấp mặt xuống, không thèm quay mặt lên cho mẹ nhìn nữa, mẹ chỉ nhìn thấy mỗi cái mông của Mít chổng lên thôi (mẹ xin lỗi Mít nhé) và cũng lúc đó mẹ biết giới tính của Mít. Mít dỗi lâu nghê, cuối cùng mọi người cũng không thể nào bắt Mít quay mặt lên được, mặc dù người ta làm đủ mọi cách, nhấn lên bụng mẹ đau ê ẩm, chỉ có ba Khu được nhìn Mít nhiều nhất, mẹ ghen tị lắm.
Trên đường về, mẹ gặng hỏi, ba Khu có thích khi biết giới tính của Mít không, ba Khu chỉ bảo, thấy Mít phát triển bình thường, hai mẹ con khỏe mạnh là ba mừng lắm rồi, chẳng biết có phải an ủi không, nhưng mẹ tin là ba rất happy khi nhìn thấy Mít cựa quậy trong bụng mẹ, vung chân và cả một bàn tay lên chào ba. Mẹ thì lúc nào cũng happy dù Mít là trai hay gái. Mẹ chỉ biết mẹ đã có thể bắt đầu shopping cho Mít rồi. Giờ mẹ phải lên một cái list để bắt đầu shopping, mà mẹ vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu. Bác Hà, cô Giang, cô Khánh và mẹ Nấm giúp mẹ Mít với nhé, mẹ Mít chẳng biết phải cần những gì, quần áo mỗi thứ khoảng bao nhiêu cái, đồ đạc, bình sữa….cần chuẩn bị như thế nào và loại nào cho hợp lý thì góp ý cho mẹ Mít với nhé.
Hôm qua ba Khu cũng vào viện cắt amidan. Cái amidan hành hạ ba Khu bao nhiêu năm nay, giờ có Mít nữa nên sợ lây cho Mít nên phải đi cắt ngay. Nghe thì đơn giản, và thực sự cũng ko phải phức tạp, chỉ có điều, ba mẹ chưa bao giờ phải vào viện ở lâu như thế nên mẹ lo lắm. Ba Khu cắt xong thì mặt mày tái mét, nôn liên tục. Không được ăn uống bất kì thứ gì từ sau bữa tối hôm thứ 2, cả ngày thứ 3 đợi chờ mãi đến 2.30pm mới cắt được, 4pm đưa lại phòng. Người ta chỉ truyền nước, cho ăn một ít kem và sữa chua, còn lại uống nước. Mẹ nghĩ ba đói mà kem và sữa chua lại toàn những đồ bình thường ba chỉ ăn khi no, nên ba nôn ra liên tục. Nhìn mỗi lần ba nôn ra, mẹ đau lòng kinh khủng, lần đầu tiên trong đời mẹ thấy ba như con mèo ướt, nằm im lìm, thỉnh thoảng nắm tay mẹ để động viên.
Mẹ cứ nghĩ sau đó khoảng vài tiếng sẽ được về nên chủ quan không ăn gì cả, cứ nghĩ khoảng 8h tối là được ra viện về nhà ăn tối. Ai dè, 10pm vẫn chưa được về, khi đó thì tất cả những nơi bán đò ăn đều đóng cửa, mấy cái máy tự động toàn đòi tiền xu, mà trong túi mẹ chỉ còn một đồng $20. Mẹ hỏi đổi xu ở bệnh viện ko được, thất vọng khủng khiếp. Mít đói đạp huỳnh huỵch trong bụng, mẹ cũng đói. Bát miến trộn đầy của cô Nhật sáng nay tưởng sẽ last for long, giờ chẳng còn một tẹo nào, nhìn thấy ba Khu nằm mệt mỏi và nôn liên tục, đầu óc mẹ chẳng còn nghĩ được gì. Chỉ thấy tủi thân, thấy thèm có người thân ở bên cạnh, thương Mít vô cùng. Thế là hơn 24 tiếng đồng hồ, trong bụng ba Khu chỉ có một ít nước đá, người ta cũng dừng truyền nước cho ba từ lúc 9pm, ba mệt mỏi, đói, và thiếu nước mà mãi chẳng thấy y tá vào truyền nước lại cho ba hay cho ba về. 11pm ba Khu quyết định ở lại bệnh viện vì mãi không thấy bớt nôn, sợ chảy máu, lúc đó mẹ sụt sịt trong tay ba, với mọi suy nghĩ hỗn độn. Mẹ đợi đến khi cô y tá truyền nước cho ba rồi mới đi về, càng đợi càng thấy thời gian chậm chạp, mà mấy cô y tá mỗi lần mẹ bấm nút gọi phải mất cả nửa tiếng mới vào, rồi cũng chẳng làm gì cả, để ba nằm mệt mỏi. Ra khỏi cửa bệnh viện là 12am, gọi taxi xong, đợi mãi chẳng thấy mẹ bật khóc tức tưởi. Mẹ đợi taxi mòn mỏi đến 12.20am không thể nào đợi thêm được nữa, mẹ gạt mọi nỗi sợ hãi, leo lên xe lái về. Đúng là mẹ liều vì mẹ ko biết đường, mà bệnh viện này cách nhà khoảng hơn 30 phút lái xe, vừa lạnh, đường tối và tốc độ nhanh. Mẹ chẳng nhìn bản đồ, cứ nhắm thẳng đường city mà lái về. Về đến nhà hơn 1am. Cô Nhật cho mẹ một bát cháo gà, mẹ ấm ức kể chuyện bệnh viện rồi lên giường. Nằm lo cho ba, rồi nghĩ đến Mít, mẹ ngủ thiếp đi cho đến khi chuông báo thức mới dậy.
Rút kinh nghiệm đi đâu cũng phải luôn có cái gì đó trong túi, nước, bánh ngọt hay chocolate khi đi ra ngoài. May mà Mít cũng ngoan, đạp mẹ mấy cái rồi nằm yên, mẹ nhớ đến lúc con nằm sấp mặt xuống lúc siêu âm, tưởng tượng con đói nằm co trong bụng mẹ, mẹ thương Mít nhiều lắm.
Ba Khu được về nhà trưa nay sau khi tặng reception ở bệnh viện một cái sàn đầy đồ nôn trong lúc đứng đợi mẹ check out. Mẹ cứ sợ ba nôn nhiều trên đường về, nhưng có vẻ ba kiềm chế tốt hơn. Giờ thì ba đã đỡ hơn, ba ăn được ít cháo, ít súp, ít rau xanh và uống nhiều nước, trông ba khác hẳn hôm qua. Mẹ hi vọng mọi điều tốt đẹp, ba sớm bình phục để còn chơi với Mít nữa. Mọi người cũng đừng lo nhé, mẹ tin ba Khu sẽ sớm bình phục vì ba còn phải lo cho Mít và mẹ nữa cơ.
Bệnh viện từ xưa đến giờ luôn là ngáo ộp trong suy nghĩ của mẹ, giờ lại còn ngáo ộp hơn. Mẹ hi vọng những người mẹ yêu thương, những người mẹ biết, và mọi người khỏe mạnh để không phải vào thăm ngáo ộp nữa Mít nhỉ?

4 thoughts on “Siêu âm lần 2”

  1. Này con mẹ Mít kia, Mít là trai hay gái hử? Tức quá tức quá…

  2. Hehe, cô Giang tức mẹ Mít làm Mít phản ứng quá trời. Từ hôm qua đến giờ đạp mẹ Mít tưng bừng đau đến ôm bụng rên hừ hừ. Mới có 21 tuần mà đạp thấy chân nổi một cục to đùng. Bắt đền cô Giang đấy. Mà cô Giang gọi cho mẹ Mít đi, mẹ Mít báo cho đỡ tức hehehe. Mít bảo nhớ giọng cô Giang quá đấy.

  3. Trời ơi mẹ Mít phải cho biết Mít là trai hay là gái thì anh Phú Anh mới biết mà còn đi mua quà chứ. Mẹ Mít nhắn cho cái địa chỉ với lại số điện thoại nhé.

  4. u ƠI, MUỐN SẮM ĐỒ CHO BÉ SẮM ÍT THÔI, VÌ BÉ RẤT NHANH LỚN. MÌNH THƯƠNG CON NÊN VÀI NGÀY MUA, VÀI NGÀY THẤY ĐẸP LẠI MUA, NÊN TỦ ĐỒ CỦA BÉ NẤM GIỜ KG BIẾT CẤT VÀO ĐÂU NỮA, NÊN RÚT KINH NGHIỆM TỪ MẸ NẤM, MẸ MÍT MUA ÍT THÔI.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded