Trai hay gái

Ai cũng hỏi mẹ, Mít là trai hay gái. Mẹ vẫn chưa biết Mít là trai hay gái, nhưng ba mẹ luôn nghĩ, là trai hay gái Mít đều là con yêu của ba mẹ cả. Nhà ông bà ngoại cũng 3 cô, mà cả nhà lúc nào cũng ắp tiếng cười khi cả 3 cô tụ họp đông đủ. Ông bà cũng yêu và chiều cả 3 cô hết mức đấy thôi. Mẹ chỉ muốn biết Mít là trai hay gái để có thể chuẩn bị cho con một cách tốt nhất vì bên này xa ông bà, xa anh chị em nên ba mẹ phải lên kế hoạch trước cho đỡ phải đợi nước ra đến chân mới cuống :).
Mít dạo này vẫn chưa có thái độ gì, chỉ thỉnh thoảng hích mẹ một cái, hoặc trồi lên một tẹo vào buổi sáng. Mà nhiều lúc mẹ cũng chẳng biết có phải là Mít không hay vì mẹ cứ tưởng tượng ra. Nhưng chắc tuần sau trở đi mẹ sẽ cảm nhận được Mít rõ ràng hơn, sách đã bảo là như thế nên mẹ háo hức lắm. Ba Khu cũng hứa chấm bài xong ba Khu sẽ nói chuyện với Mít nhiều hơn. Mẹ đọc sách thấy tai của Mít đã hình thành đầy đủ, Mít sắp có thể hóng chuyện của mẹ được rồi.
Cách đây gần 2 tháng, ba mẹ đã phải xếp hàng để Mít được đến nhà trẻ. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng đúng là ở đây, nếu không xếp hàng trước thì chẳng có chỗ cho Mít đi học đâu. Nhiều người còn xếp hàng từ khi người ta kế hoạch có con cơ. Mít vẫn đang xếp hàng ở thứ 155. Không biết một năm nữa có đến lượt Mít không nhỉ? Khi ba Khu đăng kí cho Mít, người ta hỏi đủ câu hỏi, nào là trai hay gái, ngày tháng năm sinh, tuổi….toàn những thứ mà cả ba và mẹ đều mù tịt. Mẹ thì muốn có tên cho Mít để đăng kí, nhưng nghĩ mãi chẳng ra cái tên nào cả. Ba Khu sốt ruột quá mượn luôn tên chị An nhà bác Giang đặt tạm cho Mít. Bác Giang cho Mít mượn tên chị An một thời gian để ba mẹ Mít tìm được tên cho Mít rồi sẽ trả lại nhé. Ba Khu bảo An là trai hay gái đều được cả mà tên cũng hay và dễ nhớ nữa nên đặt tạm thời trong lúc Mít vẫn xài tên Mít.
17 tuần, Mít được 0.5kg, theo sách bảo thế. Mẹ ăn thật no, đứng lên cân được 53kg. Thế là tăng được khoảng 2.5 kg so với ngày chưa có bầu. Mẹ ăn mọi thứ ngon lành, chỉ có uống sữa là ngại thôi. Mẹ đi khám sức khỏe bác sỹ hài lòng lắm, cái gì cũng tốt cả :). Mẹ cầu mong mọi điều tốt lành nhất đến với Mít của ba mẹ. À, mà nghe lời cô Minh, mẹ chị Nấm, dặn thỉnh thoảng nên uống nước dừa. Mẹ thì thèm nước dừa lắm, nên một tuần cũng mua 3 quả về uống dần :). Mà dừa bên này thì đắt ơi là đắt, mẹ chỉ muốn về Saigon uống cho đã nước dừa thôi!
Mọi người ở ANU hình như cũng biết mẹ có Mít, hễ cứ phải với cái gì cao cao, bê cái gì là mọi người giúp. Chẳng ai nói là họ biết mẹ mang bầu, nhưng cách người ta quan tâm cũng làm mẹ thấy cảm động lắm. Bà Maurette thì sáng nào cũng hỏi mẹ thế nào, mẹ có mệt không. Bà là người nhìn ra đầu tiên mẹ có bầu, thậm chí mẹ vừa mới biết có một hai hôm mà bà đã đoán ra, nhưng bà đợi mẹ nói với bà rồi bà mới bảo bà biết từ trước. Bà tốt lắm, bận túi bụi mà lúc nào mẹ hỏi bà cũng bỏ hết mọi thứ lắng nghe và giải thích cho mẹ. Bà cứ sợ mẹ làm nhiều nên chẳng mấy khi giao việc thêm cho mẹ cả. Cứ thấy mẹ làm cái gì hơi nặng một tẹo là bà lại giúp, mà bà thì nhiều tuổi hơn cả bà ngoại. Bà Maurette làm mẹ nhớ bà ngoại nhiều lắm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded